[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 69 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 69

Array
(
[text] =>

Tôi trợn to hai mắt, nhìn đại Sư Inoue, không thể tin những gì mà mình nghe được. Tôi, Higurashi Kagome, mang theo ngọc tứ hồn mà khi sinh ra đã trở thành nữ pháp sư, lại có quan hệ với yêu quái sao? Đại sư Inoue thường thường nói ra hết, ngồi thẳng tắp. Tay ông ấy chống cằm, ngón tay nhẹ nhàng đập vào gò má của mình.

“Đại sư, con xin ông hãy nói cho rõ ràng.” Tôi vội vã vọt tới trước mặt ông ấy, nhưng dáng dấp của đại sư vẫn giống như mình không liên quan đến chuyện này. Ông ấy chỉ nhàn nhạt quét tôi một chút, theo quay đầu không hề nhìn tôi. Tôi còn muốn nói gì thêm, Sesshomaru kéo lại cánh tay của tôi. Tôi nhìn về phía Sesshomaru, anh xem ra không có vẻ kinh ngạc. Trái lại thở phào, dáng vẻ nhẹ nhõm. Tôi nheo mắt lại, Sesshomaru lôi kéo tôi ngồi ở trước mặt đại sư Inoue.

“Kagome, chuyện của cháu ở thời chiến quốc ông ngoại cháu đã nói rồi. Cháu nhất định phải tìm vị trí Jinja 500 năm trước, cũng nhìn thấy ngự Thần Mộc năm đó, còn có thôn xóm của họ Higurashi.” Đại sư Inoue từ từ nói, “Thời đại đó, dòng họ tồn tại rất hiếm có. Cháu học được lịch sử, đương nhiên biết dòng họ của mọi người bắt đầu từ năm 1875…”

Tôi thấy buồn cười, mình lại không ý thức đến vấn đề này. Nhưng nếu không có khái niệm của họ, Higurashi lại sinh ra như thế nào? Tôi nhìn chằm chằm đại sư Inoue, đối đãi đoạn sau của ông ấy.

“Ở thời Trung Quốc cổ đại có rất nhiều gia tộc khu ma. Trung Quốc cổ đại lấy bộ tộc dòng họ mà sinh sống, có thể nói Higurashi là ở quốc gia cổ đại nào đó. Không biết từ lúc nào bắt đầu sinh sống ở vùng đất này. Gia tộc cổ đại này chính là bảo vệ một cái giếng cạn có khả năng xuyên không, còn có ngự Thần Mộc. Chỉ là những chuyện này, chỉ có người bảo vệ đời đời truyền lại. Cái khác người thị tộc Higurashi cũng biết.”

Đại sư Inoue nâng cốc trà lên uống một hớp, ông ấy nói chuyện thái quá. Tôi nhíu mày, nghe những chuyện này chưa từng xuất hiện trong nguyên kịch, càng ngày càng cảm thấy ngoại hạng. Nhưng đại sư Inoue giống như không để ý đến điều đó, ông ấy đặt chén trà xuống, trong lúc đó ánh mắt nhìn tôi và Sesshomaru lưu chuyển chốc lát, tiếp tục giảng cố sự.

“Đương nhiên, mang theo gen yêu quái chính là đích truyền giả hậu duệ. Kagome, cháu là người ngoại lệ. Nếu có gen này, nên chỉ có Sota, sau đó là con của thằng bé. Mãi đến tận dưới mười sáu năm, người kế nhiệm ba của cháu xuất hiện.”

Tôi nheo mắt lại. Vốn dĩ tôi không nên xuất hiện ở đây. Cái này nguyên bản chính là thế giới 2D, nhưng lấy phương thức ba chiều bày ra ở trước mặt tôi. Ánh mắt của tôi quét mẹ, Sota, đại sư Inoue, cuối cùng rơi vào trên người Sesshomaru. Bọn họ đều đang sống sờ sờ, còn có mình tôi. Tôi che ngực, cảm nhận trái tim đang đập rất mạnh.

“Cho nên…” Tôi nhìn về phía đại sư Inoue, cấp thiết muốn biết trọng điểm. Ông ấy đã nói cố sự nửa ngày rồi, vẫn chỉ nói cho tôi biết một ít. Cái đó đối với tôi căn bản không trợ giúp mình được phần nào.

“Huyết thống của các cháu bên trong còn có thành phần của yêu quái, không phải đến từ vùng đất này, hoặc nói là, gia tộc Higurashi sẽ xuất hiện ở nơi này, cũng là bởi vì bên trong huyết thống còn có ẩn hình gen của yêu quái.”

Đại sư Inoue phảng phất không nghe thấy câu hỏi dò của tôi, tiếp tục nói tới đề tài của ông ấy. Tôi đã không còn kiên nhẫn, bỗng nhiên đứng lên, xoay người muồn rời khỏi. Tôi cảm thấy mình đã không còn muốn ở lại chỗ này.

“Kagome, cháu không muốn biết tại sao mình không giống nhau sao?”

Sau lưng tôi vang lên âm thanh đầy mê hoặc của đại sư Inoue. Nhớ lúc trước ông ấy dụ dỗ tôi đi trừ yêu. Tôi đứng vững chân bước, quả nhiên, phía sau truyền đến âm thanh cười đắc ý của đại sư Inoue. Tôi quay lưng lại nhìn ông ấy không hề che giấu bĩu môi, cất bước vừa mới phải tiếp tục rời đi, chỉ nghe ông ấy lại nói,

“Kagome, cháu chú định phải gánh vác trên lưng trọng trách mở ra lời nguyền gia tộc.”

Lời nguyền? Tôi bỗng nhiên xoay người, nhìn chằm chằm đại sư Inoue càng ngày càng dùng lời nói thái quá.

“Tuy rằng gia tộc của các cháu sau sáu mươi năm sẽ xuất hiện một pháp sư rất mạnh, nhưng người này phải vì gia tộc mà hi sinh tất cả những thư thuộc về mình, thậm chí cả tính mạng. Cháu không muốn đi tìm ba của cháu sao?”

Tôi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm đại sư Inoue. Tựa hồ tôi đã càng ngày càng tiến vào nơi nguy hiểm.

“Bây giờ đi về đi. Mang theo Tùng Vân Nha đi nữa.”

Âm thanh của đại sư Inoue lại vang lên, tôi đã không muốn tiếp tục nghe thêm một chữ.

#

A- uh bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Tôi cúi đầu nhìn phía dưới một mảnh màu xanh um tươi tốt, dùng lực hít mũi, ngửi thấy được chỉ có không khí chen lẫn mùi bùn đất. Đương nhiên, còn có mùi thuộc về Sesshomaru ở phía sau tôi. Tôi thở dài nhìn về phía Sesshomaru, anh có dáng vẻ chắc chắn, phảng phất không cảm nhận được cảm giác của tôi vào lúc này. Nheo mắt lại, tôi giơ cổ tay lên nhìn kinh mạch rõ của mình, trong dòng máu của tôi còn có thành phần yêu quái. Theo, tôi lại nhớ lúc trước khi đi, mùi của đại sư Inoue rất lạ, thật giả khó phân biệt…

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có tà khí ở phía sau lưng bốc lên, ánh mắt của Sesshomaru rơi vào bên cạnh A- uh đeo Tùng Vân Nha, bây giờ Tùng Vân Nha bị một mảnh vải đen bao lấy, chảy xuôi không ra yêu khí. Nhưng dù cho như thế, thanh kiếm này cũng chưa từng có an phận, mỗi khi vào lúc này, cuối cùng tôi cũng cảm nhận được sự dị thường ở Sesshomaru. Tùng Vân Nha rốt cuộc là thanh kiếm như thế nào?

“Ta không sao. Nên nhanh chóng đuổi theo bọn họ.”

Âm thanh của Sesshomaru rất lạnh, dường như muốn đem tôi đi tới ngàn dặm. Tôi quay đầu, cúi đầu thấp không nói một lời. Đã từng có lúc tôi cho rằng lời nói có thể an ủi nỗi buồn, nhưng bây giờ tôi mới nhận ra, thật ra có an ủi đi chăng nữa cũng phí công.

Dần dần tôi phát hiện rừng cây ở bên dưới đã không thấy đâu, thay vào đó là một mảnh thảo nguyên rộng lớn. Nhóm người đi ở phía trên vùng thảo nguyên, từ góc độ của tôi nhìn lại là mấy cái điểm đen di động. Sesshomaru đưa tay ôm eo của tôi, lôi kéo dây cương, A- uh hướng về phía mấy cái điểm đen bay đi.

“Nguy hiểm!” Độ âm thanh quen thuộc của Inuyasha truyền đến. Lập tức, tất cả mọi người tiến vào tư thế chuẩn bị chiến đấu. Tôi liếc mắt nhìn Tùng Vân Nha không ngừng giãy dụa, hay là so với tưởng tượng của tôi nó càng thêm đáng sợ.

“Hai người…”

“Tùng Vân Nha!”

Hai âm thanh không hẹn mà cùng nhau vang lên, Sesshomaru đã cởi Tùng Vân Nha trên người A- uh chậm rãi đi về phía Totosai. Ánh mắt của anh rất lạnh, ánh mắt thâm thúy, thâm thúy đến nỗi ngay cả tôi cũng không nhìn ra tâm trạng hiện giờ của anh.

“Cho ngươi!” Sesshomaru đem Tùng Vân Nha đưa tới trước mặt Totosai.

Nhưng Totosai tránh được thật xa, hắn vừa quay đầu, quay về phía Inuyasha hô to, “Ngươi bắt được!”

Sesshomaru chỉ là nhẹ nhàng chần chờ một chút, không chút do dự đưa thanh kiếm cho Inuyasha. Inuyasha nâng thanh kiếm lên, xem thường nhìn về phía Totosai ồn ào:

“Nhìn qua cũng chỉ là một thanh kiếm mà thôi, có gì đặc biệt…”

Inuyasha tiếp nhận kiếm, lại thuận lợi gỡ bỏ phong ấn. Tôi vừa định đi ra ngăn cản, Sesshomaru đã trở lại bên cạnh tôi, mang theo tôi nhảy lên một cái, đã rời xa Inuyasha.

Phong ấn quấn quanh Tùng Vân Nha đã rơi xuống đất, bao kiếm lập tức phát ra ánh sáng chói mắt làm cho không người có thể nhìn thẳng. Tôi quay đầu, bên tai truyền đến âm thanh trầm thấp,

“A a a, người chính là con trai của hắn sao? Ngươi cho rằng sức mạnh như vậy của ngươi có thể khống chế được ta sao? Nghe theo sự chỉ huy của ta, không lâu ngươi sẽ trở thành bá chủ của thế giới này!”

“Xảy ra chuyện gì? Ta mới là người không có hứng thú!” Âm thanh thống khổ của Inuyasha vang lên. Tôi quay đầu, con mắt của cậu ấy đã biến thành màu đỏ, tay phải cầm Tùng Vân Nha phảng phất bị sức mạnh vô hình quấn quanh, không thể thoát khỏi.

Totosai cẩn thận từng li từng tí một đi tới Inuyasha, vừa định nhặt bao kiếm lên, Inuyasha đã không thể khống chế bản thân bổ về phía Totosai. Thế ngàn cân treo sợi tóc, chỉ nghe thử một tiếng, một mũi tên đã bắn vào Tùng Vân Nha, Inuyasha xoay người, trong nháy mắt Tùng Vân Nha rơi vào bụi cỏ, xung quanh đã biến thành một vùng phế tích…

“Chuyện này… Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”

Sango chăm chú nắm chặt nắm tay, cô ấy nhìn về phía Totosai, nhưng Totosai quay về phía bao kiếm lầm bẩm. Chỉ chốc lát sau, rốt cuộc hắn lau mồ hôi, ngẩng đầu quay về phía Inuyasha nói,

“Nhanh lên, đi nhổ Tùng Vân Nha ra đi. Kikyo, làm phiền cô. Trong tình hình này mau chóng bắn phá ma chi tiễn ra. Chúng ta chỉ có một đường hi vọng, nhất định phải thử xem. Bao kiếm tôi tạm thời tu bổ lại, nhưng nhiều nhất phải cố chống trọi trong một tháng. Sau một tháng, chỉ có thể khống chêa nó…”

“Này! Lão già, đến cùng ông còn nói cái gì nữa? Ta vì gì mà phải nghe ông, ông vừa không thấy tôi suýt chút nữa là bị nó khống chế à?” Mặt của Inuyasha khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

“Sau đó ta cho ngươi biết, bây giờ lập tức nhổ Tùng Vân Nha ra, ngươi không muốn thế giới này biến thành phế tích, tốt nhất nên nghe lời ta nói.” Dáng vẻ thật lòng của Totosai dường như đang bắt ép Inuyasha, cậu ấy đi tới trước mặt Tùng Vân Nha, dùng lực hướng ra phía ngoài rút ra. Chỉ là lúc Inuyasha chạm vào Tùng Vân Nha, tay cậu ấy yêu hoá lần thứ hai, tiếp đến là con mắt…

“Lão già, đây là một lần cuối cùng!”

Nói xong, Inuyasha hô to một tiếng, một lần nữa Tùng Vân Nha trở lại trên tay cậu ấy. Một vùng phế tích trở lại một mảnh xanh um tươi tốt. Totosai nhắm mắt lại, trong miệng tự lẩm bẩm, bao kiếm bay về phía Tùng Vân Nha. Tùng Vân Nha còn không kịp né tránh, phá ma chi tiễn từ một phương hướng khác bắn về phía nó, rốt cuộc nó bất đắc dĩ phải vào bao kiếm.

Inuyasha còn cầm Tùng Vân Nha, nằm thành hình chữ đại dang tay dang chân nằm trên mặt cỏ thở hổn hển. Totosai cũng ngồi xuống bên cạnh, Miroku và Sango kinh ngạc không khép được miệng. Tôi nhìn Sesshomaru một chút, xem ra gần đây anh càng lạnh hơn. Trong ánh mắt không còn gặp vẻ ôn nhu quen thuộc mà ngày xưa tôi gặp, dường như vẻ băng lãnh này là lúc tôi mới gặp.

“Cho nên, thanh kiếm này cũng là để cho hắn sao? Tùng Vân Nha, cho dù nó là một thanh kiếm ác ma?” Âm thanh của Sesshomaru vang ở bên tai. Tôi nhìn về phía anh, nhưng anh không nhìn tôi, câu nói kia dường như là anh tự nhủ. Tôi vừa định đưa tay ôm lấy anh. Nhưng Sesshomaru quay người rời đi. Tôi không muốn nghe Totosai bắt đầu giảng cố sự, đi theo sau Sesshomaru.

#

Trở lại cung điện, hình như Sesshomaru đang rất đau lòng, tự giam mình ở trong phòng của mình, cũng không muốn gặp ai. Đương nhiên là kể cả tôi. Tôi rất lo lắng, lại cũng không thể ra sức. Tôi không biết nên an ủi anh như thế nào. Giờ khắc này, lời an ủi đến từ chính tôi có lẽ cũng phí công. Người làm cho anh tổn thương cũng không xuất hiện. Chỉ là có vết thương ở trong lòng, nhìn giống như không quan trọng, chỉ là khi xé ra vết thương lần thứ hai, hay là vết thương ấy so với lần đầu tiên càng thêm nghiêm trọng.

Tôi đứng ở trước của phòng của Sesshomaru, trong tay bê một cái khay, giơ tay muốn gõ cửa thế nhưng lại do dự không quyết định. Tôi cúi đầu, nước mắt không hăng hái rơi ở trên khay. Cảm giác vô lực như vậy khiến tôi thấy nghẹn thở.

Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, tôi còn không thấy rõ, người đã bị Sesshomaru kéo vào trong phòng, khay ở trong tay cầm không vững rơi xuống đất nhưng thật giống như Sesshomaru không để ý đến, tất cả mọi thứ đều bị anh nhốt hết ngoài cửa, lần này rốt cuộc không hề có tôi.

Anh đưa tay vuốt ve gò má của tôi, ngón tay của anh dính nước mắt của tôi, trên mặt là vẻ nghi hoặc xa lạ, “Đây là vì ta sao?”

“Không…” Tôi còn muốn nói gì, môi đã bị Sesshomaru hôn. Anh không dùng hôn chống cự khiến tôi say mê thật sâu… Tôi nhắm mắt lại, hai tay ôm cổ của anh. Hay là, cái này chính là điều duy nhất tôi có thể an ủi anh.

Tối nay không có mặt trăng, cuối cùng đã tới trăng non. Sesshomaru nhẹ nhàng ôm lấy tôi, đầu đặt ở bả vai của tôi. Phảng phất đây là lần đầu tiên anh biểu hiện vẻ yếu đuối ở trước mặt tôi. Tôi ôm nhẹ vỗ về đầu anh, hôn một cái vào trán anh,

“Cha của ta là Khuyển yêu lợi hại nhất ở Tây quốc. Hoặc nói là yêu quái lợi hại nhất. Ông ta vẫn là tấm gương của ta, ta luôn luôn ham muốn trở thành một người giống như cha mình. Nhưng ông ta lại từ bỏ ta…”

Sesshomaru lẩm bẩm nói,

“So với ta, người phụ nữ đó đối với ông ta quan trọng hơn. Cho nên, người phụ nữ đó sinh ra một đứa con so với ta càng thêm quan trọng hơn. Đầu tiên là Thiết Toái Nha, bây giờ lại thêm cả Tùng Vân Nha.”

Tôi vỗ nhẹ Sesshomaru nhưng vô lực phản bác. Cha mẹ đối với đứa con của mình chỉ có cha mẹ chứng minh. Người ngoài nói gì cũng đều là dư thừa. Nhưng Khuyển đại tướng đã chết.

Nghĩ, tôi ôm Sesshomaru càng chặt. Giờ khắc này, anh không phải là một yêu quái đáng sợ. Anh chỉ là một đứa trẻ, một mực muốn chứng minh năng lực của chính mình, một đứa trẻ muốn cha được quan tâm kỹ càng.

“Đây là cái gì?” Sesshomaru ngẩng đầu lên nhìn tôi. Tôi chớp mắt, cảm thấy trên mặt ẩm ướt. Nhưng Sesshomaru cười khẽ, tôi trợn mắt lên, nhớ tới chuyện Jaken đã từng nói,

“Khi đại nhân Sesshomaru cười là lúc sắp có chuyện đáng sợ xảy ra…”

“Ta có người muốn bảo vệ. Ta hiểu được cảm nhận của ông ta. Nhưng sự thật sáng tỏ như làm cho ta càng thêm khổ sở. Kagome, em hiểu chưa?” Sesshomaru lần thứ hai đem đầu chôn ở trên bả vai của tôi.

[text_hash] => 16bc829a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.