[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 3: Thích nghi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 3: Thích nghi

Array
(
[text] =>

Toru thực ra cũng không đi quá xa, gần đó có một công viên nên cô tới đó và xử lý hộp mì của mình. Cái tầm quá giờ sáng và sớm trưa, khu vui chơi nhỏ hầu như chẳng có ai, vắng vẻ đúng ý cô.

Toru ngồi xuống xích đu cũ, đẩy chân nghe cái tiếng xích sắt kẽo kẹt che lấp đi tiếng bụng đói cồn cào đang không ngừng đòi ăn. Người dị loại há miệng, ăn được một miếng mì lớn mà nuốt không trôi nổi uất ức mình phải chịu.

Đầu tiên là bởi tiệm bánh yêu dấu của cô bay màu rồi. Toru khóc ròng, tốn bao nhiêu công vay tiền để mở coi như đổ sông đổ biển hết. Bao nhiêu là khách quen cũng như những mối làm ăn của cô đều bay biến hết, tạm biệt cuộc sống an nhàn của cô.

Thứ hai, đã xuyên thẳng tới thế giới khác. Nơi mà những tên bất lương lên ngôi, đấm nhau tóe máu rụng răng như chuyện thường. Một bà cô già trang bị skill làm bánh như Toru chắc chỉ một đòn của người ta cũng đủ tiễn cô vào viện rồi. Mới nghĩ tới viễn cảnh lợi ơi ở lại răng đi nhé, mà Toru da đầu run lên bần bật.

Vui thì cũng vui đấy, ai gặp thần tượng mà chả vui nhưng vấn đề là chưa gặp thần tượng mà đã bị cho ăn đòn thì thôi say bye vĩnh viễn. Toru vò lấy đuôi tóc xơ xác thở dài thườn thượt, túm gọn mái tóc nhuộm trắng ra đằng sau buộc lại bằng dây chun mới mua ban nãy bắt đầu xử lý hộp mì.

Dù thế nào vẫn phải lấp đầy cái bụng đói đã! Toru nghĩ, hùng hổ cuộn lấy miếng mì lớn trong ly.

Ông cha ta có câu, trời đánh tránh miếng ăn. Còn thằng nào đánh lúc ăn thì nó đáng bị hủy diệt.

Toru vừa há miệng nuốt được thìa mì thì đã bị tiếng đánh nhau phá bĩnh.

“Đi thôi, cái thằng nhãi này yếu mà cứ thích ra gió. Haha.”

“Lần sau có gặp thì nhớ mà chuẩn bị tiền bảo kê trước đi, Takemichi.”

Đám côn đồ cười lớn rồi bỏ đi, để lại một thiếu niên cả người bầm dập đầu bùn đất nằm bên cạnh hộp cát trẻ em trong công viên.

“…” Ông trời thật sự không muốn để cô yên ổn ăn xong ly mì sao?

Toru đặt hộp mì còn đang tỏa hơi nóng nghi ngút lên mặt ghế xích đu rồi chầm chậm tiến tới chỗ thiếu niên dường như đã ngất lịm đi sau một trận đòn ác liệt của đám côn đồ.

Nói đúng ra đây cũng không hẳn là công viên, đây là một khu vui chơi nhỏ gần khu dân cư này. Đang là giữa buổi sáng, ít người qua lại hơn hay nói đúng ra là chỉ có Toru, Takemichi và đám bất lương vừa rời đi. Toru không phải người thích lo chuyện bao đồng, cô đợi đám côn đồ rời đi hẳn rồi mới đi qua.

Cô tới gần, im lặng quan sát áo sơ mi trắng dính đầy cát bẩn, còn thấy cả vệt máu khô mới lẫn lộn lên nhau. Thân thể tàn tạ, không chỗ nào là không sưng tím, nói chung là đã bị đánh bầm dập không thương tiếc. Mái tóc nhuộm màu vàng hoe, nổi bật được vuốt keo đã sớm lộn xộn bù xù.

“Này, cậu gì đó ơi? Còn sống chứ?” Toru cúi thấp người, khẽ lay lay thân thể thiếu niên dò xét.

Người nằm trong hộp cát vẫn không có phản ứng gì, nếu không phải vì lồng ngực cậu ta vẫn còn đang phập phồng, Toru thực sự lo lắng là cậu ta đã bị đám bất lương ban nãy đánh chết.

Cơ mà main thì sao mà chết được? Toru chắc mẩm nhưng vẫn âu lo nhìn những vết thương trên người thiếu niên trẻ tuổi.

Sau một hồi hết lay tới chọc, thiếu niên kia cuối cùng cũng tỉnh. Tốt rồi, cậu ta tỉnh mà ly mì của Toru cũng trương lên rồi.

“Ư…Ouch, đau quá …” Vừa mới tỉnh, thiếu niên đã rơm rớm nước mắt, rên rỉ xuýt xoa cơ thể đầy những vết thương của mình

Nhăn nhó thêm một hồi mới hé mắt ra, ánh sáng mặt trời bị che đi, đập vào mắt là một gương mặt xa lạ đang nhìn cậu chằm chằm.

“AAA!!!!” Thiếu niên sợ hãi hét toáng lên, mặc cho cơ thể đau nhức mà loạng choạng chống tay lùi về sau.

Toru gãi đầu, vươn tay vén mái gọn lại cũng đứng lên phủi bụi trên tà váy trắng.

“Tỉnh rồi thì tốt, cậu không sao chứ?”

Takemichi nguyên bản còn cảnh giác nhưng nhìn Toru trước mặt, ngoại trừ cả mái đầu được nhuộm trắng xóa thì cũng không tính là có gì khác thường. Cậu thở phào một tiếng, lúc này mới bắt đầu để ý tới những vết thương trên người mình mà kêu la oai oái.

Toru thấy vậy cũng không đành lòng, có vẻ đây là Takemichi 11 tuổi xem ra câu truyện còn chưa bắt đầu khởi động. Một đứa trẻ non nớt, bị đám côn đồ đánh bầm dập, tâm lý bà cô cuối cùng cũng không đành lòng mặc kệ. Toru lục lọi túi áo khoác gió đen, chìa ra kẹo cũng mới lấy từ tiệm tiện lợi.

“Nè, cho cậu.”

Takemichi ngước lên nhìn, được đưa tới trước mặt. Dù không hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra nhận lấy viên kẹo. Đôi mắt màu xanh lam ánh lên trong nước mắt lăn tăn, phản chiếu hình ảnh cô gái tóc trắng.

“Ăn rồi nín đi, nhớ sơ cứu vết thương cẩn thận, nếu không sẽ nhiễm trùng.” Toru nói, cô quay lại chỗ xích đu cầm cốc mì ly đã trương lên mà ra sức dùng nĩa dằm nát rồi tống thẳng vào miệng. Vừa đi vừa ăn, bỏ lại Takemichi một mình trong khu vui chơi. Và Takemichi nghĩ mình không nghe nhầm, người tóc trắng kia còn đang lẩm bẩm chửi tục thì phải.

Takemichi ngơ ngác nắm lấy viên kẹo trong lòng bàn tay, mắt vẫn nhìn theo hướng đi của cô gái lạ mặt. Xé vỏ, thiếu niên cho thẳng viên kẹo vào miệng nhai, cái mùi gòn ngọt nhanh chóng tan ra nơi đầu lưỡi để lại là dư vị thanh mát của bạc hà vấn vương nơi cuống họng khô rát.

Chẳng hiểu sao, hốc mắt lại ầng ậng trào ra nước mắt không ngừng. Thiếu niên vội lau nước mắt của mình, thứ cứ không ngừng chảy khi ngậm viên kẹo ngọt trong miệng mình.

_

Toru về nhà và tiếp tục công việc tìm hiểu bản thân. Có thể nói, khả năng thích nghi của cô khá tốt. Số lần cô sống dậy trong một cơ thể mới, một cuộc đời mới đã giúp Toru có thể nhanh chóng làm quen với nhiều loại hoàn cảnh. Thậm chí, Toru đã từng tỉnh dậy và không còn là người.

Cô đã tìm thêm được chứng minh thư và một chiếc điện thoại di động. Khá may mắn là nó không có mật khẩu nên Toru có thể tìm hiểu mà không tốn công sức nhiều.

Thân thể này tên đầy đủ là: Noririn Atoki – 21 tuổi.

Trong điện thoại danh bạ lưu lại một số cái tên nhưng đều được đánh dấu là khách hàng, không có số điện thoại nào đặc biệt, có vẻ lại là một người cô độc như mọi khi. Cô tìm kiếm xung quanh căn phòng làm việc và còn tìm được một số tiền lớn cất trong két sắt, két sắt cũng chẳng khóa đóng lại hời hợt như thể muốn mời gọi đám trộm mau tới và cuỗm hết đống đó đi.

Chốt lại sau công cuộc tìm kiếm, Toru có thể đánh giá.

1) Nguyên thân là một người không có bạn bè.

2) Nguyên thân rất giàu.

3) Nguyên thân đang gặp vấn đề nào đó và đã tự sát.

Vân vê lọn tóc, Toru bắt đầu có tính toán riêng.

Giàu như vậy, cô có thể đem số tiền này lần nữa mở tiệm bánh cũng rất ổn. Hơn nữa cơ thể này dường như cũng không có bệnh tật gì về thể xác, Toru đoán có lẽ do trầm cảm mà tự sát. Nhưng vì sao lại trầm cảm? Không có manh mối nào để lại cả.

“Thôi thì, tôi xin mạn phép vậy.” Cô nói, không có ai đáp lại Toru mà cũng chẳng ai có thể đáp lại Toru.

Buộc gọn tóc, Toru bắt đầu tiếp nhận thân phận mới, cuộc sống mới.

Lần này, hoàn toàn mới. Bởi vì, đã xuyên thẳng vào một thế giới khác rồi còn đâu!

[text_hash] => 08fc2216
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.