Array
(
[text] =>
“Đại nhân Sesshomaru, ô ô ô, đại nhân Sesshomaru.” Âm thanh gào khóc chói tai không ngừng vang lên.
Tôi không nhìn khởi nguồn âm thanh kia, vẫn đứng quay lưng cúi đầu chuẩn bị trà bánh. Mọi chuyện đã qua ba ngày, đến bây giờ tôi vẫn nhớ khiến lòng mình sợ hãi. Nếu như không phải đúng lúc A- uh xuất hiện…
“Jaken, ta nghĩ…” Âm thanh miễn cưỡng của Sesshomaru truyền đến. Tôi không khỏi ngừng công việc của mình lại, đứng thẳng sống lưng lắng nghe. Chỉ là anh vừa mở miệng đã bị Jaken chen ngang.
“A! Đại nhân Sesshomaru, rốt cuộc ngài đã nhớ tới Jaken. Bất luận ngài yêu cầu gì, Jaken sẽ làm tất cả!” Âm thanh của Jaken càng ngày càng cao.
Tôi bưng khay xoay người, hình ảnh đầu tiên dẫn vào mí mắt chính là Sesshomaru nằm trên ghế sa lông, ánh mắt rơi về phía bên ngoài cửa sổ. Ánh tà dương rơi vào mái tóc màu bạch kim của anh, sáng lên lấp loá. Sắc mặt của anh trắng xám, hầu như không nhìn thấy màu máu. Ở bên dưới anh tà dương, tăng thêm mấy phần bệnh trạng. Tôi khẽ thở dài một cái, bỗng nhiên Sesshomaru quay đầu, ánh mắt lướt qua Jaken thẳng tắp rơi vào trên người tôi. Ánh mắt anh rất bình tĩnh, không nhìn thấy sự thù hận. Tôi khinh cắn môi, lông mày không khỏi nhướng lên.
“Đại nhân Sesshomaru…”
Jaken cẩn thận từng li từng tí một nói. Tôi tự nhiên nhìn về phía bóng lưng nhỏ đứng ở trước sô pha. Hắn cúi đầu, một tay vuốt mắt, nhưng một tay còn lại vẫn nắm gậy hai đầu.
“Jaken, ngươi đi ra ngoài.” Sesshomaru không nhìn hắn, ánh mắt vẫn rơi vào trên người tôi. Tôi gượng ép nhếch miệng, muốn lộ ra một khuôn mặt tươi cười. Nhưng hiệu quả lại không như mong muốn, bởi vì Sesshomaru thay đổi ánh mắt, dời về phía nơi khác…
“Không muốn, đại nhân Sesshomaru, Jaken ở lại chăm sóc ngài. Ngài không được đuổi Jaken đi.”
Âm thanh của Jaken lại cao mấy phần. Sesshomaru lần thứ hai nhìn ra ngoài cửa sổ, lần này, mặc dù có ánh tà dương. Tôi vẫn cảm nhận được một khối tà khí từ người của Sesshomaru bốc lên. Jaken cẩn thận lui về phía sau vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại oán giận nhìn về phía tôi. Cuối cùng đành xoay người đ ra ngoài. Lúc sắp ra cửa, lại còn không quên đóng cửa.
Trong phòng rốt cuộc còn lại tôi và Sesshomaru. Anh hơi quay đầu, lần thứ hai nhìn về phía tôi. Không biết có phải là ảo giác hay không, lần này, ánh mắt của anh thay đổi nhìn rất nhu hoà. Tôi lập tức tiến lên nghênh tiếp, đem khay đặt ở trên bàn trà. Sesshomaru hơi giật thân thể, bên cạnh anh để trống một vị trí, theo ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi lập tức hiểu ý ngồi xuống bên cạnh anh.
Nhìn anh ở khoảng cách gần, xem ra Sesshomaru cũng rất bình thường, chỉ là yên tĩnh như vậy trái lại khiến tôi cảm thấy bất an. Tôi nhìn chằm chằm con mắt của anh, nhưng giống như không nhìn thấy đáy lòng của anh. Tôi không nhìn thấy, đoán không ra đến cùng anh đang suy nghĩ chuyện gì, dù sao chuyện xảy ra nghiêm trọng như vậy. Nghĩ, tôi không khỏi nhìn về phía cánh tay trái của anh…
“Thật sự không muốn rời đi sao? Bây giờ em lại muốn ở lại tới cùng.” Sesshomaru nhìn chằm chằm con mắt của tôi, tuy rằng anh nói rất bình tĩnh, nhưng tôi vẫn thấy đáy mắt anh gợn sóng. Anh muốn đuổi tôi đi sao?
Tôi hướng về phía Sesshomaru dùng lực ôm lấy anh. Tôi không biết mình nên nói như thế nào, hay là, sau khi xảy ra chuyện như vậy, lời hứa hẹn đối với tôi mà nói là vô lực.
“Kagome, bây giờ nếu như em muốn rời khỏi, ta sẽ không đi quấy rầy em. Nhưng nếu như lần này em không có ý định rời đi, sau này sẽ không có cơ hội.” Âm thanh của Sesshomaru càng thêm bình tĩnh. Tôi buông Sesshomaru ra, nhìn con mắt của anh. Sắc mặt của anh càng ngày càng khó coi, ánh mắt càng ngày càng thâm thúy.
“Sesshomaru, có chuyện này em cũng muốn nói. Anh biết rõ, em không phải là yêu quái. Em không biết thế giới yêu quái của các anh có tình cảm như thế nào. Thế nhưng, nếu như anh lựa chọn em, bắt đầu từ bây giờ, bất kể là 500 năm, hay là 1000 năm, chỉ cần chúng ta tồn tại ở trên thế giới này, anh chỉ có thể có một mình em là người bầu bạn.”
Tôi nhìn Sesshomaru, từ từ nói, mỗi chữ, mỗi câu nói, đây là lời thề cuối cùng của tôi, cũng là lần cuối tôi trầm mặc.
Sesshomaru đưa tay phải ra, nhẹ vỗ về gò má của tôi, anh không nói gì, chỉ là hôn lên môi của tôi… Hồi lâu sau, Sesshomaru rời môi tôi ra, nói nhỏ một bên tai tôi,
“Kagome, em đồng ý lấy ta không?”
“A!” Miệng tôi mở to, không thể tin nhìn Sesshomaru, anh đang cầu hôn sao? Tôi ngơ ngác nhìn anh, quên mất việc đáp lại. Ánh mắt của Sesshomaru ản đạm xuống…
“Ta biết, dù sao…” Sesshomaru dừng tới đây, âm thanh lạnh nhạt mấy phần.
Chạm! Cửa bị phá tan. Jaken trợn to hai mắt, run rẩy chỉ tôi, “Không thể! Đại nhân Sesshomaru, không riêng gì việc ngài chọn cô ta làm người bầu bạn, bây giờ lại muốn cưới cô ta! Không thể! Jaken tuyệt đối không đồng ý!”
Tôi cau mày nhìn về phía Jaken, không biết tại sao hắn phản ứng kịch liệt như vậy. Bầu bạn? Cưới? Chẳng lẽ không như thế sao? Tôi nhớ tới Sesshomaru đã nói, yêu quái chọn người bầu bạn thích hợp để sống cùng nhau.
“Đại nhân Sesshomaru, không ai lựa chọn phương thức như vậy. Không được! Ngài không thể đem tương lai của mình giao cho một kẻ loài người.” Jaken chạy về phía chúng tôi, hắn mạnh mẽ trừng mắt tôi, tôi tin nếu như không có Sesshomaru ở đây, hắn nhất định sẽ giơ gậy đầu người ra tay với tôi.
Tôi không nhìn rõ hắn, Jaken không hề nhìn Sesshomaru, chỉ là nhìn chằm chằm tôi, từng câu từng chữ nói,
“Ta sẽ không để cho đại nhân Sesshomaru mạo hiểm. Tuyệt đối không đi!”
Phản ứng của Jaken càng ngày càng kịch liệt, tôi nhìn về phía Sesshomaru, anh không nhìn tôi, chỉ là hướng về tôi giải thích hai người khác nhau. Nguyên lai, thế giới yêu quái có một loại pháp tắc khác của bọn họ. Nếu nói bầu bạn có kì hạn. Hay là sinh mệnh của yêu quái so với con người dài hơn rất nhiều, cho nên sẽ không dùng thời gian để ràng buộc quan hệ của hai người. Tự nhiên có thai với nhau, tự nhiên chia lìa đi tìm người bầu bạn mới. Nhưng mặt khác còn có quan hệ sống nhờ vào lẫn nhau, mãi đến tận sinh mệnh kết thúc vẫn sẽ không chia lìa. Loại quan hệ đó còn gọi là vợ chồng.
Loại dây dưa đó không chỉ là để cho mùi mình và đối phương giao hoà vào nhau, càng muốn linh hồn của nhau hoà hợp. Quan hệ tứ hồn của yêu quái đến năng lực bản thân, cho nên hầu như không có yêu quái để cho tứ hồn của mình hoà vào với người khác. Một khi có một người phản bội, miễn cưỡng tróc ra linh hồn sẽ để cho hai người đồng thời bị tiêu giảm sinh mạng. Cho nên, yêu quái chỉ có thể chọn người bầu bạn để tồn tại.
“Cho nên, Kagome, em hiểu chưa? Nếu như bây giờ em không rời đi, sau này có hối hận cũng không thể rời đi.”
Sesshomaru nhìn chằm chằm con mắt của tôi. Tôi chớp mắt một cái nhìn Sesshomaru, cảm giác đáy mắt mình bốc lên sương mù, theo tầm mắt thay đổi mơ hồ dâng lên. Thành thật mà nói, tôi không biết khái niệm đời đời kiếp kiếp là gì. Tôi chỉ biết, giờ khắc này tôi yêu tha thiết người đàn ông này. Tôi thấy dáng vẻ khi anh biến thành yêu quái, không phải đã từng thấy trạng thái trên màn ảnh 2D. Nhìn anh bị thương rơi xuống vách núi, tôi có ý niệm duy nhất chính là muốn cùng sống cùng chết với anh…
Nếu như hôn nhân của con người không riêng gì một tờ giấy ước định, mà là linh hồn kết hợp với nhau, phản bội chịu không riêng gì đạo đức thẩm phán, luật pháp trừng phạt, mà là sự đau đớn đến từ linh hồn, thậm chí phải trả giá bằng cả mạng sống, không biết con người có thể cũng giống như vậy chỉ có thể bầu bạn hay không, không có trạng thái hôn nhân bây giờ…
Sesshomaru duỗi nhẹ tay vuốt đi nước mắt của tôi, anh giơ cằm của tôi lên, lần thứ hai thận trọng hỏi,
“Kagome, em đồng ý sao? Sau đó em không còn là Higurashi Kagome, mà là phu nhân của Sesshomaru ta. Cả đời không cách nào thay đổi. Liền tính chúng ta mất hứng lẫn nhau, linh hồn vẫn thuộc về hai người. Bất kể là giết chết đối phương, vẫn là song phương đồng ý lẫn nhau, một khi lựa chọn linh hồn quấn quýt, sẽ không có cách nào thay đổi. Bây giờ em nói cho ta biết, em đồng ý sao? Hay là em cần thời gian để suy nghĩ…”
“Ừm… Sesshomaru. Ở trong thế giới con người chúng em, muốn kết hôn thì phải thông qua cha mẹ. Cho nên… Anh nợ em một hôn lễ long trong ở thế giới loài người.”
Tôi đem đầu trôn vào trong lồng ngực của Sesshomaru, chỉ cảm giác gò má của mình nóng lên. Thân thể của Sesshomaru cứng ngắc, từ từ bắt đầu thay đổi mềm mại, theo tay anh chăm chú ôm tôi.
“Không thể! Tuyệt đối không đi! Đại nhân Sesshomaru, tại sao ngài có thể làm như vậy? Đến ngay cả Khuyển đại tướng lão gia đều không có…” Lời Jaken nói còn chưa hết, người đã bị bay ra ngoài phòng, cánh cửa lần thứ hai đóng lại, trong phòng chỉ còn lại chúng tôi.
“Bây giờ chúng ta phải làm gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn Sesshomaru, chăm chú hỏi.
Sesshomaru nhìn tôi chần chờ chốc lát. Tôi nheo mắt lại, nhớ tới Sesshomaru. Đây không chỉ là ý nguyện của riêng tôi, còn có anh. Anh thật lòng muốn theo tôi đời đời kiếp kiếp sao?
“Sesshomaru, anh xác định là em sao? Bây giờ em chỉ là con người, nếu như em chết, linh hồn của anh sẽ cùng em đồng thời mai táng. Cho nên, chuyện này có nghĩa là anh không thể lại có người bầu bạn khác, a…”
Sesshomaru lần thứ hai hôn lên môi của tôi, tôi nhắm con mắt, tự nhiên ôm lấy anh, nhưng nước mắt nhẫn không được rơi xuống.
Hôn lễ… Nói đến nghiêm ngặt, hôn lễ của yêu quái càng như là một nghi thức. Tôi nhìn Sesshomaru, anh nắm tay thật chặt, đứng bên trên thần đàn. Anh nhìn tôi một chút, xác nhận lần cuối cùng,
“Kagome, ta hỏi em một lần cuối cùng, em đồng ý sao? Một khi nghi thức bắt đầu thì sẽ không thể đổi ý.”
“Còn anh? Anh cũng vậy sao?” Tôi hỏi ngược lại.
Sesshomaru không mở miệng, chỉ là quay mặt sang nhìn về phía thần đàn, anh nắm tay tôi lần thứ hai tiến về phía trước một bước. Phía sau lại vang lên âm thanh của Jaken,
“Không được! Đại nhân Sesshomaru, không được… Ngài không thể…”
Jaken gào khóc, phảng phất không phải muốn Sesshomaru kết hôn, mà là đi pháp trường… Được rồi, tuy rằng vào lúc này, tôi nghĩ như thế không đủ may mắn, nhưng tựa hồ có yêu cầu hà khắc, nghiêm chỉnh mà nói, xác thực so với pháp trường rất vô ý.
Chúng tôi bước lên bậc thang cuối cùng, liếc mắt nhìn lẫn nhau. Trên thần đàn, pho tượng nữ thần mở mắt ra, nhìn chúng tôi,
“Há, là một đôi trẻ tuổi… A… Cô gái lại là con người!”
Nữ thần dừng một chút, nhìn về Sesshomaru, mang theo biểu hiện khó mà tin nổi hỏi dò,
“Ngươi xác định muốn mình cưới một cô gái loài người sao? Sinh mạng của con người còn không tới một phần mười so với yêu quái. Hôn lễ thần đàn không giống như vậy, ngươi hiểu chưa? Sau đó, ngươi không thể có thêm một người bầu bạn khác, cho dù là cô ấy có chết.”
“Ta biết.” Sesshomaru nhàn nhạt trả lời.
Tôi nhìn chằm chằm Sesshomaru, nhắm con mắt hít một hơi thật sâu. Nữ thần nhìn chằm chằm tôi, tựa hồ mang theo vài phần kì lạ,
“Còn ngươi? Cô nương, ngươi thật lòng muốn mình được gả cho yêu quái sao? Ngươi bắt gặp dáng vẻ khi hắn biến thành yêu quái sao? Bề ngoài mà nhìn hắn xem ra rất giống con người, hắn là yêu quái. Là yêu quái sẽ biến hình. Ngươi không sợ sao?”
Tôi mỉm cười lắc đầu, “Tôi đã thấy. Nữ thần đại nhân, cô yên tâm đi.”
Nữ thần nhấc lên lông mày, ánh mắt lưu chuyển ở tôi và Sesshomaru trong chốc lát, rốt cuộc nhấc tay lên, bốn phía lại không ngừng bốc lên màu hồng phấn, âm thanh của Jaken bị ngăn cản ở bên ngoài. Kết giới như vậy đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Sesshomaru đưa tay ôm chầm bờ vai của tôi, tôi dựa vào trước ngực anh, kiên định nhìn nữ thần.
Chỉ chốc lát sau, kết giới rốt cuộc biến mất. Tôi kinh ngạc nhìn Sesshomaru, anh cũng nhìn tôi. Tựa hồ chúng tôi không có cảm giác có gì khác biệt. Quá trình đơn giản làm người không thể tin. Nhưng có chút gì đó không giống, tôi nhìn chằm chằm ngón tay của mình, phía trên lại có móng tay sắc nhọn. Tâm niệm tôi hơi động, móng tay sắc nhọn lại không thấy đâu, khôi phục lại dáng vẻ vốn có.
Tôi duỗi ra mười ngón, lần thứ hai khởi động tâm niệm, cơ hồ là lập tức, lợi trảo hư hư thực thực lần thứ hai xuất hiện. Tôi nghi hoặc nhìn về phía nữ thần, nhưng dáng vẻ của cô ấy thật giống như dễ dàng.
“Ừm. Xem ra các ngươi thật sự không biết. Linh hồn con người và yêu quái sau khi dung hợp, yêu quái sẽ có đặc chất của con người, con người cũng sẽ có năng lực của yêu quái. Hay nói một cách đơn giản hai người sẽ biến thành bán yêu. Chỉ là không biết tại sao ngươi lại có dòng máu yêu quái. Cho nên chúc mừng các ngươi giờ có thể sống cùng nhau.”
Tôi giơ hai tay ngây ngốc nhìn về phía Sesshomaru. Bà Mị gì chứ, nguyên lai nếu tôi muốn biến thành yêu quái chỉ cần có như vậy… Theo, tôi nhón chân lên, chăm chú ôm cổ của Sesshomaru, chủ động hôn lên môi anh. Kỳ thực, chuyện này không đơn giản chút nào…
“Được rồi. Hai người là sau một đôi sau năm trăm năm đến chỗ này yêu cầu ta kết hợp. Cho nên ta còn có thể đưa các ngươi một phần quà.” Nói xong, nữ thần giơ tay nhắm ngay tay trái của Sesshomaru. Ánh sáng bao phủ vị trí cánh tay trái của anh, đợi được một lúc ánh sáng biến mất, cánh tay anh cứ như là mọc ra, trong tay lại cầm theo một thanh kiếm. Thanh kiếm hiện ra ánh sáng màu xanh, xem ra vô cùng sắc bén.
Sesshomaru nghi hoặc nhìn về phía nữ thần, nữ thần cũng kinh ngạc nhìn anh,
“Người trẻ tuổi, thanh kiếm này không phải là kiệt tác của ta. Hẳn là lúc ngươi vừa sinh ra thì có người đem đặt nó ở bên trong thân thể ngươi, chỉ là ở trong điều kiên đặc biệt mới có thể lấy ra.”
Sesshomaru liếc mắt nhìn thanh kiếm trong tay, ánh mắt nhu hoà trong miệng lẩm bẩm, “Cho nên cái này chính là ý chỉ của cha sao?”
Tôi ôm Sesshomaru, cảm ơn nhìn về phía nữ thần. Tôi không kịp nói gì đó, nhưng pho tượng nữ thần lại trở về hình dáng ban đầu. Sesshomaru quay về tôi khẽ cười một cái, ôm bả vai của tôi nhảy lên. Tôi ngơ ngác nhìn vẻ mặt của anh, anh đang cười sao? Không phải là hơi liên lụy khoé miệng, mà là thật sự đang cười.
“Chúng ta đi tìm Totosai. Bây giờ ta cần một cái bao kiếm.” Trên mặt Sesshomaru lại là nhàn nhạt mỉm cười. Tôi trợn mắt lên, chăm chú nhìn Sesshomaru. Anh bất đắc dì nhìn về phía tôi, tiếu ý lại sâu hơn mấy phần,
“Bây giờ ta cũng có linh hồn của em.”
“Cho nên, anh không còn là mặt đơ?” Không phải là suy nghĩ mà tôi lại nói thẳng khiến tôi hối hận. Tôi nhíu mày, đây không giống tính cách của tôi. Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ. Hay là mặt Sesshomaru không hề cảm xúc chỉ là muốn che giấu chuyện gì. Quả nhiên trên mặt của anh loé qua một vẻ mặt không tự nhiên.
Tôi nhếch miệng mà cười, đưa tay ôm lấy anh. Nghe tiếng tim đập quen thuộc của anh, cảm giác như vây thật là tốt.
Chap này dài hơn chap trước nhiều lắm đó nha. Hơn 3000 từ liền.
[text_hash] => 138fc1e4
)