Array
(
[text] =>
Mớ dây tơ tự tay vò rối cũng phải tự tay gỡ rối.
Trốn tránh? Ai cho phép.
Hơi gió ẩm áp lên má lạnh ngắt, mũi chân không chạm đất đung đưa nhẹ tựa lá khô sắp lìa cành. Ảo ảnh chớp tan, trả lại hiện thực cằn cỗi. Gương mặt của anh hòa vào gió bụi, nụ cười hiền ấy cũng thoáng biến đi không dấu vết, đón chào phía trước không phải anh, chỉ có khoảng không hụt hẫng lung lay trong gió lộng.
Toru ngẩn người, dưới chân không điểm tựa lắc lư giữa không trung mà mặt đất dưới kia như thể đón chờ tiếp nhận thân xác yếu đuối mang đầy bệnh tật. Cổ tay đau, cả bả vai cũng nhói đến choáng váng thêm một giây thân thể bị kéo giữa không trung là leo lên một nấc đau nhói.
Phía dưới kia ồn ã, từng người từng người tụ lại đám lớn đám nhỏ như vết ố trên áo trắng, loang lổ dây mà giặt không sạch. Cũng giống như Toru, trong lòng nứt sẹo, vệt nứt run rẩy chừng chờ sụp đổ. Toru cúi đầu, đáy mắt đen thu gọn cả mặt đất, thu gọn tiếng chỉ trỏ ồn ào phía dưới, bỗng nhiên cảm thấy quen thuộc đến lạ.
Có gì đó, gợi nhớ trong kí ức xa vời.
“Cha ơi, người đã nói sẽ đến cứu con.”
Cha…
Hình như… Toru có cha, cô từng có một gia đình.
Nhưng tại sao khi mở mắt lại chỉ có một mình, vì sao vô số lần chết đi lại không một lần nào đến một nơi ấm áp, đến một nơi có gia đình? Tại sao, bản thân cứ mãi sống trong cô độc?
“Takemichi, buông tay đi. Chuyện tôi cần làm đều đã làm, chẳng còn lí do gì để sống cả.”
Để tôi, lần nữa tìm lại yên tĩnh của mình.
Một người gồng mình kéo lại, sắc mặt trắng bệch ngoan cố nắm chặt cổ tay mảnh khảnh. Một kẻ buông tay, chờ từng giây rơi xuống.
Toru cúi đầu, mỉa mai nhìn mắt đất xa. Dưới lăng kính nhòe nhoẹt mờ như kính bụi, cô không quen biết ai và cũng chẳng ai biết về cô, không ai biết Toru là ai, là người thế nào. Thế giới này rồi cũng sẽ chối bỏ cô, như cách cô chối bỏ được sống.
Thực ra… đều là mình tự chuốc lấy cả thôi.
“Nắm lấy tay tôi đi, Toru! Tôi thật sự… sắp không giữ nổi nữa rồi.” Takemichi nghiến răng, cố sức nắm lấy cổ tay đang dần tuột khỏi tay mình.
Sắc mặt sớm trắng bệch, khớp vai đau nhói quá tải không chống đỡ được bao lâu. Thật giống, với lúc đó.
“Giống hệt…” Toru lầm bầm, thay việc chuyên chú ngắm nhìn phía dưới lại ngẩng đầu nhìn Takemichi đang nghiến răng nắm lấy cổ tay mình.
Cô không còn thấy đau, hoặc ít nhất chẳng còn để tâm đến nó. Kẻ sớm đã làm quen với cái chết, khi đối mặt với nó cũng sớm thành lạnh nhạt. Dần như ngọn lửa, có cháy cũng có tàn, tro có ấm cũng có nguội.
“Buông tay đi, Takemichi. Giải thoát cho tôi.”
“Giết tao đi, Takemitchy.”
Giống nhau. Bọn họ, giống nhau.
Liên tưởng, thứ liên tưởng gắn kết những kẻ chẳng có nổi thứ dây mơ rễ má vào với nhau, khiến chúng từ có thành không, đứng cạnh nhau. Rõ ràng không liên quan gì, nhưng tại sao vẻ mặt của bọn họ lại giống nhau đến thế.
Cái cách, cầu xin được chết, được giải thoát.
“Xem kìa, bởi vì không dám đối mặt nên cúp đuôi chạy trốn. Hèn nhát thật đấy, Momonaka Toru.”
Hèn nhát?
Toru ngẩn người, đồng tử đen co rút nhìn người phía trên, gương mặt thiếu niên kéo khóe miệng cười mỉa mai. Dù cho sắc mặt chẳng dễ nhìn, căng thẳng lộ rõ trên đầu lông mày nhíu chặt thì từng lời mỉa mai vẫn đánh động tới kẻ phía dưới. Đôi mắt đen mông lung lại hấp háy, lại rung động như sống dậy.
Takemichi nghiến răng, bắt nhanh lấy một loáng lay động.
“Tôi nói không sai chứ? Chị cảm thấy mình đã sắp xếp rất ổn thỏa sao? Chị có nghĩ tới tàn cục chưa? Có nghĩ đến lúc chị chết, những người ở lại sẽ cảm thấy thế nào chưa? Chị chỉ nghĩ muốn giải thoát, còn Mikey? Còn lời hứa với Shinichirou? Tất cả không là gì cả sao?!”
Toru ngẩn người, thế rồi lại… tức giận. Vô cùng, tức giận. Cả người nóng lên như tự thiêu đốt, cả bầu trời cũng quay cuồng đổi gió lớn.
Một người, rồi lại một người. Đem lời hứa ra để kéo lấy cô, thẳng tay đào xới mọi thứ lên, đạp đổ nó.
Rất thú vị sao?
Phải rồi đấy, tôi đáng khinh như vậy đấy. Ích kỷ, ti bỉ như các người đã nói đấy. Nhưng các người, tất cả… liệu có mấy người hiểu được sự thật.
“Câm mồm đi, cậu thì biết gì chứ?! Mau buông tay ra!” Toru hét lên, không chậm chạp chờ Takemichi đuối sức bắt đầu giãy giụa. Người phía trên sớm đã không còn sức lực giữ lấy tay cô, chỉ có thể hoảng loạn duỗi thêm cánh tay đang nắm lấy lan can để bắt lại cổ tay dần tuột xuống. Takemichi ngậm miệng, thật không muốn lại tiếp tục kích động Toru, những lời trong bụng muốn nói lại chặn đứng, lộn xộn sắp xếp lại.
“Tóm lại, để tôi kéo chị lên đi, Toru.”
“Cút! Tôi không cần cậu thương hại, mau buông tay!” Toru quát lớn, giữa không trung lại bắt đầu mạnh bạo giãy dụa.
Takemichi tái mặt, cả người dần trượt về phía trước khi cố nắm lấy cổ tay gầy rơ xương của Toru. Cả hai cánh tay anh cũng gần như đứt lìa, sức nặng kéo xuống từ mặt đất là thứ mà cơ thể con người không cánh nào phản kháng. Bên dưới thu hút càng đông người tới, tụ tập vây quanh nhưng vô hình ăn ý mà để ra khoảng trống hoàn hảo – vừa đủ để người rơi xuống không vạ lây lấy họ.
A ha.
“Rốt cuộc vì lí gì chị lại tự tử cơ chứ? Mạng sống đối với chị rẻ mạt đến thế hả? Đối với chị chỉ cần chết là hết, chỉ cần chết là xong sao?” Takemichi khó tin nổi, lần nữa muốn kích thích bản năng sống còn.
Không phải con người luôn có cái gọi là khao khát sống sao, càng tuyệt vọng thì càng thèm muốn được sống.
“Đúng rồi đấy! Mạng sống đối với tôi chỉ là thứ bèo bọt có cũng được không có cũng chẳng sao! Bởi vì…” khi mở mắt ra, lại là một mạng sống khác mà thôi!
Chết! Chết quách đi thứ mạng sống dai nhách giày vò này.
Takemichi cúi đầu, hoàn toàn không nghĩ được phương cách nào di chỉnh được tư tưởng lệch lạc của Toru. Đầu óc anh rối tung, hoàn toàn không biết phải nói gì thêm. Cơ thể đau nhức đi gần tới cực hạn, thế nhưng thứ trọng lực dưới kia vẫn cứ không ngừng kéo lấy để cả hai người Takemichi rơi xuống vỡ nát.
Nhưng mà… nếu là chạy trốn vồn vã như thế, liệu có để lại thứ gì dang dở hay không?
Thoáng chốc sực tỉnh, Takemichi cắn răng, liều mạng nhắm chặt hai mắt không dám nhìn thẳng bật lên lời khuyên ngăn cuối cùng mà anh nghĩ được:
“Này… Toru… nếu đã không thể giữ lại mạng sống vì chính mình, thì giữ vì người khác đi. Có được không? Chỉ một chút nữa thôi… chỉ một chút nữa là nhiệm vụ của chị sẽ hoàn thành rồi, cho tới lúc đó… chị thật sự muốn chạy trốn, buông bỏ tất cả để thành công cốc sao?”
Và ván cược này, Takemichi đã thắng.
“Chỉ… một chút nữa thôi… ư?”
Chỉ một phút cho tới bình minh, cho tới khi biến mất tựa cát bụi.
[text_hash] => 1ab8b3b3
)