[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 136: Bonten – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 136: Bonten

Array
(
[text] =>

Toru hít sâu một hơi, cố điều chỉnh lại tâm tình rối tung một bầy.

Sao cứ cố tránh là lại gặp phải chứ?

Càng muốn tránh xa thì lại càng dính vào?

Cô nghĩ mãi cũng không hiểu được, rốt cuộc thứ gọi là lòng người vốn đã không thể lí giải, qua mười hai năm không gặp lại càng không thể nào giải nghĩa hết.

“Bonten a… Mình nên làm gì bây giờ?” Toru lầm bầm, tự ủ dột vỗ lên đầu mình.

“T-… Hikari!”

Quay đầu, Izana ở phía sau từ lúc nào đang chạy đến, cả gương mặt người kia mang theo nét quen thuộc nhưng lại có chút khác lạ. Toru bần thần, phải rồi, giờ cũng phải mười hai năm trước, Izana cũng không phải thiếu niên năm nào cô nhặt trên ghế đá.

Cậu ta trưởng thành rồi, so với thân xác này còn lớn tuổi hơn.

Toru không biết vì sao, bỗng nhiên cảm thấy có chút sợ hãi. Gã đang chạy dần về phía cô, nét mặt tươi cười hiền lành đến lạ.

Sao lại thân thiết với một người lạ như cô đến thế? Lẽ nào Izana phát hiện ra gì rồi sao? Nếu như gã đã phát hiện ra, vậy những người khác… Liệu có phát hiện ra không? Rằng Momonaka Toru còn sống, rằng cô chỉ đổi một cái xác khác để trốn tránh bọn họ.

Họ sẽ làm gì? Sẽ nói gì?

Cả người Toru lạnh toát, bất giác lùi về sau, đầu óc cô thoáng trống rỗng để mặc cho bản năng kiểm soát cơ thể. Izana vẫy tay, vốn dĩ vui vẻ khi thấy người gã thương sắc mặt vốn sáng bừng lại nhanh chóng ủ tắt một màu tối tăm khi cô quay lưng bỏ chạy.

Chạy. Chị chạy sao? Chị muốn chạy đi đâu, lại muốn rời khỏi tôi sao?

Izana tắt ngúm nụ cười mới nở trên môi, cả gương mặt cũng lạnh lẽo hơn, một bước rồi lại một bước dần tăng tốc đuổi theo bóng lưng người phía trước.

Toru biết cô nên dừng lại, cô không có lí do gì để chạy trốn. Khuôn mặt đổi, không, cả thân thể đều là một người khác, cô đã sang một cuộc đời mới.

Tại sao vẫn không thể buông xuống quá khứ?

Toru không biết, chỉ một thoáng quay đầu nhìn Izana chạy ở phía sau càng khiến cô sợ hãi. Thậm chí không nghĩ ngợi được gì, lại cắm đầu tiếp tục chạy. Cô chạy, mặc cho phía trước là ai, cứ va vấp phải bao nhiêu người cũng không dám tiếp tục nhìn lại phía sau nữa. Giống như cô không phải đang chạy trốn Izana, mà là chạy trốn thứ gì đó…

“Toru!” Izana đỏ mắt, rít lên trong tức giận.

Người trên đường cái quá đông, người kia thân mình nhỏ nhắn lại trở thành lợi thế để cô thoăn thoắt lách mình trong đám người. Người qua lại gương mặt đều xa lạ, thậm chí từng gương mặt lướt qua cũng không còn rõ nét, tầm mắt Izana vặn vẹo cả thế giới phía trước méo mó không nhìn nổi.

Tại sao? Tại sao lại muốn bỏ chạy?

Izana nghiến răng, gân tay căng lên khi nắm tay gã siết chặt thành quyền. Gã vẫn đâm đầu chạy về phía trước, mắt ráo riết truy tìm bóng lưng người kia.

Nhưng mà không thấy.

Đâu đó trong gã đàn ông run rẩy. Rõ ràng Izana biết nhà hiện tại của Toru, cô không thể chạy đi đâu xa, cuối cùng cũng sẽ chạy về nhà. Nhưng không hiểu sao gã thật sự lo sợ, linh cảm mách bảo Izana, Toru sẽ không trở về.

Không trở về nhà nữa, gã sẽ lại lần nữa để vụt mất người gã thương.

Izana đảo mắt, cả người loạn lên cuối cùng rút ra điện thoại bấm nhanh dãy số quen thuộc.

“Kakuchou, mày nhanh chóng làm giúp tao một chuyện.”

Tuyệt đối không thể để vụt mất, tuyệt đối không thể để người kia biến mất nữa.

_

Khăn trắng bất ngờ đánh úp lên mặt, sau ót bị giữ chặt lấy phía trước chỉ thấy loa lóa bóng khăn trắng áp lên mũi. Toru hoảng loạn giãy giụa, nước mắt vô thức ép ra lăn xuống gò má, lí trí muốn nhanh chóng nín thở, lại cố sức giãy ra nhưng hai tay đã bị bắt chặt kéo ở phía sau.

Ai? Là ai?!

Đầu óc gấp gáp, hai mắt đỏ lừ cố nhìn xung quanh. Ấy nhưng choáng váng đến rất nhanh, sức lực cũng như bốc hơi vào không khí, thoáng vô lực khiến chân tay rã rời. Tầm mắt dần mờ mịt, quay cuồng cuối cùng là bóng tối trùm lên, hoàn toàn mất ý thức.

“Boss, đã bắt được người.”

“Tốt, chú ý camera, đưa người về. Nhớ, không được để một vết xước nào.”

Trong ngõ nhỏ hai gã đàn ông cao lớn nhìn nhau gật đầu ra hiệu, bao tải lớn trùm lên thân người cô gái nhỏ. Một trong hai gã xách túi lên vác qua vai như món hàng, tên còn lại quay đầu dò xét xung quanh đảm bảo không để lại sơ hở. Bọn chúng rút đi rất nhanh, chiếc xe tám chỗ được lại đến sớm đã chờ ở chỗ hẹn, hội họp nhanh chóng rời đi.

Xe chạy rất nhanh, lao đi trên đường lớn, cũng chạy qua Izana đang dáo dác tìm kiếm.

Bọn họ, lại để vụt mất nhau.

_._

Toru mất ý thức, không, cô lại lạc vào biển ý thức của chính mình.

Nơi này dường như sáng hơn, những chiếc gương cũ bị bỏ lại phía sau. Toru lượn lờ xung quanh, dường như đã quên mất hiện tại, bỏ quan liên hệ thực tại, chỉ chăm chú tìm hiểu không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ này.

Cô nhìn quanh, cũng tìm được gương của Hikari, cô gái trẻ khẽ cười ngây ngô với Toru.

Mỗi người đều tượng trưng cho một chiếc gương. Vậy, cô có gương không?

Nếu nói đúng hơn, gương của cô ở đâu?

Toru nhìn quanh, lại nhìn thấy chiếc gương bị gác đơn độc trong góc. Cô bước lên, chiếc gương nứt vỡ, cũng không hiện ra hình ảnh nào như những chiếc gương khác. Vết nứt dài in trên mặt gương tối, Toru vô thức ấn lên lồng ngực mình, cảm giác thật khó hít thở, cảm giác… thật đau lòng.

Cô bước lại gần, vươn tay muốn chạm lên mặt gương kia. Tay sắp tiếp cận được lại ngưng, đúng hơn là chạm lên vách ngăn trong suốt. Một vách ngăn không nhìn thấy ngăn trở giữa Toru và chiếc gương vỡ kia.

“Cô thật sự muốn chạm vào nó sao?”

Một giọng nói vang lên giữa không gian, Toru quay đầu, không có ai trừ cô, hoặc ít nhất cô thấy như thế. Lời nói kia khiến Toru bỗng chốc chần chờ, cô rụt tay lại, quay đầu đi lại làm như không thấy chiếc gương.

Một số thứ, có lẽ không nên tiếp tục đào xới. Nỗi đau bồn chồn trong lồng ngực này khiến cô do dự.

Lạnh_ lạnh ngắt.

Toru bừng mở mắt, đầu ong ong kêu lên đau nhói làm cô nhăn mặt. Tóc bết lại, nhỏ từng giọt nước lạnh lẽo dính lên trên má, cả người cô nặng nề, không di động được chút sức lực nào.

Tầm nhìn vốn dĩ mờ mịt cũng nhanh chóng rõ ràng, trước mặt cô từ dưới ngẩng đầu lên, đôi giày da đen đắt đỏ bộ vest sọc kẻ thời thượng.

Và một gương mặt ám ảnh khó quên.

“Chào mừng đến với Bonten, Hikari. Hay tôi phải gọi là, Momonaka Toru?”

Gã đàn ông nheo mắt thích thú trước gương mặt nháy mắt trở nên trắng bệch của cô gái đối diện. Tóc mái dính sát lên mặt, đôi mắt đen láy run lên đầy hoảng hốt.

Kisaki.

[text_hash] => 6bd3f549
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.