[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 34: Takemichi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 34: Takemichi

Array
(
[text] =>

Thông báo: Vì mọi người đã ủng hộ, nên tôi quyết định up tiếp. Không vấn đề gì 🙂 bố bẻ mặc bố, tôi bẻ lại theo khung của tôi là được.

#OCC nhân vật, bẻ tình tiết.
#Sau đừng ai hỏi tôi sao tình tiết này khác với truyện, hỏi là tôi trầm cảm drop truyện ngay và luôn đấy 🙂
#Truyện của tôi tên Sweet nhưng nó cũng không quá ngọt ngào đâu. Cảnh báo trước là sau sẽ có nhiều đoạn ngược và phần u tối, thỉnh không cần dọa đốt nhà tôi 🙁 tôi sẽ sợ hãi.
#Cảm ơn đã theo dõi, giờ thì chúng ta vào truyện.
_

Nếu nói ra thì, Toru chính là một người khá may mắn.

Sao lại dùng từ khá? Vì ông trời không cho ai tất cả! Mà Toru cũng không ngoại lệ. Toru đã lâu không giơ ngón giữa cảm thấy toàn thân ngứa ngáy.

(╯°□°)╯︵ ┻━┻ vì sao ông trời sinh ra tài làm bánh của cô còn đẻ thêm tật háu ăn của Manjirou?! To-ngày nào cũng bị ăn chực-ru cảm thấy rất rất muốn tự hủy.

Lí giải là bởi, từ khi mở tiệm bánh Toru đã lụm được một cái ô dù khá là to cao vững chắc.

Người đó không ai khác chính là tổng trưởng đại nhân – Mikey vô địch nổi danh khắp (xóm) giới bất lương. Toru cắn khăn tay, cảm thấy đống bánh đổ vào cái bụng không đáy kia cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

Nhưng sau đó cô lại, ngơ ngác, ngỡ ngàng và bất ngửa trước đống rắc rối mà tên tổng trưởng “đại nhân” kia rước tới.

Nhắc lại, Mikey – vô địch a.k.a Sano Manjirou rất thân thiết với Toru.

Điều này đồng nghĩa với gì? Đồng nghĩa với việc chuyện cô với đám bất lương không thể cắt duyên được. Như việc bạn vẫn ế và đổ lỗi cho duyên âm khó cắt ý.

Một đôi anh em bất lương phụ quán đã đủ làm Toru ngày đêm rải muối, đi chùa khấn vái thấp thỏm lo âu. Thì hiện tại, khi Touman dưới sự dẫn dắt của Manjirou ngày càng mạnh theo đó phiền phức cũng ngày càng nhiều.

Người ta có câu, bói ra ma mà quét nhà ra rác. Toru không biết bói nhưng cô biết túm một nắm ra được một đám bất lương. Ngầu chưa?

(╯°□°)╯︵ ┻━┻ ngầu chỗ qué nào? Biến cút xéo ra khỏi đời tôi đi các ông tướng!

Toru đi ra đường, người ta nhìn cô sẽ chỉ thấy là một bà cô già đú đởn nhuộm tóc trông hơi nghiện nghiện tí thôi. Nhưng đám đàn em của Manjirou biết mặt cô, combo được cả tổng lẫn phó tổng trưởng Touman kèm thêm được vài vị đội trưởng các phiên đội ghé thăm thế là Toru trong mắt người đời nghiễm nhiên biến thành phần tử nguy hiểm.

Cô có oan không? Có.

Cô có làm được gì không? Không!

Có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng tẩy không sạch vết nhơ này! Các người đừng có cản trẫm, để trẫm chết đi cho chúng bây vừa lòng!! Hình tượng hiền thục (?) của cô đều bay đi hết rồi.

Toru tức mà không làm gì được chỉ có thể giơ ngón giữa với ông trời. Nghe câu “trời đất ơi!” thiết nghĩ nó chính là để dùng cho những khoảnh khắc khó xử mà một nụ cười tỏa sáng nhãn hiệu Colgate cũng không chữa cháy được.

Quay trở lại với vấn đề, Toru là người khá may mắn. Sao may? Ít nhất quán cô chưa từng bị bắt chẹt, cũng chưa bị phá đám bao giờ. Bỏ qua hồi đầu khi mới mở quán, Manjirou vác cái thân đầy máu (không phải của nó) vào tiệm của Toru và cô được các bác công an phường vào “thăm hỏi” nhiệt tình thì Toru vẫn có thể tạm chấp nhận.

Bảo cô cống bánh cho cái mồm nó cũng được, Toru sớm quen rồi.

Nhưng bảo cô thích nghi với đống ánh mắt rực lửa của đám đàn em trong băng Touman hay cái nhìn thân thương của các bác các dì nội trợ rảnh rỗi bàn tán, Toru say no. Cô vẫn thích làm một bà chủ tiệm nhỏ bé kiếm vài đồng lẻ sống qua ngày, tiện thể hoàn thành chút công việc rồi nhắm mắt xuôi tay thôi.

Tư tưởng của những người già là an nhàn và hưởng thụ, Toru cũng thế!

Toru vỗ vỗ cái cột sống chưa bao giờ là ổn của mình như các gen Z thời nay mà rên rỉ ngán ngẩm. Bước từng bước dài để cố rút ngắn khoảng cách về đến nhà.

Trời đã sập tối, ánh đèn đường cũng được thắp lên từ lâu. Đã gần cuối tháng bảy mà thời tiết vẫn oi bức cực kì. Toru vẫn nghe được tiếng ve sầu ẩn sau tán cây trong vườn mấy hộ nhà san sát nhau. Cái khúc ca của mùa hè mà mọi người thường hay ca ngợi ấy, về đêm lại chẳng sôi động như ta hay tả trong mấy bài văn mẫu. Hoặc có lẽ ở cái nơi đất chật người đông, ít cây mà còn lắm khói bụi như Tokyo thì tiếng ve sầu về đêm cứ riu riu lẻ tẻ nghe tới là buồn bực. Toru hai tay khệ nệ túi đồ, miệng thì cắn lấy điếu thuốc mới châm lửa thi thoảng lại xấu tính đá mấy hòn xỏi dưới chân. Nhìn mấy hòn lăn đi lông lốc trên mặt đất, vài hòn chệch đường mà lăn vào góc tối thì cô lại đổi sang mục tiêu khác.

Cái thú vui trẻ con ấy chẳng cách nào liên hệ được với một bà cô già đã có tuổi như Toru cả.

Cứ như trẻ con.

Toru ngậm thuốc, rít một hơi sâu rồi lại sải thêm một bước dài khi đôi vai trùng xuống vì túi đồ cô vừa mua ở cửa hàng tiện lợi kéo xuống. Cô chỉ muốn nhanh chóng lên nhà và làm một tô mì tôm để đi ngủ sớm. Hôm nay Manjirou đại giá quang lâm với Mitsuya và Baji đã khiến Toru có một ngày mệt ná thở.

Không, Baji và Mitsuya không gây rối. Gây rối là Manjirou. Nếu không phải tự dưng Mitsuya giúp Toru làm bánh, thì Manjirou cũng không xông vào sống chết đòi phụ dù đến giờ ngay cả chiên trứng nó cũng không biết làm.

Không, không phải lỗi của anh bạn đội trưởng Nhị phiên.

Có trách là trách Toru lo chuyện bao đồng, nghe Mitsuya kể về hai người em gái thì hào phóng gửi tặng bánh và giờ thì anh muốn cô chỉ cách làm cho vì hai người em anh đã thành fan ruột của bánh quy sô cô la Toru làm.

Và rồi, trong một phút bốc (ngu) đồng (người), Toru đã chót dại gật đầu. Toru không hiểu, sao Manjirou chưa từng xuống bếp lại hăm hở lao vào gian bếp của Toru để đòi phụ giúp.

Mà quản nhiều cái tâm lý dậy thì tuổi vị thành niên làm cái gì?! Quan trọng là sau đó căn bếp của cô chính là một bãi chiến trường. Toru cũng phải đội ơn trời đất khi cái lò nướng chuyên dụng của cô còn bình an. Không thì chắc móm mất.

Một cái lò đáng giá trăm vài ngàn yên đó! Nó mà hỏng là Toru cũng hỏng luôn. Cuối cùng, ai là người dọn đống hổ lốn lộn xì ngầu đó?

Toru chứ ai? Chúc mừng bạn đã quay vào ô độc đắc!

Và sau sự việc ngày hôm nay, Toru cũng rút ra một bài học nhớ đời.

Thứ nhất, có chết cũng không được để Sano Manjirou vào bếp. Chết. Cũng. Không.

Thứ hai, bớt lo chuyện bao đồng. Cuộc đời ta sáng hơn khi ta nhìn về phía trước và kệ những cái ổ gà sau lưng.

Toru siết chặt nắm đấm, tự hứa với lòng sẽ không lo chuyện bao đồng nữa. Nhưng ông trời, người đã được Toru gửi gắm yêu thương bằng ngón giữa của mình không chỉ một lần. Hình như cảm thấy cuộc đời cô không có drama là không được, vì thế, ông thêm chút muối lên con đường về nhà rõ ràng là còn rất ngắn của Toru.

Thế nên hiện tại, ta có một màn này.

Toru ngậm điếu thuốc hai tay khệ nệ xách đồ, mắt cá chết nhìn đám thanh niên đang xúm vào đấm đá một người nằm trên đất. Mà chết tiệt là hôm nay cô lại đeo kính, Toru có kính thì không mù dở, cô nhìn thấy được đầu tóc nhuộm vàng của người đang bị đánh kèm tiếng kêu đau oai oái cứ như xông trận mà đổ rầm rầm vào tai cô.

Toru đã hứa mình sẽ không lo chuyện bao đồng. Chắc chắn là đã hứa.

Mắt không thấy, tai không nghe thì tâm sẽ tịnh. Toru ngoảnh mặt đi hai tay nắm lấy quai túi ni lông siết lại cố lờ đi sự tình trước mặt.

“T-tôi chỉ… Chỉ muốn hỏi ti-tin tức về Mikey thôi mà?”

Tiếng thiếu niên uất ức ngắt quãng nhanh chóng bị vùi đi bởi tiếng đấm đá và cười cợt đầy nhạo báng của những tay bất lương khác. Bị đánh nhưng vẫn cắn răng hỏi tin tức về Mikey, còn không biết chạy trốn mà chỉ ôm đầu chịu đòn.

Toru dừng bước, tiếng thở dài vang lên và điếu thuốc ngậm trên môi cũng rơi xuống đất. Tàn lửa từ lá thuốc cuộn rơi ra trên đất, chút ánh sáng héo hon nhanh chóng bị gót giày của cô nghiến lên mà dập tắt.

Toru hứa là hứa. Nhưng thực tình, chương 25 cô cũng hứa mình không lo chuyện bao đồng. Mà chuyện gì xảy ra sau đấy, thì chúng ta đều biết rồi đấy.

Thế nên, thôi thêm lần nữa. Cô lo chuyện bao đồng.

“Ô! Công an tới rồi!” Toru núp vào trong một bụi cây gần đó, hét lên.

Đám Kiyosima nguyên bản còn đang đánh đấm rất hăng say, vừa nghe cảnh sát thì tái mặt. Đám thanh niên lúng túng hoảng hốt nhìn nhau, rồi cắm đầu bỏ chạy ngay mà còn chẳng kịp để ý xem là thực hay giả.

Toru hứa về nhà sẽ thắp hương cúng bái đầy đủ nếu cô làm xong việc này mà toàn vẹn bước ra.

Trời tối, cộng thêm ánh đèn đường lập lòe đã lâu không thay mới. Toru núp ở gần đó, thực sự đã may mắn không bị phát hiện. Cô âm thầm thở phào một tiếng, đứng thẳng lưng không nhìn người đang nằm xong xoài trên đất toàn thân là bụi bẩn và cả những vết bầm tím mà có khi cả tuần cũng không đỡ.

Khi Toru quay lưng rời đi, cũng là lúc Takemichi choáng váng đỡ đầu gượng ngồi dậy. Bóng lưng cô in trên đôi mắt xanh lam của anh, nổi bật trong buổi tối ngày hè oi ả.

_

[text_hash] => c5a3c63d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.