[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 92 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 92

Array
(
[text] =>

Hành trình mới mở ra, tuy mục đích lần này là rời xa làng bà Kaede, không bị tộc mèo rừng quấy rầy, nhưng mảnh ngọc tứ hồn có mặt ở khắp nơi. Sau khi tôi biến thành yêu quái, điều tiếc nuối duy nhất chính là cảm ứng đối với mảnh ngọc tứ hồn yếu bớt, thậm chí là không thể cảm thấy. Hiện nay tất cả những mảnh ngọc thu thập được đều tập trung ở chỗ Kikyo, sau khi cùng Naraku chiến đấu tranh đoạt, chỗ chúng tôi thu được ước chừng ba phần tư mảnh ngọc, bên Naraku có một phần tư, còn một phần tư chờ chúng tôi truy tìm. Còn có ba của tôi… Chỉ là từ lần trước sau khi đề cập tới, tôi không thấy bất cứ tin tức gì từ ông ấy nữa.

Ba đối với tôi mà nói là cách xưng hô có xa lạ có quen thuộc. Có người nói ông ấy làm tất cả những chuyện này đều là vì tôi, bởi vì sứ mệnh của gia tộc, nhưng ở sâu trong nội tâm của tôi, mơ hồ đối với nguời đàn ông này là mang theo oán niệm. Mỗi khi tôi cảm thấy yếu đuối, lúc cần có chỗ dựa, cuối cùng tôi cũng sẽ chỉ nghĩ đến thân phận của mình- người thừa kế nhà Higurashi. Nhưng rõ ràng những chuyện này không cần đến tôi phải gánh chịu. Không biết vì sao, tiếp cận bộ tộc mèo rừng, oán niệm của tôi đối với ba càng ngày càng đậm. Thậm chí đến một loại mức độ khó tin.

Ngắm nhìn bốn phía, trên mặt mỗi người đều mang vẻ nghiêm nghị, mênh mông cuồn cuộn kèm theo trầm mặc tiến lên, lại không có người nói chuyện. Tất cả những thứ này đều biểu hiện cho sự khác thường, nhưng tôi muốn nói gì đó, ngực phiền muộn khí khiến tôi nói không ra được một chữ. Không đúng, thực sự không đúng.

Tay Sesshomaru cuốn lại eo của tôi. Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm Sesshomaru. Muốn biết bây giờ chúng tôi không phải đang ngồi một mình trên A- uh, mà là đi ở giữa nhóm Inuyasha, anh cơ hồ sẽ không làm những cử chỉ thân mật với tôi. Tôi thậm chí có thể cảm nhận được khí tức của anh đang không ngừng mở rộng, phảng phất là đang cưỡng chế tâm tình. Tuy tay anh cuốn lại eo của tôi, nhưng ánh mắt rơi vào trên người Inuyasha.

Hai ánh mắt đâm về phía tôi, quay đầu nghênh tiếp ánh mắt của tôi là Vô Ảnh. Xảy ra chuyện gì? Phảng phất trong một buổi tất cả những bất mãn đều bộc lộ ra. Tôi hít một hơi thật sâu, rõ ràng đang giữa hè, nhưng tôi lại ngửi thấy mùi thơm của hoa anh đào.

“Ngửi thấy được sao?” Môi của Sesshomaru khẩn kề một bên tai tôi, dùng âm thanh chỉ có tôi có thể nghe được hỏi. Tôi nhẹ nhàng gật đầu, mới cảm nhận được nhiệt khí ở bên tai lần thứ hai bốc lên, dư quang liếc về một vệt ánh sáng kéo về phía chúng tôi. Sesshomaru phản ứng nhanh hơn tôi, cơ hồ là dư quang đồng thời sáng lên, anh ôm tôi lùi tới khoảng cách an toàn.

“Vô ảnh! Cậu đang làm gì vậy?” Miroku nhanh chóng đuổi theo, ngăn cản Vô Ảnh không để cậu ấy bắt đầu công kích lần thứ hai.

“Thả tôi ra!” Vô Ảnh rống giận ý đồ thoát khỏi ràng buộc của Miroku, “Hay là cậu muốn quyết đấu với tôi?”

“Cái bóng thối!” Inuyasha rút Thiết Toái Nha ra, quay về Vô Ảnh hô, “Muốn quyết đấu không tới phiên ngươi!”

Hơi bóp trán, đối mặt với mấy người này, tôi quay về phía Kikyo và Không Dấu Vết đi tới cứu trợ ánh mắt. Trong nháy mắt, “Âu yếm”, “Em yêu anh” đồng thời nhớ tới, Inuyasha bồng nhiên ngã xuống đất, còn Vô Ảnh giống như bị điểm huyệt không nhúc nhích. Tôi nhướn mày nhìn về phía Vô Ảnh mới phát hiện cổ tay trái của cậu ấy không biết từ lúc nào có thêm một chuỗi trân châu màu đen.

Thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh. Nhưng cảm giác ngốt ngạt kia không biến mất theo, trái lại xu thế càng lúc càng kịch liệt. Không Dấu Vết đã bắt đầu dịch động bước chân hướng về phương hướng của tôi, bên cạnh cô ấy Sango chăm chú khoác cánh tay của cô ấy.

“Kết giới. Giao cho ngươi Inuyasha. Bây giờ để chúng ta nhìn thấy uy lực của Thiết Toái Nha loại bỏ kết giới có lớn bao nhiêu.” Sesshomaru lập tức khống chế được ngữ khí, nhưng mùi trào phúng không thể che lấp. Lần này Inuyasha lại không mở miệng, cậu ấy rút Thiết Toái Nha lần thứ hai, chỉ thấy lưỡi kiếm đã biến thành màu đỏ. Tôi hơi giật mình, lại nghe được Inuyasha hô to một tiếng, “Xem ta!”

Thiết Toái Nha trượt về phía chân trời, vẽ ra một độ cong. Dường như là âm thanh xé rách nhẹ nhàng, theo cánh hoa anh đào đầy trời theo gió bay xuống. Không khí trong lành đầy rẫy lá phổi, trong lòng ngột ngạt, phiền muộn lén lút không gặp. Kỳ quái nhất là, cảnh sắc trước mắt chúng tôi lại sốt sắng. Đường vùng núi nhỏ, toàn bộ rừng rậm biến mất, thay vào đó là từng hàng nhà thấp bé. Nơi này hiển nhiên là một thôn xóm, nhà linh tinh chằng chịt, có nhà trước cửa phòng còn phơi rau dại ở vùng núi, nhưng ở đây không có tiếng hít thở của những con người khác.

Cánh hoa tản đi, một nữ yêu tùy theo hạ xuống. Nữ yêu loé con mắt cảm động, liếc nhìn Sesshomaru:

“Ha ha, rất thú vị không phải sao?” Nữ yêu dừng một chút, bỗng nhiên xì xì nở nụ cười, ánh mắt của cô ta nhàn nhạt đảo qua mọi người, “Các vị vừa nhìn thấy gì? Rất đặc sắc không phải sao? Đồng bạn mang theo tâm tư từng người lại có thể tụ tập cùng một chỗ. Sesshomaru, thuộc hạ lần này của ngươi so với lần trước còn không công bằng.”

“Xú nữ nhân, bọn ta không phải là thuộc hạ của cái tên kia!” Inuyasha cắn răng nghiến lợi gào thét, tay phải chăm chú niết Thiết Toái Nha.

“Được rồi, ngươi là Inuyasha phải không? Nghe nói ngươi cũng là con trai của Khuyển đại tướng, có điều chỉ là một bán yêu.” Ánh sáng trong tròng mắt nữ yêu càng thêm chói mắt. Cô ta phất phất tay, trong nháy mắt nhóm miêu yêu ẩn núp dò đầu ra, vung bổng gỗ vọt về phía chúng tôi.

“Xuân Lam, ngươi cho rằng những tên này có thể ngăn cản chúng ta được sao?” Ánh mắt của Sesshomaru lượt qua nhóm miêu yêu, trực tiếp đối đầu với con mắt của Xuân Lam.

Ánh mắt của Xuân Lam không hề né tránh, cô ta nghe vậy trên mặt cô ta nụ cười càng thêm xán lạn,

“Sesshomaru, có mảnh ngọc tứ hồn có thể không chỉ có các ngươi có được. Bọn ta đã chiếm được món đồ mà mình muốn có…”

Nói xong, cô ta ngẩng đầu liếc nhìn bầu trời,

“Dưới một đêm trăng tròn là chúng ta có thể phục sinh cho lãnh chúa, đến lúc đó, các ngươi đều sẽ trở thành vật tế của ngài ấy. Được rồi, Sesshomaru, dưới trăng tròn chúng ta nói lời tạm biệt đi.”

Nói xong, từ vạt áo của cô ta móc ra một cái cầu vòng tròn lắc lắc cổ tay. Sau vũ khí, thôn xóm không người chỉ còn lại chúng tôi.

“Đáng chết! Lại là Naraku!” Inuyasha cắn răng mở miệng nói, tựa hồ khoảng thời gian này thường thấy nhất chính là vẻ mặt này của cậu ấy. Tôi cúi đầu, nghĩ đến tình huống xấu nhất sẽ xảy ra. Naraku vẫn đồng ý hợp tác với bọn họ sao?

“Chúng ta nên trở về thôi. Nếu bọn họ đã lấy được mảnh ngọc tứ hồn, sẽ không quay lại quấy rầy chúng ta. Bây giờ việc chúng ta có thể làm chỉ là ngồi chờ.” Tôi cúi thấp đầu phờ phạc nói, tuy âm thanh không vang dội nhưng có thể khiến mọi người nghe được. Chỉ là không biết vì sao đại gia tâm tình vẫn cứ xuống thấp. Chẳng lẽ là bởi vì mấy tiếng ở bên trong kết giới này sao?

#

Chúng tôi trở lại làng bà Kaede ngày thứ hai, liền nhận được thư khiêu chiến của tộc mèo rừng, hẹn vào đêm trăng tròn vào pháo đài của tộc mèo rừng quyết chiến. Nếu tất cả đã trở nên chắc chắn, chúng tôi ước định từng người dưỡng kim súc nhuệ. Trở lại pháo đài, tôi cảm thấy mọi người có cảm giác hư thoát. Rất nhiều lúc, một ít ý nghĩ gay go một khi đến thăm, liền không có cách nào để thanh trừ sạch sẽ, giống như oán niệm giữa tôi và ba. Kết giới ảo cảnh của Xuân Lam quả nhiên rất lợi hại.

“Không nghĩ tới lúc chúng ta cũng có đồng bệnh tương liên.” Tôi đáng thương nhìn chằm chằm Sesshomaru, sau khi trở về tâm tình của anh ấy cũng vẫn xuống rất thấp. Hiển nhiên, những vết thương trong lòng sâu nhất chôn dấu ở từng người chúng tôi lần thứ hai bị đẩy ra, đai đớn như vậy làm cho không người nào có thể chịu đựng.

Sesshomaru quay về tôi mở hai tay ra, tôi lập tức đi về phía lồng ngực quen thuộc. Mùi hương dễ ngửi, ôm ấp giải thích, đây là một người thuộc về tôi. Tôi mỉm cười ôm chặt lấy anh, muốn cho anh ấm áp đến từ chính tôi.

Tay của Sesshomaru nhẹ vỗ về tóc của tôi, tôi kinh ngạc nhìn anh. Đây là lần đầu tiên anh hướng về tôi truyền đạt ấm áp ở chỗ anh. Tôi trợn to hai mắt, nước mắt lại có chút không cách nào kiềm chế.

“Ta không sao. Chỉ là lúc ấy ta nghĩ đến khi còn bé, chính ra cha cũng từng…” Sesshomaru không hề nói tiếp, ánh mắt anh rất ôn hoà, tôi đọc được như tình chôn ở sâu nhất trong lòng anh. Liền tôi ôm anh càng chặt.

#

Thời gian chạy như bay mà qua, đảo mắt qua đã đến đêm trăng tròn. Trời vừa sáng Sesshomaru mang theo tôi một lần nữa trở lại làng bà Kaede. Tu dưỡng non nửa tháng, tựa hồ mỗi người xem ra thần thái sáng láng. Xem ra huyễn ảnh kết giới của Xuân Lam mang đến ảnh hưởng triệt để trái chiều đều đã biến mất. Tôi yên tâm thở ra một hơi, cùng mọi người hướng về pháo đài của tộc mèo rừng xuất phát.

Một đường hướng tây, lần này rõ ràng ngoại trừ tộc mèo rừng ngộ đạo ở ngoài còn nhiều mùi thuộc về Naraku.

“Quả nhiên là mùi của Naraku, vừa vặn. Lần này xem ta đồng thời tiêu diệt bọn họ.” Inuyasha lời thề son sắt tràn đầy tự tin. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, sắc trời đã giảm hắc. Cuộc quyết chiến đã sắp bắt đầu.

[text_hash] => 07808535
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.