Array
(
[text] =>
Tôi dùng lực lắc lắc đầu, nhắc nhở mình không được suy nghĩ bậy bạ. Nhẹ vỗ về bụng dưới, tôi không khỏi nhíu mày. Vừa mới lúc bắt đầu, thật ra tôi cũng lo đến chuyện này, nhưng vẫn ra đều mỗi tháng, kệ chúng tôi nhiều lần thân mật như thế nào, vị khách kia chưa bao giờ đến muộn. Dần dần mà tôi tự nhiên cũng bắt đầu quên chuyện này. Nhưng bây giờ, “Thân thích” không chuẩn bị tình huống lại tới trễ… Tôi khẽ cắn môi, đầu óc trống rỗng.
Cửa phòng tắm bị đẩy ra, rất lâu sau tôi mới phát hiện khoá cửa đối với Sesshomaru là vô hiệu, tôi lại không nghĩ tới chuyện đó. Đối với việc anh xông vào tôi cũng không quá bất ngờ. Chỉ là ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào con mắt của Sesshomaru. Rất nhiều chuyện không cần phải nói ra khỏi miệng, tôi tin là anh hiểu.
Quả nhiên, Sesshomaru nhíu mày, lùi về phía sau mấy bước, lại biến mất ở trong phòng tắm. Tôi cười khổ một cái, chậm rãi đứng dậy, trước bồn rửa rửa tay súc miệng, ra khỏi phòng tắm trở lại bàn ăn tiếp tục ăn bữa tối của mình. Phản ứng của Sesshomaru không thể nói là bất ngờ, thế nhưng đây cũng là bản năng phản ứng của anh.
Ở trên thế giới này, bán yêu thì không có cách nào sinh sống, bọn họ vừa không thuộc về con người, cũng không thuộc về yêu quái. Tôi nheo mắt lại, trước mắt hiện lên dáng vẻ của Inuyasha, đôi tai trên đỉnh đầu cậu ấy nhìn đúng là chướng mắt. Tôi nhẹ vỗ về bụng dưới lầm bầm lầu bầu, “Con ngoan, nếu như con thật sự đến rồi, tuyệt đối không được giống như chú của con. Đôi tai như vậy ở thế giới của mẹ sẽ doạ chết bác sĩ đấy.”
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mãi đến tận tất cả các đồ ăn đều đã nguội hết tôi cũng không thấy Sesshomaru trở về. Tôi mỉm cười đứng lên, lập tức đưa ra quyết định. Trở lại phòng ngủ, một tia hi vọng cuối cùng cũng tan vỡ. Nơi này vẫn không có cái bóng của Sesshomaru. Tôi không khỏi cười khổ một cái, bắt đầu thu thập hành lý, trong đầu nghĩ đến kế hoạch tiếp theo.
Thư tạm thời không có cách nào gửi, công việc cũng không có cách nào tìm, cũng may ông ngoại ở Jinja còn cần người hỗ trợ kinh doanh. Nhưng tôi vẫn muốn trở lại. Bán yêu có một nửa dòng máu yêu quái và con người có quá nhiều khác biệt, tôi sẽ không để đứa con của tôi lẻ loi ở lại trên đời. Vì đứa con tôi cũng muốn biến thành bán yêu.
“Em muốn đi đâu?” Âm thanh lạnh lùng của Sesshomaru ở sau lưng vang lên, tôi đang suy nghĩ lung tung lập tức bị kéo về, tay đang thu thập hành lý cũng dừng lại. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, muốn nói để lòng nhẹ nhõm hơn. Tuy rằng những điều đó Sesshomaru hẳn cũng không hiểu rõ. Tôi mở mắt ra, vừa há mồm, chỉ cảm thấy một cái áo choàng hướng về tôi bay tới. Tôi theo bản năng duỗi tay ra tiếp nhận. Một cái áo chuột lửa nhỏ, xem ra hình như là áo của đứa bé.
Tôi xoay người, niết áo choàng nhìn Sesshomaru một chút, nhưng anh đi ra khỏi phòng ngủ, không có nói một câu. Tôi vuốt chất liệu, cái áo này so với cái áo chuột lửa của Inuyasha không khác gì. Tôi giương mắt ngắm nhìn bốn phía, bên trong phòng còn lưu lại mùi của Sesshomaru.
“Kagome tiểu thư…” Một âm thanh mang theo tức giận truyền đến, tôi quay đầu, nhìn thấy Jaken mở miệng nói. Hắn trừng tôi một chút, lại muốn nói cái gì, gượng ép kéo ra khuôn mặt tươi cười, “Bắt đầu từ ngày hôm nay, có tôi chăm sóc thức ăn của cô hàng ngày. Dựa theo tập tục của yêu quái, bắt đầu từ hôm nay đại nhân Sesshomaru sẽ không tới.”
Nói xong lời cuối cùng, mặt Jaken xụ xuống. Tôi chớp mắt, vuốt cái áo choàng nhỏ, đáy lòng bốc lên đến ngay cả tôi cũng không biết tình cảm của mình hiện giờ.
#
Đây là bộ dáng gì? Tôi nhớ lại trong đầu hai đời hết thảy ký ức, trong đầu hiện lên một cô gái đỡ eo bước đi nữ tính. Tựa hồ, dáng dấp như vậy khoảng cách tôi còn rất xa xôi. Tôi đứng trước cửa sổ nhìn cảnh vật vẫn bao phủ trong làn áo bạc, không có dấu hiệu mùa xuân thức tỉnh. A- uh không nhìn thấy, liền, kế hoạch tôi muốn trở lại thời hiện đại cũng rơi vào khoảng không. Tôi nhíu mày, tay ôm bụng, biết rõ giờ khắc này không nên có cảm giác gì, thế nhưng, vẫn còn có chút không xác định.
“Kagome tiểu thư, cơm trưa của cô đã chuẩn bị xong.” Ngoài phòng vang lên âm thanh của cô hầu gái, tôi đáp một tiếng, miễn cưỡng đi về phía cửa, đại khái đây mới là nơi duy nhất.
Trong phòng ăn dọn lên các loại đồ ăn, nhưng tôi không có hứng thú. Đồ ăn thật ngon, trình bày cũng rất đẹp mắt, nhưng tôi nhẫn không trụ liếc nhìn chỗ ngồi của Sesshomaru. Ngày hôm đó, tôi không có tạm biệt anh. Tựa hồ anh đã rời khỏi pháo đài này. Nghĩ, tôi hứng thú gắp đồ ăn, nhưng không ăn nổi một miếng.
“Kagome tiểu thư.” Một âm thanh run rẩy truyền đến, tôi không ngẩng đầu lên cũng biết đó là âm thanh của Jaken. Tôi cau mày không nhìn hắn. Từ khi bắt đầu không biết tôi có mang thai thật hay không, thái độ của hắn thay đổi 180 độ.
“Kagome tiểu thư, cô không thích Jaken vì cô mà chuẩn bị đồ ăn sao? Món này nghe nói là món con người yêu thích nhất mà.”
Nghe vậy, tôi nhìn đồ ăn trước mắt một chút, đồ ăn Nhật đúng tiêu chuẩn mà phong phú, nhưng tôi lại không muốn ăn.
“A! Kagome tiểu thư, cô cố ăn một chút đi. Đây chính là đại nhân Sesshomaru…” Bỗng nhiên, Jaken che miệng không nói. Tôi giương mắt liếc hắn. Chỉ thấy Jaken trợn tròn mắt, hai tay che miệng, lộ vẻ hoảng sợ.
“Nói đi, đừng tưởng ta không nghe thấy. Ngươi không nói thì sẽ bị trừng phạt đấy. Không giống kiểu trừng phạt của Sesshomaru đâu. Không nói sẽ bị tăng gấp đôi.” Tôi chớp mắt, ung dung thong thả nói.
Jaken há to mồm, vươn ngón tay chỉ tôi, trong mắt to đột xuất lộ ra vẻ phẫn nộ. Quen thuộc các loại chỉ trích của hắn, nhưng giờ khắc này hắn chỉ trừng mắt tôi, những lời miệt thị bình thường kia đều bị dấu trong yết hầu, xem ra rất buồn cười.
Tuy rằng Jaken nhìn rất buồn cười, nhưng tôi chỉ miễn cưỡng tác động khoé miệng, cũng không cười nổi nữa. Jaken liếc tôi lặng lẽ lùi ra, tôi làm bộ không thấy, ôm chân ngồi ở trên ghế. Tuy rằng trong lò sưởi có lửa, thế nhưng tôi còn có cảm giác trong khong gian tràn đầy hàn ý.
Tôi nhấc lên con ngươi, không nhìn thấy nửa cái bóng. Sâu sắc thở dài, tôi từ từ đứng lên đi thong thả về phòng. Giường mềm mại thư thích trước sau như một, tôi nhắm mắt lại, bắt mình không được suy nghĩ lung tung.
Lúc ẩn lúc hiện, tựa hồ có cảm giác có người đi lại ở trong phòng, tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra, trong lúc hoảng hốt nhìn thấy một cái bóng. Tôi dụi dụi con mắt, chống đỡ lấy thân thể của mình. Nhìn Sesshomaru đứng trước bàn quay lưng lại về phía tôi, không biết đang bận bịu cái gì. Tôi hít mũi, con mắt hơi chua xót.
“Tỉnh rồi sao? Có muốn ăn chút gì không?” Sesshomaru bỗng nhiên xoay người, chỉ bàn tròn trong căn phòng.
Tôi trừng mắt to, bất khả tư nghị nhìn mona ăn trên bàn. Cái bình màu đen nhỏ là rau ngâm do mẹ làm, chất gỗ trong hộp đựng thức ăn có Sushi. Tôi mừng rỡ nhìn Sesshomaru, nhưng anh quay đầu không nhìn tôi.
“Cảm ơn anh.” Lời nói mừng rỡ vừa mới ra khỏi miệng, mặt tôi nhất thời đỏ lên, không biết anh nói như thế nào với mẹ.
Tôi nói quanh co không biết nên hỏi như thế nào, âm thanh của Sesshomaru nhẹ nhàng truyền đến, “Ta không nói gì.”
Nghe vậy tôi lúng túng nhìn Sesshomaru, có mấy giây trầm mặc. Một giây sau, Sesshomaru đứng dậy muốn đi, nhưng tôi lại kích động từ phía sau lưng ôm lấy anh.
“Anh đừng có đi có được không? Em không muốn lại không được nhìn thấy anh.”
Cảm giác được Sesshomaru chần chờ, tôi từ từ buông lỏng anh ra, cúi đầu không nói tiếp. Ngón tay thon dài tìm được trước mắt của tôi, nhẹ nhàng nâng cằm của tôi, tôi đối mặt con mắt của Sesshomaru, trong mắt của anh tràn đầy sự khó hiểu.
“Em là con người, Sesshomaru.” Tôi nhìn con mắt của anh, nói thật, “Nếu như có một ngày em biến thành bán yêu, thậm chí là yêu quái, thế nhưng trái tim em vẫn sẽ là con người.”
Sesshomaru dương nhướng lông mày, cúi đầu chậm rãi hướng về tôi tới gần. Tôi nhón chân lên, đưa tay ôm cổ anh, chủ động hôn lên môi anh. Trong chốc lát, Sesshomaru ôm eo của tôi, thân thể dán chặt tôi, theo tay không đứng yên…
Phục hồi tinh thần lại, tôi đã bị cố định ở dưới người Sesshomaru thở hồng hộc. Bôb đồ mặc trên người đã cởi đến hơn nửa, lý trí còn sống khiến tôi duỗi ra hai tay, tách rời ra khoảng cách của chúng tôi.
“Bây giờ có thể không?” Sesshomaru chậm rãi buông lỏng tôi ra, nhìn chằm chằm ánh mắt của tôi, đáy mắt toát ra vẻ không yên lòng. Tôi đỏ mặt, khẽ lắc đầu một cái. Các kiến thức y học đã nói cho tôi biết, có một số việc giờ khắc này không thể làm.
Sesshomaru buông lỏng tôi ra, ngồi dậy xuống giường muốn đi. Tôi để chân trần theo nhảy xuống giường, đưa tay kéo anh lại. Lời nói còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, bụng dưới lại có cảm giác đau đớn, cảm giác quen thuộc lần thứ hai kéo tới. Thân thích bị trễ, lại đến…
#
“Higurashi tiểu thư, báo cáo kiểm tra của cô đã có. Tất cả đều bình thường. Về phần cô nói có hiện tượng có thể là mang thai giả. Đoạn thời gian đó cô có tâm sự gì sao?”
Cô bác sĩ trung niên ngồi trước mắt tôi đẩy gọng kính trên mắt, từ ái nhìn tôi, quay về tôi êm tai nói. Tôi chớp mắt, lập tức hiểu ra.
Đi ra khỏi phòng khám, Sesshomaru chờ ở cửa, anh mang theo khẩu trang, mũ màu đen, mặt che đên kín mít. Hiển nhiên, anh đã nghe được cuộc đối thoại bên trong. Tôi xin lỗi nhìn anh. Kỳ thực tôi nên sớm nghĩ đến, tôi nên ngay lập tức xác thực chính xác hơn. Sesshomaru đi về phía tôi, đưa tay dắt tay của tôi. Tôi kinh ngạc nhìn anh, anh không hề lên tiếng đi về phía trước.
Trên đường phố người đến đến đi đi sượt qua người chúng tôi, nhưng không có nhiều người nhìn chúng tôi. Ở trong thành thị này, chúng tôi giống như một đôi tình nhân. Tôi nhìn bên người Sesshomaru, hầu như có một loại ảo giác nào đó. Đáy lòng chưa bao giờ nghĩ tới, nếu như có thể vì anh mà biến thành yêu quái, vậy anh sẽ đồng ý vì tôi mà biến thành con người sao? Cho dù không biến thành con người anh đồng ý vĩnh viễn làm bạn vì tôi mà sinh sống ở thế giới này sao?
“Kagome, nếu như em đồng ý, sau khi mọi chuyện kết thúc chúng ta có thể ở lại đây sinh sống.” Âm thanh của Sesshomaru truyền đến, tuy cách khẩu trang, nhưng tôi lại nghe thấy rất rõ ràng.
Tôi dừng bước lại, bất khả tư nghị nhìn Sesshomaru. Anh cũng dừng bước, bỏ khẩu trang xuống, chăm chú nhìn tôi, lặp lại:
“Sau khi tất cả mọi chuyện kết thúc, do em tự lựa chọn.”
[text_hash] => 464fa7ad
)