[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 158: Công viên – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 158: Công viên

Array
(
[text] =>

Takeshi, đã chạy thoát chưa?

Toru đờ đẫn tự mình gặm nhấm cơn đau xác thịt, ý thức cũng tan rã dần cuối cùng bị nuốt chửng bởi bóng tối.

_

Bóng bay lơ lửng trên không trung, tiếng ồn ào náo nhiệt đầy phấn khích hỗn tạp, những vòng đu quay cao ngất khổng lồ so với cơ thể của một người nhỏ bé.

Đây là công viên giải trí.

“Đẹp quá!” Toru thốt lên, trầm trồ cảm thán.

Đây là lần đầu tiên em bước chân ra ngoài, đặt chân ra khỏi cái lồng giam nghiệt ngã, bỏ lại đằng sau vùng an toàn cô độc để hòa mình vào thế giới nhộn nhịp. Thế giới không chỉ có mình em, còn cả triệu triệu người cùng hít thở một bầu không khí và ngay tại đây có cả ngàn người đang có cùng chung một cảm xúc.

Vui vẻ, công viên giải trí nơi hội tụ và tạo ra niềm vui. Hầu hết họ đều cười, gần xa và những tiếng ồn khiến giọng nói hay câu chuyện của những người đó trôi nhanh không đọng lại gì.

Nhưng họ đều cười, khác với trại tế bần nơi những đứa trẻ ngoại trừ sự dữ tợn tranh giành sống sót và tuyệt vọng u sầu cùng với những kẻ chán ghét chúng, coi chúng em không bằng súc vật.

Đây là thế giới sao? Một chân trời mới đã mở rộng ngay trước mắt em. Toru nhìn quanh, vừa tò mò lại dè dặt lường lự.

Mặt trời thì luôn ở trên đầu và ánh sáng của nó cũng chiếu tới hầu hết mọi nơi. Nhưng ánh nắng ở trại tế bần chưa bao giờ ấm áp như ở đây và dường như cả ánh cầu vồng lập lòe thoáng một cái chớp mắt.

“Đâ-đây là thiên đường sao?”

Takeshi cười, anh xoa đầu Toru nắm lấy tay em kéo về phía trước.

“Đây là thế giới bên ngoài. Là thế giới chúng ta đang sống.”

Là thế giới chúng ta đang sống sao?

Không phải những mảng tường ẩm mốc với vết nứt dài như thể sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào. Hay chuột bọ rình rập với bệnh dịch vào mỗi đêm.

Nơi này ngập tràn ánh sáng, là ánh mắt trời có chút chói chang cũng là gương mặt rạng rỡ của những người xa lạ mà Toru còn không biết tên. Một thế giới đối lập hoàn toàn với thế giới nhỏ của em, nơi chỉ toàn những bất hạnh đau đớn và bóng tối u uất.

Toru nhắm mắt, cảm như đang tắm mình trong hơi thở của sự sống. Một lần nữa mở mắt, sống dậy những cảm xúc vốn có của một đứa trẻ.

Ngây thơ, kì vọng, tin tưởng, hạnh phúc.

Đôi mắt em sáng, sắc xanh trong còn hơn nền trời trên cao, lại như đại dương bao la lăn tăn gợn từng đợt sóng hiền.

Takeshi nhìn Toru, xong cúi người đưa tay gạt đi nước mắt đang lăn dài trên má em.

“Sao vậy?”

Đứa trẻ nhìn anh, đôi mắt long lanh xinh đẹp ấy phản chiếu gương mặt Takeshi, cùng với sự ỷ lại và tin tưởng vô điều kiện. Một chút xót thương, hoài niệm và tưởng nhớ, tiếc nuối đong nơi khóe mi và hóa thành nước mắt.

“E-em ước, Mamoru có thể ở đây. Có thể sống ở thế giới này.”

Nếu Mamoru không chết, liệu em có thể cùng nó hưởng thụ ánh nắng này, hưởng thụ ấm áp này.

Nếu Mamoru còn sống, cả hai đã là một gia đình. Và Mamoru đáng phải sống, nó nên được hưởng thụ thế giới xinh đẹp này. Chỉ cần nghĩ đến cái chết của Mamoru, nước mắt Toru lại trực rơi như lúc đầu.

Em sẽ không thể nào quên được gương mặt nó khi chìm trong lửa cháy, cho đến khi những kí ức này hóa thành tro biến mất cùng linh hồn nhỏ bé.

“Toru, không sao đâu.” Takeshi nói, anh đặt tay lên vai Toru và hé môi cười.

“Anh tin là cả hai có thể gặp lại nhau. Trong những giấc mơ chẳng hạn, khi trong tim em vẫn nhớ đến Mamoru thì Mamoru sẽ luôn tồn tại.”

“Mamoru sẽ tiếp tục bảo vệ em và em sẽ là minh chứng cho sự tồn tại của cậu bé.”

Minh chứng cho sự tồn tại.

Sinh mạng của Mamoru đắt giá, dù cái chết có xóa đi sự tồn tại của nó thì kí ức này vẫn tồn tại. Một trái tim vẫn đập và chứa trọn những tình cảm tưởng nhớ cho người đã khuất.

Toru khẽ ôm lấy lồng ngực, nơi đang đập nhanh và nhanh hơn bao giờ hết. Giống như một bàn tay đang ở đây, một hơi ấm quen thuộc của một người quen thuộc.

Mamoru. Tôi sẽ luôn nhớ đến cậu, mãi mãi.

_

“Được rồi Toru, em có muốn ăn gì đó không?” Takeshi hỏi, anh chỉ về phía gian hàng đang truyền tới mùi bánh thơm nức mũi.

Bọn họ dạo quanh công viên, có khá nhiều trò chơi nhưng đa phần vì sức khỏe còn yếu Toru không thể tham gia. Nhưng đối với em, nhìn ngắm thôi cũng là quá đủ. So với việc ngắm nhìn chúng qua màn hình của chiếc ti vi cũ hay ngắm nó qua những bức tranh trong truyện. Hiện tại em đã có cơ hội đứng trước nó, thực sự đứng ở một khoảng cách đủ gần để có thể chạm tay cảm nhận một cách chân thực.

“Ừm!” Toru gật đầu, cũng hé môi cười.

Không rạng rỡ, nụ cười còn đeo theo nhiều vướng bận. Nhưng trên môi em đã có nét cười, dần dần nhẹ nhàng hòa mình vào thế giới, nơi tràn ngập ánh sáng ấm áp và tiếng cười rộn rã.

Một thế giới hạnh phúc.

Toru đón lấy chiếc bánh trong tay Takeshi, lần đầu tiên chạm tay lên chiếc bánh nướng vị sữa, cách một lớp giấy bao vẫn cảm nhận được nhiệt độ cao của bánh.

Nhưng so với lửa cháy thì chút nhiệt cao không đáng nói.

Toru tò mò ngắm nghía món đồ ngọt trong tay, món đồ ngọt đầu tiên trong cuộc đời ngắn ngủi của em từ khi bản thân có nhận thức. Em đã từng nếm được rất nhiều vị, vị đắng chát của nước đường thăng quá tay, vị mặn của bát canh bỏ quá muối hay vị chua chát tê lưỡi của mấy thứ quả thiu tìm được để lót dạ. Hầu hết mọi vị Toru đã được nếm qua, riêng chỉ có vị ngọt là thực sự xa xỉ.

“Em ăn đi, để nguội sẽ không ngon nữa đâu.” Takeshi nói.

Bọn họ hai người cứ bước đi, chủ yếu là Takeshi nói chuyện vì Toru không có nhiều thứ để kể hay đáp lời. Mỗi một câu nói của Takeshi giống như đang ghi từng nét bút đầu tiên trên một trang giấy trắng, trang giấy cuộc đời của Toru khi tiếp cận với thế giới bên ngoài.

Đi ra khỏi trung tâm náo nhiệt, bước xa dần khỏi những tiếng cười đùa.

Sắc trời đã không còn sớm, màu ngả cam lại lăn về nâu đất cùng mặt trời như quả quýt ngọt chín đúng độ, dần lặn khuất sau chiếc đu quay khổng lồ. Toru quay lại, lần nữa ngắm nhìn thật kĩ khung cảnh trước mắt, ghi tạc mọi thứ vào sâu tận trong tim.

Những kí ức hôm nay là đáng giá, là bảo vật quý giá nhất của em.

Chiếc vòng đu quay lớn, thứ đang nhấp nháy màu sắc rực rỡ ngay cả lúc chiều muộn. Hoặc nó càng bắt mắt hơn khi màn đêm đơn điệu làm nổi bật sắc màu của vòng quay. Một thứ đẹp tuyệt vời, đang chầm chậm quay.

Như cuộc đời của con người, cũng đang chậm rãi vận hành.

“Về thôi, Toru.”

Toru gật đầu, lúng túng giấu đi tiếc nuối của mình lại lén lút liếc trộm lần cuối về phía vòng quay. Em bước theo Takeshi, rời khỏi nơi náo nhiệt ngập tràn âm thanh của hạnh phúc. Đứa trẻ mỉm cười và nụ cười của em cũng thật vui vẻ.

Em cúi đầu nhìn bánh trong gói sớm đã nguội ngắt, Toru đã không ăn mà chỉ giành thời gian để ngắm nhìn nó đầu dè chừng. Mùi đường thu hút em, mùi hương của chiếc bánh được tạo thành bởi những nguyên liệu khác nhau, những thứ mà em không thể gọi tên với vốn hiểu biết ít ỏi. Nhưng những thứ ấy đều quyện lại và tạo nên một mùi ngọt ngào quyến luyến.

Toru nuốt nước bọt, cảm giác thèm ăn réo lên nơi bao tử khiến em càng chăm chú nhìn chiếc bánh trên tay. Em có thể ngửi được mùi sữa nhẹ trên bánh, không phải mùi sữa mốc meo được trợ cấp hàng tuần ở trại. Vỏ bánh trên nền trời hoàng hôn cũng nhiễm cái màu cam cháy ngòn ngọt, hơi lạnh áp lên đầu ngón tay cầm bánh, hơi nước dường như còn đọng lại trên giấy.

“Em nên ăn nó.” Takeshi nói khi Toru cứ mãi nhìn vào chiếc bánh trên tay em.

Toru chớp mắt do dự một hồi, xong cuối cùng cũng há miệng ngậm lấy miệng bánh.

Em đã cắn một miếng lớn, mùi đường ngọt ngào lập tức ùa vào khoang miệng và cả người em giống như có thể lập tức bay lên vì hạnh phúc. Ngọt ngào như sửa được cả vết hổng trong tim. Mùi sữa thơm ngọt, lớp vỏ mềm không vì để nguội mà mất đi độ xốp nhẹ thay vì một độ giòn nó lại tan ra nhanh chóng thấm lên từng ngóc ngách trong miệng.

Ngon quá, thứ ngọt ngào ấy như có thể chữa lành mọi vết thương.

Toru ôm miệng, nước mắt đua nhau rơi khi em nuốt miếng đầu tiên xuống. Em sẽ giữ mãi cái vị ngọt ấy, vị ngọt xinh đẹp ấy vào tận trái tim mình.

Có cảm giác nghèn nghẹn khi em cố nuốt một miếng bánh lớn, nhưng Toru sẽ không lãng phí một chút nào dù chỉ là một miếng nhỏ của chiếc bánh nướng trong tay. Có lẽ đây sẽ là chiếc bánh ngon nhất trong đời mà em được nếm thử.

Toru nheo mắt, tự mình lau đi nước mắt. Em ôm lấy túi bánh nhỏ trong tay, cẩn thận nâng niu như thứ báu vật đắt giá.

Nhưng cơ thể nhỏ bé bỗng nhiên như bị rút đi toàn bộ sức lực, Toru ngước lên há miệng muốn nói gì đó. Em nghẹn một hơi, chiếc bánh quý giá cũng tuột khỏi tay rơi thẳng xuống đất. Một mảng bụi bám trên lớp bánh ngọt, nhuộm một màu cam ảm đạm của buổi cuối ngày lặng lẽ.

Bóng tối dần bủa vây khi mí mắt của em nặng nề từ từ đóng lại. Đứa trẻ lảo đảo, ngã xuống và mất ý thức.

Hình ảnh cuối cùng là gương mặt hàm hậu của Takeshi, nét sụp đổ loáng thoáng trên nó, đầy nhẹ nhàng một đáy mắt đen lung lạc cảm xúc.

[text_hash] => 2f14f2d8
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.