Array
(
[text] =>
Izana quay lại, ánh mắt gã lạnh băng khi nhìn thấy Shinichirou trước mặt mình. Mà Shinichirou nét mặt lo lắng, nhanh chóng nhìn thấy túi bóng mang đầy thuốc trong tay Izana.
“Em bị ốm?” Shinichirou nhíu mày hỏi.
“Liên quan gì đến anh? Chúng ta không có quan hệ gì cả.” Izana cười khẩy, gã hất tay Shinichirou ra, nói.
“Chúng ta là anh em…” Shinichirou không đành lòng, anh nói nhưng lại bị Izana chặn ngang.
“Không phải! Anh và tôi, không có quan hệ gì cả, Sano Shinichirou! Không máu mủ, không ruột thịt, không gì cả. Anh là ngây thơ hay ngu ngốc, cố không hiểu sự thật này?!” Izana gằn giọng quát lên, cuối cùng cũng trút xuống những nghẹn khuất bao lâu gã kìm nén.
Trong cơn mưa xối xả, dội xuống hơi lạnh cả đất trời. Cũng khiến người ta như đổ vỡ, yếu ớt và mong manh. Tiếng mưa rơi muốn át đi âm thanh nhịp đập trái tim vang lên từng tiếng chua chát, bọt nước trắng xóa như muốn phủi đi mọi thứ của quá khứ.
Tình thương mà gã quyến luyến hóa ra chỉ là giả dối. Sợi dây liên kết tưởng như bền chặt nhất, không thể phá hủy thực ra còn không tồn tại. Tất cả đều là giả, giả tạo! Izana nghiến răng, gã không cần sự thương hại của Shinichirou, gã căm ghét cái cách anh đối xử với gã. Cho gã hi vọng rồi giấu đi sự thật nghiệt ngã này.
Dưới cơn mưa không dứt, đáy lòng cũng dần lạnh đi. Vết nứt càng lớn, không thể cứu chữa được nữa.
“Shinichirou, tốt nhất chúng ta không nên gặp mặt. Tôi với anh cùng lắm chỉ là từng quen biết mà thôi, ngoài ra không có quan hệ nào.” Izana cười nói, gã nhún vai vẻ lạnh nhạt cầm ô quay lưng đi.
Shinichirou im lặng, lời của Izana lại khiến anh nghĩ tới Toru. Dường như cô rất hiểu Izana, lại nhìn tới túi thuốc trên tay gã, Shinichirou lờ mờ đã đoán được.
“Mấy hôm nay, em là ở nhờ nhà của Toru đúng không? Cô ấy bị ốm nên em mới lộ mặt, đi mua thuốc về, phải chứ?”
Một lời của Shinichirou khiến Izana khựng người, gã từ từ quay lại đôi mắt trợn trừng lạnh lẽo.
“Đừng xía vào chuyện của tôi, Shinichirou. Cũng đừng dính líu tới Toru.” Nói rồi gã bỏ đi, dần khuất trong làn mưa, không dừng lại nữa.
Shinichirou gãi đầu, cuối cùng thở dài mà quay lưng cũng trở về nhà. Dưới trời mưa tầm tã, tình anh em đứt lìa.
_
“Về rồi đấy à? Đang yên đang lành lại chạy ra ngoài trời mưa làm gì thế, thằng nhóc này?” Ông Sano nhíu mày hỏi người cháu trai đang đứng ở ngoài cửa gập lại ô ướt nước.
“Rảnh rỗi nên đi dạo một chút, ông không cần lo lắng đâu ạ.” Shinichirou cười, đáp.
Nhưng tâm trạng của một người trẻ tuổi sao có thể qua mắt được một người đã có tuổi đời đầy kinh nghiệm như ông Sano. Chỉ là người ông quyết định không vạch trần, có một số việc của bọn trẻ, người già như ông không thể tùy tiện can thiệp vào.
_
“Toru, dậy uống thuốc đi.”
Toru mê man lầm bầm, cả người rúc vào chăn không muốn mở mắt. Cơn sốt khiến cả người cô uể oải và lười biếng hẳn. Khăn mặt đắp lên trán cũng vì cô dụi đầu vào chăn mà rơi xuống. Izana cười, gã chống hông, híp mắt vui vẻ nhìn cảnh trước mặt. Ở đây, một nơi mà gã có thể ở lại. Dù là một người căn bản một chút quan hệ với gã cũng không có nhưng lại cho Izana cảm thấy sự thấu hiểu mà đến Shinichirou cũng không hiểu được.
Cô gái này, gã không muốn rời xa.
“Này Toru, nếu còn không dậy tôi sẽ bón cho chị đấy. Tin không?”
Cái đống chăn kia nghe xong thì giật nảy, Toru từ trong ló mặt ra, nhăn nhó:
“Để đó đi, chốc nữa tôi sẽ uống. Cậu ra ngoài…khụ khụ…không thì lây bệnh của tôi đấy.”
Izana đi tới, gã hai tay hai bên nhéo má Toru căng ra, đau tới mức cô phải la oai oái.
Thằng oắt con láo toét! Toru trợn mắt.
“Lại chửi thầm tôi đúng không?”
Tôi im là được chứ gì? Sao cứ lúc tôi chửi thầm là mi biết vậy, người ngoài hành tinh hả?! Khai thật đi, phải cậu gắn máy đọc suy nghĩ vào bụng tôi không hả?
“Lại suy diễn vớ vẩn gì thế, Toru?” Izana nhếch môi cười, tiếp tục hành hạ hai má ít thịt của cô.
Kính ngữ đâu? Kính ngữ mà một người già hơn mi cả giáp nên nhận được đâu????? Người bệnh mà cũng không tha, thứ ác ôn! Nupakachi!!!
Izana khẽ cười, gã xoa đầu Toru, mái tóc nhuộm trằn xơ xác sờ chẳng khác nào xoa lên rơm rạ. Lại cộng thêm tối qua mắc mưa chưa gội, mái đầu gối xù như tổ quạ, chẳng đẹp mắt gì nhưng lại khiến Izana thích ý mà chọc ghẹo.
Quả nhiên, trêu chọc Toru là thích nhất.
Toru mà biết được, cô sẽ không sợ gì cả mà đá thằng oắt con này ra ngoài cửa sổ. 🙂 Tôi là trò đùa của cậu đấy hả, thằng oắt?!
Nhưng tiếc là cô không biết, và cũng sởn cả da gà với việc Izana chăm sóc bón cơm nên tự động ngồi dậy uống thuốc ăn cháo.
Thay vì để ông thần này bón, cô thà tự làm còn hơn!
Trong lúc đang ăn, Izana ngồi bên cạnh ngửa đầu nhìn trần nhà màu kem sữa, không biết là nghĩ ngợi gì. Cô vừa ăn vơi được bát cháo thì gã liền quay qua, hỏi:
“Toru dạo này bán bánh có gặp ai lạ không?”
Toru lau mồ hôi ướt đẫm trên trán, mắt cá chết trân trân nhìn gã.
Gặp mi chưa đủ lạ hả?
“Ngoài tôi.” Izana như biết đọc suy nghĩ, liền đệm thêm một câu.
Toru cúi đầu ăn cháo, cân nhắc về việc nên nói thật hay không. Nhưng rồi vẫn lựa chọn thành thật khai báo.
“Dạo này có gặp khá nhiều bất lương.”
Mà “khá nhiều” còn là nói giảm nói tránh đấy!
“Biết Hắc Long không?” Izana lại hỏi.
Toru ngẩng đầu, rồi gật khẽ. Izana nhìn cô, trầm ngâm không nói gì.
“Sáng hôm qua có gặp. Sao, có chuyện gì à?”
Izana chống cằm, gã vươn tay vén gọn mai tóc lòa xòa bên má Toru.
“Từ sau cố né xa bọn họ ra, được không?”
“Tại sao?” Toru nhíu mày hỏi.
“Chị gặp một người tên là Shinichirou rồi đúng chứ? Anh ta có kể về tôi cho chị nghe không, Toru?” Izana không trả lời của Toru ngược lại đặt cho cô câu hỏi.
Toru trong lòng giơ ngón giữa. Bạn biết đối thoại là gì không? Là một người hỏi thì một người đáp, người kia hỏi thì người còn lại đáp mà mình hỏi thì người kia đáp lại. Làm đúng trình tự và trả lời câu hỏi của bà đây xem nào?! Học lại ngữ văn sách giáo khoa lớp 5 đi, thằng lỏi!
“Có nói qua.” Toru ngoan ngoãn đáp.
Hèn không? Ừ hèn.
“Chị thấy thế nào?” Izana híp mắt hỏi.
Rồi chúng ta chơi trò vấn đáp hay cái quần gì mà bạn hỏi tôi lắm thế? Biết tôi đang ốm không, mệt muốn xỉa ngang xỉu dọc, xỉu đồ thị hàm số luôn mà bạn cứ hỏi hỏi. Phắn ra ngoài cho tôi ngủ dùm đi?
“Lại chửi xéo tôi hả?” Izana híp mắt nguy hiểm.
“Đó là chuyện riêng của cậu, tôi sẽ không xen vào. Nhưng Izana, chuyện gì cũng nên để tầm mắt rộng ra, đừng bó hẹp mọi chuyện trong một góc nhìn. Nó sẽ khiến cậu gặp nhiều thiệt thòi đấy…”
“Thế là đủ rồi, không cần nói nữa. Chị đi ngủ đi, Toru.” Izana ngắt ngang lời Toru, gã mang vỏ thuốc và tô cháo cạn ra ngoài.
щ(゜ロ゜щ) hỏi mà không cho người khác nói hết câu luôn! Bà nội cha mi, Izana!!
Toru tức tối đấm đấm lên ổ chăn rồi nằm xuống trùm kín đầu. Khó ở, muốn ngủ rồi!
[text_hash] => a43840f2
)