[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 130: Lấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 130: Lấy

Array
(
[text] =>

“Bạn học, em làm sai rồi. Nếu đánh như thế thì kem không bông lên được đâu.” Toru liếc mắt, không nhịn được nhắc nhở.

17 ngẩng đầu, hẳn nhiên sắc mặt không tốt khi bị Toru nhắc nhở.

“Làm sao? Lo việc của cô đi.”

Vệ sĩ phía sau cũng vì tiếng gắt lên mà nhìn Toru, ánh mắt không thân thiện làm các học viên khác sợ đến nhũn chân. Toru thở dài, hơn một tuần học ở đây không hiểu cô gái này có ý định gì. Bài cô giảng không nghe, bánh cô làm cũng không nhìn.

Có chắc là đi học làm bánh hay không vậy?

“Vậy được rồi, nếu bạn cần gì có thể gọi tôi.” Toru nói, cô cũng không rảnh đi chọc giận cô gái kia.

Hơn nữa, nhìn một người “giống” mình đến vậy, lúc nào cũng cảm thấy quái dị không chịu được. Toru bỏ đi, 17 không có hướng dẫn cũng làm không xong được bánh, ngược lại vì không nghe nhắc nhở mà thất bại toàn tập.

Cô gái chửi thầm mấy tiếng, cũng không kiêng kị nơi công cộng bắt đầu trút giận lên đồ đạc học nghề. Bạn học xung quanh nhăn mày, cũng khó chịu mà không dám nói gì, bảo tiêu phía sau quá đáng sợ bọn họ nào dám ho he.

Bột bánh bị vứt xuống sàn, mảng trắng của bột nổi bật trên sàn gỗ, bột bay loạn trong không trung dính lên khắp phòng học. 17 cười lạnh, cảm thấy trút giận ra rất hả dạ, cũng không quan tâm những người khác thế nào phá thêm một lúc rồi ra ghế ngồi nghỉ.

Học viên khác tức không chịu được, bọn họ đến để học nghề cũng không phải đến để chịu đựng tính tiểu thư công chúa kia. Mấy người nhịn không được quay qua nhìn Toru, dù sao cô cũng là giáo viên, bọn họ vẫn trông chờ cô sẽ làm gì đó.

Toru khóe miệng co quắp, cô thì làm được cái gì, đi đến để đám vệ sĩ kia vả thành bánh thịt à?

Cả tuần này đều như vậy, cô gái kia cũng không phải không biết làm bánh nhưng nóng nảy nên làm cũng thất bại nhiều. Mà tận đến lúc thành công cũng không chịu, cứ cố làm đi làm lại như thể cố đạt được gì đó.

Toru biết biểu hiện này, bởi vì cô cũng giống như vậy.

Lí do cô bắt đầu làm bánh không phải là vì cố tìm được hương vị trong quá khứ sao? Nếu như làm không được thì cứ làm lại, thử lại, làm cho đến khi làm được thì thôi.

Cố chấp, vô cùng cố chấp.

Lẽ nào, cô gái này cũng như vậy?

Nhưng, sao lại cố chấp làm bánh chứ? Cũng tìm… hương vị nào đó sao?

Đến tận hết buổi học, thành phẩm của  17 vẫn là con số không. Mấy học viên tranh nhau về sớm, bọn họ không muốn ở lại chịu trận thêm nữa. Toru nhìn cô gái đang bực tức tiếp tục trút giận lên đồ đạc cũng hết cách, đành mặc kệ xoay người đi vào phòng nghỉ riêng.

17 nhìn Toru, lại nhìn phần mẫu mà cô làm đang để trên bàn. Mấy hôm nay cô ta bị chèn ép, bị thúc giục đến không có thời gian thở. Mikey đang dần mất kiên nhẫn, đến cơ hội gặp mặt anh cô ta cũng không có.

Nếu như, Mikey từ bỏ cô thì sao?

Đâu đó lạnh toát, cô gái trẻ bất giác run lên. Trên bàn của cô ta, ngoại trừ đồ đạc bị cô cố ý phá hỏng căn bản đến một cái bánh cũng làm không xong.

Cô ta đổi bao nhiêu người dạy, cũng làm không ra được cái hương vị chết tiệt đó.

Thậm chí đến hương vị cần làm thế nào cô ta còn không biết, thì làm lại thế nào?!

Rốt cuộc cũng chỉ là một người đã chết thôi, gần mười hai năm chắc đến xương cũng chẳng còn sao cứ âm hồn không tan.

“Anh, qua bên kia gói cái bánh đấy lại đem về cho tôi.” Cô gái hếch cằm, ra lệnh cho bảo tiêu phía sau.

Bánh mẫu là tự tay giảng viên làm, hiển nhiên sẽ là thành phẩm tốt nhất. Kể cả không giống được thì thành phẩm tốt ít nhất cô ta cũng sẽ đỡ bị làm khó hơn.

Cô ta tin, trên đời chẳng có ai có thể làm lại vị bánh giống người đã chết từng làm!

Bảo tiêu đi đến, cũng cẩn thận gói lại bánh trên bàn. Đợi đến khi Toru thay xong đồ đi ra ngoài thì đám người đã rời đi hết, bánh trên bàn cũng mất tăm.

Toru không quan trọng lắm, mất thì mất, dù sao nguyên liệu cũng là trung tâm cung cấp, còn thì mang về ăn cùng Hibiki, mất thì thôi.

_

“Cha, con về rồi.” Toru ló đầu ra, phòng khách có tiếng người nói chuyện hình như Tashiki đang có khách.

Tashiki ngẩng đầu, ánh mắt cũng hiền hòa hơn khi thấy cô con gái nhỏ trong nhà. Ông đứng dậy, vẫy tay gọi cô, Toru cũng ngoan ngoãn đi đến nhìn thấy người đang ngồi đối diện. Một đầu tóc trắng, làn da hơi ngăm cùng đôi mắt tím nhạt quen thuộc làm cô chấn động.

“Để cha giới thiệu cho con. Đây là cậu Sano, người bên cục thanh tra, là người điều tra chuyên án hợp tác với tòa lần này. Cậu Sano, đây là con gái tôi Hikari.” Tashiki cười nói.

Toru lúc này hai mắt trợn tròn chỉ thiếu điều long ra rồi rơi lột bộp dưới đất.

─=≡Σ(╯°□°)╯︵┻┻ cái đậu xanh rau má, là tai cô có vấn đề hay thế giới này thật huyền huyễn vậy?!

Izana từ lúc nào cậu từ bất lương chuyển nghề sang làm cảnh sát thế?!

“A-anh là cảnh sát? Không phải bất lương sao?” Toru lắp bắp, không tin vào những gì mình vừa nghe.

Được rồi, cô biết mười hai năm qua hẳn ai cũng khác nhưng mà nghiêng trời lệch đất trượt vỏ chuối ngã lộn nhào như thế này thì hơi bị ảo ma canada rồi đấy.

“Đúng là hồi trước tôi làm bất lương, nhưng ai cũng có cơ hội hoàn lương chứ? Mà sao cô biết tôi từng làm bất lương?” Izana nhíu mày, hỏi.

Người đối diện cho gã cảm giác rất quen thuộc, thậm chí liên tưởng đến người nào đó khiến gã thấy khó chịu.

Đối với Izana, gã thật ghét những kẻ giống với Toru. Bởi vì bọn họ còn sống mà Toru thì đã chết rồi, vĩnh viễn không quay lại được.

Mà Bonten kia, Mikey và kế hoạch MT, thật sự quá điên rồ.

Thằng khốn Kisaki đó, đáng lẽ lúc đó nó mới là người bị tông chết thì có lẽ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rồi.

“Thôi được rồi, con lên phòng trước đi. Cha có chuyện cần bàn tiếp với Sano san.” Tashiki thấy tình hình không ổn, lập tức giải vây.

Toru gật đầu, có chút hốt hoảng bỏ lên lầu. Dù cảm xúc được Hibiki làm dịu lại vẫn có thể xáo động lên làm cô rối rắm. Cô cảm thấy mình không có nhiều dũng khí để đối mặt với Izana, hay tất cả những người khác.

Izana nhìn theo bóng lưng cô gái kia, thu lại tầm mắt không tiếp tục truy vấn nữa. Tashiki cũng ngồi xuống, cầm lên một tập văn kiện, hỏi:

“Vậy, người mà cậu nói là ai?”

Izana nhíu mày, đưa ra một tấm ảnh đáp:

“Gã tên Kisaki, Kisaki Tetta. Thằng khốn đó từng giật dây gây ra vô số biến động trong giới bất lương vùng Tokyo hơn mười hai năm trước. Sáu năm trước gã ra tù, tiếp tục làm những chuyện khốn nạn như lúc trước.”

Mà kế hoạch MT, chắc hẳn thằng khốn đó cũng có một phần. Hoặc chính hắn, là kẻ điều khiển kế hoạch MT cũng không chừng.

[text_hash] => 6ac8a552
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.