Array
(
[text] =>
Tôi nhìn chằm chằm nguyên kịch bên trong hắn là nam phụ số một, thủ lĩnh tộc sói Kouga. Mái tóc màu đen dựng đứng lên, tay chân da lông bao vây lấy. Theo ánh mắt của tôi rơi vào…
Ánh mắt rơi trên bao kiếm bên hông hắn, nheo mắt lại, tôi không nhớ rõ hắn có vũ khí như vậy. Trong ký ức, tựa hồ hắn dựa vào sức mạnh của mảnh ngọc tứ hồn, tay không đánh bại đối thủ.
“Này, đừng có mà đứng ỳ ra đó. Nhanh sử dụng tuyệt chiêu của ngươi đi!” Inuyasha cười lạnh vài tiếng, tiếp tục nói, “Không cần nói cho ta, ngươi vốn không có tuyệt chiêu.”
“Hừ, đối phó ngươi, còn không cần bổn thiếu gia dùng tuyệt chiêu. Xem chiêu đi!” Nói xong, Kouga đã nhảy lên một cái, bay lên một cước đá hướng về phía Inuyasha.
“Đúng, chính là lúc này.”
Inuyasha hơi cười giơ lên Thiết Toái Nha, Kouga nhíu mày lại, cấp tốc lui về phía sau. Một cơn gió qua đi, lại cũng không nhìn thấy cái bóng nào.
“Inuyasha, phong thương của cậu càng ngày càng lợi hại!” Âm thanh suy yêu của pháp sư Miroku truyền đến.
Tôi nhìn Inuyasha, cậu ấy khoá chặt lông mày, không nói một lời. Tôi liếc Sesshomaru một chút, đáy mắt của anh loé qua một tia xem không hiểu tình cảm, lập tức lại hồi phục bình tĩnh. Tôi đưa tay nắm lấy tay anh, Sesshomaru quay đầu liếc mắt nhìn tôi, khoé miệng hầu như không nhìn thấy vẽ ra một đường cong. Tôi cười đưa ánh mắt rời về phía Inuyasha. Inuyasha trầm mặt, trong tay vẫn giơ Thiết Toái Nha như cũ, không nhúc nhích.
“Sao vậy?” Sango kỳ quái hỏi, “Tên tiểu tử vừa nãy bị phong thương giết chết sao?”
“Không có, tôi còn chưa ra tay với hắn. Hắn lại có thể tránh thoát phong thương.” Lông mày Inuyasha nhíu chặt, âm thanh có chút run rẩy, mang theo mấy phần bất khả tư nghị.
“Tay chân của hắn đều có mảnh ngọc tứ hồn, có thể chạy thoát khỏi phong thương cũng không quá kì lạ.” Kikyo đi về phía Inuyasha, nhàn nhạt nói, “Xem ra hắn là kẻ địch rất khó đối phó. Muốn tìm về bốn mảnh này, e rằng sẽ rất khó.”
“Này, em có ý gì, anh nhất định sẽ thua bởi hắn sao?” Inuyasha xoay mặt thả Thiết Toái Nha xuống, quay về Kikyo phát khởi tính khí. Tôi lắc đầu, kéo Sesshomaru đi về phía A- uh, không để ý tới Inuyasha đang tức đến mức nổ phổi.
Sesshomaru nhíu mày lại, ánh mắt rơi vào thôn xóm ở chân núi. Tôi theo ánh mắt anh nhìn, nhưng phạm vi thế lực có hạn. Theo lại hít hít mũi, chẳng có cái gì có thể ngửi thấy được. Tôi nhìn về Sesshomaru, kỳ quái hỏi, “Sao vậy? Nơi đó có chuyện gì sao?”
“Là bầy sói. Bọn chúng đang tập kích thôn xóm, nếu bây giờ chúng ta đi cũng đã quá muộn.”
Sesshomaru nhàn nhạt nói, tay trái của anh nắm Thiên Sinh Nha ở bên hông. Tôi bỗng nhiên nhớ lại, tựa hồ bầy sói tập kích thôn xóm, cũng có nghĩa mooth nhân vật khác xuất hiện. Đó chính là cô bé Rin. Đối với Sesshomaru mà nói đó là người trọng yếu nhất.
Tôi khinh cắn môi, nắm tay Sesshomaru càng chặt.
“Chúng ta đi xem một chút đi. Chắc có thể cứu được mấy người. Anh cũng nghĩ như vậy mà.”
Tôi kéo ra gượng ép mỉm cười, nhìn tay anh nắm Thiên Sinh Nha, nói ra ý nghĩ trong nội tâm anh. Từ lâu tôi đã biết, anb đối với con người không như mình tưởng tượng là vô cùng chán ghét. Anh giết người hơn, nhưng đó cũng là vi phạm pháp lệnh đồ. Cha của anh đem Thiên Sinh Nha giao cho anh, tự nhiên có dụng ý của anh.
Sesshomaru ôm ta, ngồi lên A- uh, không để ý tới đám người ở phía sau đang kêu gào, trực tiếp hướng về thôn xóm ở chân núi bay lên. A- uh vừa hạ xuống, Kirara cũng xuất hiện theo.
Sesshomaru chau mày lên, tôi bưng mũi, hầu như buồn nôn. Trong thôn xóm đâu đâu cũng liểng xiểng thi thể, liền tính Thiên Sinh Nha nhất định không có cách nào cứu bọn họ. Sói hoang vẫn chưa rút đi, mà là tựa hồ kiêng kỵ gặm nuốt tàn chi. Tôi cau nhướng mày, không biết tại sao lại kích động, gọi ra ám hình bóng, hướng bầy sói phóng đi.
“Kagome…” Phía sau đồng thời vang lên tiếng kêu, tôi hoàn toàn không nghe được. Chỉ là không cách nào đối mặt, đồng loại của chính mình bị bầy sói cho rằng đó là con mồi.
Bầy sói chịu đến tập kích, lúc đầu còn không quan tâm hướng về tôi tới gần, tôi vung ám hình bóng, không nương tay chút nào. Theo, vài con sói chạy xa vài bước phát sinh tiếng hú. Bầy sói từ bốn phương tám hướng vọt tới, số lượng so với tưởng tượng nhiều hơn rất nhiều.
“Chính xác, không cảm thấy được yêu lực, phong thương không có cách làm tổn thương bọn họ. Kagome, cô vẫn đúng là sẽ gây phiền toái.”
Âm thanh bất mãn của Inuyasha truyền đến, tôi quay đầu lại, mấy người bọn họ đều chạy tới, pháp sư Miroku than nhẹ một tiếng muốn mở hang gió, lại bị Sango ở bên cạnh cản trở.
“Không được, độc của anh vừa mới được giải.” Sango kéo lại tay của pháp sư Miroku, thân thể che ở đằng trước anh ấy, cầm lấy phi lai cốt, nói nhỏ, “Tôi còn chưa thử dùng phi lai cốt săn thú. Lần này rất đúng lúc thử xem.”
“Khà khà, bây giờ sẽ biết sự lợi hại của ta thôi. Thông minh thì mau mau bó tay chịu trói. Giao mảnh ngọc tứ hồn ra, ta sẽ không để cho các ngươi chết quá khó coi. Ha ha ha ha!”
Âm thanh của Kouga lần thứ hai truyền đến, tôi theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy hắn đứng ở trên nóc nhà, hai tay vẫn ôm trước ngực không đắc ý. Tôi siết chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn Kouga. Thực sự không thể nào hiểu được, nguyên bên trong, tứ hồn bên trong, làm thế nào A Ly tiếp nhận hạnh hồn trăm phần trăm làm hắn hiểu sự tổn thương kẻ cầm đầu thôn dân vô tội.
“Thật sao?” Sesshomaru cười lạnh một tiếng, thân thể đã tùy theo nhảy lên, theo quang tiên bay về phía Kouga.
Kouga tránh thoát dễ như ăn cháo, hắn khẽ mỉm cười, đắc ý nói, “Hừ, chỉ cỡ như ngươi mà có thể bắt được ta sao?”
“Vậy thì thêm ta vào thì sao?” Inuyasha nói xong giơ Thiết Toái Nha lên hướng về Kouga, Kouga sầm mặt lại, thân thể nhanh chóng quay đầu lại, rồi lại rơi vào phạm vi quang tiên của Sesshomaru. Quang tiên quấn lấy Kouga, Inuyasha chậm rãi hạ xuống, vừa bãy cậu ấy chỉ phô trương thế thôi.
“Cẩu đần, các ngươi lại giảo hoạt như vậy.” Kouga giãy dụa thân thể muốn thoát khỏi ràng buộc của quang tiên Sesshomaru. Quang tiên chăm chú quấn quanh ở Kouga, mặc cho hắn giãy dụa thế nào cũng uổng công vô ích.
“Đem thuộc hạ của ngươi đi đi.” Sango lên tiếng ra lệnh. Tuy rằng trên mặt Kouga lộ ra vẻ không cam lòng, trong miệng vẫn phát sinh ra tiếng sói, rất nhanh, bầy sói biến mất. Mùi máu tanh ở trong thôn vẫn chưa hết, dấu vết để lại còn khó coi hơn.
Tôi cau mày, ánh mắt mạnh mẽ quét về phía Kouga. Hắn liếc mắt một cái, quay đầu không hề nhìn tôi, tôi hít một hơi, tự nói với mình, không nên giảng đạo lý cho yêu quái để đỡ phí công. Tôi đi về phía Kouga, lấy ra bốn mảnh ngọc tứ hồn ở tay chân của hắn. Cũng may hắn chỉ đem mảnh vỡ để vào tay chân, không thì bắt được hắn không phải là chuyện dễ. Nghĩ, tôi liếc mắt nhìn Sesshomaru, lại liếc nhìn Inuyasha, tựa hồ bọn họ hiểu ý của nhau đã nhiều hơn.
“Xú nữ nhân, đem mảnh ngọc tứ hồn trả lại cho ta!” Kouga giãy dụa, mặt đỏ lên. Tôi đem mảnh ngọc tứ hồn giao cho Kikyo, ánh mắt nhìn về phía Sesshomaru. Anh lập tức thu hồi quang tiên thả Kouga ra.
Lần này, hắn lại rút kiếm chỉ về phía chúng tôi.
Kiếm đã quá cũ, chỉ thấy ánh sáng loé lên, tôi khép hờ mắt, thân thể đã bay lên trời. Sesshomaru cuốn lại eo của tôi. Đó là một cái kiếm ghê gớm, nếu như đoán không sai, cũng có thể là xuất phát từ chỗ của Totosai
“Ta sẽ còn quay lại!” Kouga hô to một tiếng biến mất ở trong khói mù. Mặc dù không có mảnh ngọc tứ hồn, hắn vẫn là địch thủ khó đối phó.
“Đến đây đi, chúng ta cùng tìm xem cibf người nào còn sống không.” Kikyo quét mắt một vòng, hướng về phía một căn phòng nhỏ. Tôi dùng lực hồi tưởng nội dung vở kịch, không biết có nên kéo Sesshomaru đi vào rừng cây nhỏ hay không. Lần này, Sesshomaru không ở trong rừng dưỡng thương, hẳn là Rin sẽ không ở chỗ đó.
“Chúng ta cũng đi quanh đây xem thế nào đi.” Sesshomaru nói xong kéo tôi hướng về phía rừng đi đến. Tôi chăm chú híp miệng, căng thẳng vạn phần.
Trong rừng rất yên ắng, không có bất cứ thi thể nào, bất luận là sói hoang đến con người cũng không có. Tôi phun ra một hơi, không khỏi cười nhạo lo lắng của mình. Bây giờ, người bầu bạn bên cạnh anh ấy là tôi. Tại sao phải sợ một đứa trẻ sẽ xuất hiện cản trở chúng tôi. Nghĩ, tôi lắc đầu, cùng Sesshomaru tìm kiếm người còn có khả năng sống sót.
Lúc trở lại chính giữa thôn, Kikyo và Inuyasha đã trở lại. Pháp sư Miroku bắt đầu tụng kinh, chỉ là chưa thấy Sango. Tôi lo lắng nhìn phương hướng mà Sango biến mất, chỉ chốc lát sau, Sango xuất hiện, nhưng cô ấy đi không phải có một người, trong tay còn ôm một cô bé.
“Sesshomaru, còn có thể cứu được cô bé không?” Sango đem bé gái đặt xuống đất. Tôi phóng tầm mắt nhìn lại, bé gái khoảng chừng sáu tuổi, chân không mang dép, trên khuôn mặt nhỏ có nhiều vết cắn.
“Tránh ra!” Sesshomaru sững sờ nói một câu. Sango lập tức dẹp sang một bên, Thiên Sinh Nha vung về phía bé gái, sau khi coa mấy tiếng kêu thảm thiết, đôi mắt bé gái giật giật, phảng phất lại còn có tiếng thở.
Tôi khẽ thở dài một cái, nhìn vết thương một đời của cô bé, hầu như có thể kết luận cô bé chính là Rin. Tôi nhìn về phía Sesshomaru, anh chỉ đem Thiên Sinh Nha bỏ lại vào vỏ kiếm, yên lặng đi sang một bên.
“Này, Sesshomaru, Thiên Sinh Nha của ngươi lợi hại như vậy, tại sao lại còn muốn có thêm Thiết Toái Nha?” Inuyasha oán trách nói, một giây sau liền ôm đầu kêu lên, Kikyo nắm mũi tên trong tay, nhìn về phía chúng tôi xin lỗi cười cợt. Nhưng Sesshomaru giống như không nghe Inuyasha, trên mặt không có vẻ nào là vui.
“Nhìn như vậy, Thiên Sinh Nha có khả năng cải tử hồi sinh. Điều đó có nghĩa là so với Thiết Toái Nha càng lợi hại hơn.” Pháp sư Miroku nhẹ giọng than thở.
Sesshomaru quay đầu lại, ánh mắt rơi trên người pháp sư Miroku, “Thiên Sinh Nha chỉ có thể cứu một lần. Hơn nữa, chỉ có mình ta mới có thể sử dụng.”
Mặt pháp sư Miroku đỏ lên, Sango lườm anh ấy một cái, quay đầu, trong miệng lại lầu bầu,
“Quả nhiên, anh ta lại muốn lừa tiền.”
Tôi nhìn mọi người một chút, ánh mắt vẫn rơi vào trên người đứa bé kia. Tuy rằng cô bé giống như đã được cứu, nhưng thân thể vẫn rất suy yếu.
“Đúng rồi, sau đó chúng ta nên làm gì? Chẳng lẽ mang cô bé đi theo?” Inuyasha ôm đầu, quay mặt về phía Kikyo hỏi dò.
Kikyo nhìn cô bé đang hôn mê một chút, trên mặt lộ ra vẻ cao thâm, tuy rằng chỉ là thoáng một cái đã qua, tôi cìn thấy được. Cô ấy cũng không nhìn Inuyasha, chỉ nói nhỏ,
“Đưa cô bé về thôn giao cho Kaede đi.”
Tôi nhìn chằm chằm Kikyo, đoán không ra vẻ mặt của cô ấy như thế là có ý gì.
[text_hash] => 888ccfcd
)