[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 132: Quen thuộc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 132: Quen thuộc

Array
(
[text] =>

“Ừm… Sao nhóc lại đi theo tôi?” Toru quay đầu, nhăn nhó nhìn người cứ đi tò tò theo mình suốt quãng đường.

Izana tay đút túi quần, điềm nhiên đi phía sau như thể gã và tên dở hơi bám đuôi Toru là hai người khác nhau. Gã tiến lên, rút khoảng cách của bọn họ về ngắn nhất, đi song song cùng cô.

“Theo lý mà nói, tôi lớn tuổi hơn. Cô gọi ‘nhóc’ nghe không hợp lý lắm nhỉ, Karahiki?”

(‡▼益▼) mười hai năm trước mi vẫn cúi đầu gọi ta là chị đó, thứ oắt con ngang ngược.

Toru hít sâu, điều chỉnh lại cảm xúc của mình. Hiện tại cô là Hikari, mới hai mươi mốt tuổi mà Izana sau mười hai năm giờ cũng đầu ba mươi rồi, gã đương nhiên theo sinh học là lớn hơn cô.

“Vậy anh Sano, có thể cho tôi biết sao anh cứ đi theo tôi không? Cục thanh tra các anh rất rảnh rỗi sao?” Toru cười gằn, nếu nụ cười có dao chắc đã cứa mấy phát vào bản mặt người bên cạnh.

Izana liếc mắt, trầm ngâm không đáp lời, Toru không nhận được đáp án cũng chỉ có thể mắt to trừng mắt nhỏ với gã, xong lại cúi đầu lầm bầm chửi thầm.

Thực ra Izana cũng không biết vì sao gã lại đi theo cô. Chỉ là cảm giác quen thuộc cô gái này cho gã khiến Izana bất giác muốn tiếp cận, cảm giác như đang ở cạnh người kia, như mười hai năm trước. Cô gái này không giống những “thành phẩm” của kế hoạch MT, gương mặt không giống, giọng nói không giống, gần như chẳng có chút nào liên hệ với người trước kia.

Nhưng cảm tính mách bảo Izana, có gì đó thôi thúc gã đến gần cô.

“Dạo gần đây Bonten hành động quy mô lớn, phía cảnh sát cũng giao tranh với chúng mấy lần. Gia đình thẩm phán Karahiki cũng nằm trong diện nguy hiểm, có thể bị chúng nhắm tới. Tôi có phụ trách bảo vệ cô.” Izana nói, gã tự tìm cho mình lí do đáng tin nhất.

Không biết nói ra những lời này là để giải thích cho cô hay là để thuyết phục cho chính gã.

Izana biết gã cả đời cũng không quên được Toru, mười hai năm qua gã đã nghĩ đến cái chết vô số lần nhưng rốt cuộc lại không dám làm.

Sinh mạng này là người kia vớt lại về cho gã, Izana không thể tự tay hủy nó đi.

“Tại sao anh lại theo nghề này vậy?” Toru hiếu kì hỏi.

Mười hai năm trước Biến cố vùng Kantou hiển nhiên đã để lại dấu ấn lớn, nhưng dù sao trôi qua lâu như vậy, Toru hiện tại cũng không biết những người kia như thế nào.

Kakuchou hiện tại Izana còn sống, hẳn là sẽ không theo Manjirou nữa nhỉ? Còn có Emma và ông Sano, hai người họ hiện tại thế nào?

“Bởi vì mạng của tôi được một người cứu. Chị ấy muốn tôi sống đàng hoàng, tôi không thể phụ sự kì vọng của người đó được.” Izana khẽ cười, như thể hoài niệm mà ánh mắt có chút tang thương.

Toru khi lên kế hoạch đã soạn sẵn thư cho bọn họ, một cái cho Takeomi, một cái cho Izana và cái còn lại cho Manjirou. Cô vốn dĩ nghĩ mình đã chuẩn bị rất mĩ mãn, cuối cùng ở tương lai lại chỉ có Izana là sống tử tế.

“Anh sống đàng hoàng… Tôi nghĩ người kia khi biết sẽ rất vui vẻ.” Toru bất giác an ủi, cảm giác chột dạ khi nhìn thấy vẻ mang mác buồn của gã.

“Ha, tôi thực sự không muốn để chị ấy vui vẻ. Chị ấy nhẫn tâm như thế, bỏ lại tất cả, không quan tâm chúng tôi ở lại đau khổ thế nào vì cái chết của chị ấy. Nếu sau này có cơ hội gặp lại, tôi nhất định sẽ… sẽ, haiz bỏ đi.” Izana cười khổ, mở miệng oán trách.

Sẽ thế nào? Gã cũng không biết. Nếu được gặp lại người ấy thêm lần nữa, Izana sẽ làm gì?

Rốt cuộc gã cũng không đành lòng chửi mắng hay đánh đuổi người kia, trong mối quan hệ này, gã vẫn luôn là người yếu thế hơn.

Toru nhìn Izana, cảm giác thắt lại trong lòng khiến cô thấy bồi hồi chua xót. Rất muốn nói với gã, không sao cả, đừng vì cái chết của chị mà đau buồn cũng rất muốn nói hãy sống tốt lên, quên những chuyện lúc trước đi.

Nhưng không dám, cô không dám thừa nhận mình là Toru.

Cuộc sống hiện tại quá tốt đẹp, Toru sợ sẽ mất đi. Cô đã sớm không thể buông tay được thứ hơi ấm ngọt ngào kia.

“V-vậy gia đình của anh hiện tại, ổn chứ?”

“Cũng tạm, ông của tôi có tuổi rồi, hiện tại làm gì cũng không tiện. Em gái tôi mở một tiệm hoa nhỏ, cũng mới cùng người yêu nó ra mắt với nhà tôi. Có lẽ ngoại trừ việc mất đi người kia, cuộc sống hiện tại của tôi cũng rất viên mãn.” Izana thở dài, cảm thán.

Đúng vậy, nhưng thứ gã muốn thực sự không phải thứ viên mãn này.

Toru nhăn mày, không chịu được khi gã thiếu niên ngang ngược với cô năm nào lại trở nên âm u ủ dột như thế. Gã của mười hai năm trước, có trẻ con, có ngang ngược, bộc đồng, thậm chí có sa đọa, hung ác nhưng vẫn còn sinh khí hơn là người đàn ông hoài niệm quá khứ, tang thương đau đớn này. Giống như cô khi đứng trước mộ phần của Shinichirou, không tìm ra chút ánh sáng nào.

Toru hít sâu một hơi, đưa tay kéo lấy cổ tay người đàn ông phía sau.

“Được rồi, đi với tôi.”

“Đi đâu?” Izana nhíu mày, hỏi.

Toru nhoẻn miệng cười, tự tin đáp:

“Đến chỗ làm của tôi, ở đó có nguyên liệu, tôi sẽ làm bánh cho anh. Người ta nói, buồn một mà ăn bánh thì vui mười đấy, nghe qua chưa?”
_

Clap_ clap!

Tiếng vỗ tay vang lên trong căn phòng sang trọng. Gã đàn ông dựa người lên ghế bạn, híp mắt cười nhạt như mỉa mai người đối diện.

Cô gái đối diện run lên, nhưng vẫn cười lấy lòng gã:

“Kisaki san, ngài có ý gì vậy?”

“Có ý gì? Tất nhiên là chúc mừng thành phẩm hoàn mỹ nhất của kế hoạch MT.” Kisaki cười khẩy, hắn nheo mắt gói gọn từng cử chỉ của 17 vào mắt.

17 run lên, so với Sanzu hung ác luôn đe dọa giết chết cô ta thì cô càng sợ một Kisaki âm ngoan, mỗi nước đi của hắn không ai lường trước được, hoàn toàn trở thành con cờ trên bàn cờ của hắn.

“Là nhờ ngài, nếu không có ngài nhắc nhở, tôi sẽ không thể thành công được.” 17 khẽ cười, vẫn không giấu được vui sướng.

Có thể một phần là lấy lòng nhưng cô ta cũng biết, nếu không có Kisaki nhắc nhở cô sẽ không thể nhanh chóng nắm bắt được hình tượng Momonaka Toru. Dẫu sao cũng là một người đã chết, để bắt chước lại rất khó khăn, là Kisaki một tay đào tạo cô, nhắc nhở những thói quen nhỏ của người kia thì cô ta mới có thể là người trụ đến cuối cùng.

Mới có thể, hưởng thụ được vinh quang của chiến thắng.

“Mikey đối xử với cô thế nào?” Kisaki nhếch môi hỏi.

“Mikey san đối xử với tôi rất tốt, anh ấy đã quan tâm tôi nhiều hơn rồi. Nhờ có ngài nhắc nhở, anh ấy càng ỷ lại vào tôi hơn, cả Sanzu cũng không thể tiếp tục uy hiếp tôi nữa. Ngày hôm qua, tôi còn được ngủ trên giường của Mikey, tôi tin sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ giành tình cảm cho tôi.” 17 nói, không giấu được sự tự tin vui vẻ.

Hơn năm năm qua, cô ta là người đầu tiên được ở trên giường Mikey mà sống sót. Vậy không phải nói, cô chính là người đặc biệt sao? Và nói đúng hơn, cô ta chính là người thay thể trở thành Toru thật sự sao?

“Đừng quá tự phụ, nên nhớ những cốt cán khác đều là những người có tiếp xúc lâu với Momonaka Toru, nếu cô có sai sót gì, tôi cũng không cứu được cô đâu.” Kisaki nhíu mày, hiển nhiên không vui vì sự tự tin thái quá của cô gái đối diện.

“Tôi biết, tôi sẽ cẩn thận hơn.” 17 đáp, vẫn ngoan ngoãn nghe lời hắn.

“Được rồi, cô về đi. Kế hoạch MT có dừng hoạt động hay không, phải xem biểu hiện của cô. Tôi cũng không muốn lại phải huấn luyện thêm một MT_ khác đâu, cô hiểu ý tôi chứ?” Lời nói sắc bén khiến 17 thoáng run, cô ta đến đáp lời cũng không dám, chỉ có thể gật đầu vội vàng bỏ chạy.

Cô ta, không thể bị thay thế được, tuyệt đối không!

Kisaki đứng dậy, lắc nhẹ ly rượu vang sóng sánh. Màu vàng kim óng lên như vàng ròng lấp lánh, hắt lên ánh mắt sau lớp kính cận của hắn.

“Ha ha, chắc có chết chị cũng không ngờ tôi lại có thể trở lại nhỉ, Toru? Chị chết rồi thì tôi sẽ tạo ra vô số bản sao của chị, để chị sẽ không bao giờ, thực sự ‘chết’!”

Hơi mười hai năm qua, mỗi đêm trong giấc mơ của hắn Kisaki không tài nào thoát khỏi cơn ác mộng ấy. Hắn sẽ không bao giờ quên, khoảnh khắc khi ánh đèn pha lóa mắt kia ôm trọn thân thể cô gái ấy, trên gương mặt tiều tụy của cô thoáng một nụ cười.

Ly sứ trong tay bị bóp nứt, gân xanh gằn lên trên mu bàn tay người đàn ông. Kisaki ngửa đầu nuốt cạn thứ chất lỏng cay nồng xộc vào cổ họng. Không cách nào quên được, ám ảnh của chính hắn.

[text_hash] => 48be097d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.