[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 57

Array
(
[text] =>

Bên trong rất yên tĩnh, chỉ có ánh lửa trong lò sưởi phát ra âm thanh đùng đùng. Tôi trầm mặc không biết nên nói gì. Sesshomaru ngước đầu nhìn con mắt của tôi, lại một lần nữa lạnh lùng hỏi,

“Trả lời ta, tại sao Totosai lại từ chối việc giúp ta chế tạo một thanh kiếm vượt xa Thiết Toái Nha?”

Tôi bình tĩnh nhìn con mắt của Sesshomaru, cúi đầu nhẹ nhàng hôn vào tóc của anh, lần thứ hai ôm anh,

“Tại sao nhất định phải là thanh kiếm mà cha để lại? Sesshomaru, sẽ có một ngày anh tìm được một vũ khí hoàn toàn thuộc về anh. Anh xem, quỷ nương cũng đã nói vũ khí là cần nhờ người nắm giữ đi thăm dò các hạng chiêu thức. Bây giờ Thiết Toái Nha chưa được có sức mạnh ở cha anh một phần mười, thế nhưng đây là vấn đề của Inuyasha, không phải của anh. Không cần cố chấp có được Thiết Toái Nha hay không? Em sẽ cùng anh tìm vũ khí thích hợp với anh.”

“Được sao? Em hứa với ta chứ?” Sesshomaru nhìn tôi thăm thẳm hỏi. Tôi dùng lực gật gật đầu, nhấc cằm Sesshomaru lên, chủ động hôn lên môi anh. Chỉ chốc lát sau, Sesshomaru hơi đẩy tôi ra, trên mặt hiện lên nụ cười hiếm thấy.

“Chuyện như vậy nên để ta chủ động thì tốt hơn.”

Nói xong, anh duỗi nhẹ tay kéo tôi, tôi ở trong lòng anh, theo, anh phiên thân đem tôi cố định ở dưới người, nụ hôn tinh tế hạ xuống… Lần đầu tiên, tôi cảm giác khoảng cách tiếp cận của chúng tôi như vậy…

Tôi biếng nhác nằm ở trong lồng ngực của Sesshomaru đầu dựa vào trước ngực, ngón tay nhẹ nhàng chuyển động trên mái tóc dài của anh. Anh nhắm chặt hai mắt, truyền đến tiếng hít thở đều đều. Tôi nhìn Sesshomaru, khoé miệng hướng thượng nổi lên. Sesshomaru lúc ngủ xem ra đẹp trai mà vô hại. Không giống như lúc tỉnh thì lạnh lùng không có cách tiếp cận. Tôi ngọ nguậy thân thể, chậm rãi đưa tay nhẹ vỗ về gò má của anh.

Bỗng nhiên, Sesshomaru mở mắt ra, tôi lập tức rụt tay về hướng về phía anh cười khúc khích, ánh mắt Sesshomaru rùng mình, bàn tay hướng về tôi. Tôi hơi co mũi lại vừa mới muốn tránh ra, người tôi lần thứ hai bị cố định ở dưới người Sesshomaru. Môi anh kề sát ở vành tai của tôi, ngoài cửa vang lên âm thanh không muốn nghe,

“Mở cửa, mở cửa cho em vào đi!”

“Bách Huệ tiểu thư, cô không thể đi vào.” Mang theo giọng nữ khóc nức nở vang ở cửa.

Tôi nhíu mày nhìn về phía Sesshomaru, anh trầm mặc ngồi ngay ngắn người nhặt quần áo ở dưới đất lên, tiện tay cột đai lưng vào. Anh chậm rãi đi thong thả về phía cửa, mở ra một khe hở. Trong nháy mắt, tiếng kêu chói tai đầy rẫy màng nhĩ của tôi, “A!!!!”

“Câm miệng!” Âm thanh lạnh lùng của Sesshomaru truyền đến.

“Sesshomaru, anh là của em! Em muốn giết chết cô ta…” Cô gái rít gào lên giương nanh múa vuốt.

Tôi bóp trán trừng mắt nhìn ra cửa. Chỉ thấy Sesshomaru nhẹ nhàng đẩy một cái, cánh cửa lần thứ hai bị đóng lại. Tôi lấy khăn bao lấy người mình, ngẩng cổ lên buồn cười nhìn Sesshomaru. Đáy mắt anh loé qua vẻ thiếu kiên nhẫn, đi về phía tôi, ôm tôi vào lòng.

Tôi dựng thẳng lỗ tai lên nghe động tĩnh ngoài phòng, trong đầu không khỏi nghĩ tới dáng vẻ cô gái đến khóc làm náo động lên, tôi liếc nhìn Sesshomaru, lo lắng hỏi, “Chuyện như vậy thật sự không liên quan gì sao?”

Sesshomaru nhìn chằm chằm ánh mắt của tôi, trên mặt hiện lên vẻ cười mà không phải cười. Mặt tôi dần dần nóng lên, bỗng nhiên tôi đẩy Sesshomaru ra, khom lưng vừa muốn nhặt quần áo ở dưới đất, lại bị anh kéo trở lại,

“Không sao, chút nữa cô ta sẽ bỏ đi. Ta đem cô ta giao cho Jaken.”

Tôi kinh ngạc nhìn Sesshomaru, nghĩ tới chuyện cô gái đó với Jaken không khỏi buồn cười. Lúc tôi hoàng hồn, ngay lập tức, nụ hôn của Sesshomaru chậm rãi hạ xuống…

#

Cô gái khó dây dưa nằm ngoài dự đoán của tôi. Hiển nhiên, Jaken không bắt được cô gái này. Lúc chúng tôi đi ra khỏi phòng, cô gái hai tay chống nạnh trợn tròn cặp mắt nhìn tôi. Chỉ là cô ta không có ra tay với tôi, có điều, nếu như ánh mắt có thể giết người, tôi đã sớm thủng trăm ngàn lỗ.

Sesshomaru không nhìn cô gái, mà là quay đầu nhìn về phía Jaken, hắn đưa tay ra còn chưa chạm được góc áo của Sesshomaru, dưới con mắt mạnh mẽ của Sesshomaru liền lập tức thu hồi. Hắn oan ức rủ đầu xuống, lén lút nhìn chúng tôi.

“Đại nhân Sesshomaru, Bách Huệ tiểu thư là phu nhân…” Giọng nói của Jaken càng ngày càng nhỏ.

Tôi giơ lên lông mày kinh ngạc nhìn cô gái tên là Bách Huệ. Cô ta ngẩng cằm lên, làm ra một bộ dáng dấp vênh váo.

“Hừ, ngươi còn không biết ta là ai sao? Ta và Sesshomaru cùng nhau lớn lên, là khuyển yêu chân chính đó.”

Bách Huệ liếc tôi một chút, trọng âm rơi vào từ khuyển yêu. Tôi buồn cười nhìn cô ta chờ nghe tiếp. Bách Huệ tựa hồ thấy tôi không hề bị lay động, nhanh chóng đi về phía tôi, kéo ra khoảng cách của tôi với Sesshomaru, “Ngươi là con người thấp kém, mau chóng rời khỏi Sesshomaru đi.”

Sesshomaru không nhìn Bách Huệ một chút, lạnh lùng đảo qua Jaken, há miệng, “Jaken, ta không muốn nhìn thấy cô ta.”

Jaken hơi co cổ lại, giơ gậy đầu người tạo ra lửa chạy tới trước mặt Bách Huệ, “Thật đáng tiếc Bách Huệ tiểu thư, đại nhân Sesshomaru nói không muốn nhìn thấy cô… A…”

Hắn còn nói chưa xong, cả người bay lên. Bách Huệ thu hồi chân, lạnh rên một tiếng đứng nghiêm ở trước mặt Sesshomaru. Tôi nhìn Bách Huệ, đối với việc cô ta cứng cỏi cũng khâm phục vài phần.

“Sesshomaru, phu nhân nói anh đã có người bầu bạn. Anh thật sự muốn chọn con người làm người bầu bạn sao? Lẽ nào anh quên chuyện lúc trước? Con người yếu đuối như vậy, tại sao có thể ở bên cạnh anh?”

Bách Huệ vẫn thao thao bất tuyệt. Trên khuôn mặt xinh đẹp, một đôi mắt to tràn ngập ai oán và không thể tin. Tôi khẽ cắn môi, muốn nói ra điều kiện mà bà Mị trao đổi, rũ xuống rèm mắt không nhìn bọn họ.

“Không quan hệ gì tới cô.” Âm thanh của Sesshomaru không mang theo nhiệt độ vang ở bên tai, một giây sau tôi nghe được tiếng bước chân gấp gáp theo là tiếng cửa lớn khép lại. Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, đã không gặp Bách Huệ, Sesshomaru đứng tại chỗ nhìn tôi.

Tôi mím môi, chậm rãi đi về phía Sesshomaru,

“Lần đó khi chúng em đi gặp bà Mị. Bà ấy có thể giúp em hoàn thành tâm nguyện, thế nhưng em cũng phải trả giá tương ứng.”

Tôi dừng lại một chút, chỉ thấy vẻ mặt của Sesshomaru lạnh hơn mấy phần. Tôi nhìn thẳng con mắt của Sesshomaru, nói ra yêu cầu của bà Mị.

“Bà Mị nói, nếu như em muốn biến thành bán yêu, nhất định phải mang theo tứ hồn của khuyển yêu giống mùi gần gũi với em, cùng với dành cho em vị máu theo tác phong của yêu quái. Nếu như em muốn biến thành yêu quái, ngoại trừ việc lấy thân thể yêu quái ở bên ngoài, còn nhất định phải thêm vào đứa con có tứ hồn của em.”

Sesshomaru sửng sốt chốc lát, chậm rãi hỏi, “Chỉ vậy thôi sao?”

Tôi khẽ mỉm cười, nhớ tới bà Mị nói cho tôi biết mấy câu nói, tôi nhìn Sesshomaru dứt khoát lắc lắc đầu, có một số việc anh không nên biết thì hơn.

“Hừm, máu của ta, khuyển yêu tứ hồn ta sẽ cho em. Ta không nhất thiết cần em biến thành yêu quái.” Vẻ mặt của Sesshomaru hiện lên như trút được gánh nặng.

Theo tôi bắt đầu cười khẽ, bên tai vang vọng lời nói của bà Mị, “Bất luận là biến thành bán yêu hoặc yêu quái, quá trình phải trải qua nhất định cô sẽ không tưởng tượng được thống khổ. Nếu như không cách nào chịu nổi, tứ hồn của cô cũng là của tôi…”

Tôi giơ ngón tay tính toán những ngày tháng mình ở đây. Năm dương lịch từ từ tiến vào. Tôi dưng tôi rất nhớ ông ngoại, mẹ và Sota. Tôi cuộn thân thể của mình, vùi trên ghế sa lon. Tôi nghiêng đầu liếc nhìn Sesshomaru, anh ngồi trước lò sưởi, trong tay cầm một quyển sách.

“Sesshomaru, em muốn về nhà mấy ngày có được không?” Tôi nhỏ giọng hỏi, mang theo một chút không xác định. Quan hệ của chúng tôi vừa mới bắt đầu gần gũi, nhưng tôi không thể quên người nhà ở thời hiện đại. Tôi khẽ cắn môi, chờ đợi câu trả lời của anh.

“Ừm.” Sesshomaru không nhìn tôi, chỉ phát ra âm thanh khẳng định.

Tôi giương mắt lại nhìn anh một cái, nhẫn không trụ hỏi, “Anh có muốn cùng về không?”

Ánh mắt của Sesshomaru từ trên quyển sách dời về phía tôi, gật gật đầu, theo lại dời ánh mắt. Tôi nhìn Sesshomaru, đáy lòng hiện lên vui sướng.

Đối với người hiện đại ở Nhật Bản mà nói, tân niên dương lịch rất bận rộn. Bởi vì tiếp cận lễ Nô- en, cho nên càng náo nhiệt hơn. Trở lại thành thị huyên náo, tôi cảm thây không quen. Đã lâu không ở trong biển người qua lại, cảnh vật trước mắt khiến tôi có chút cách cảm.

Tôi trốn ở lầu hai trước cửa sổ, nhìn đến đám người chập trùng ở Jinja, rõ ràng những người bên cạnh cảm thấy không vui.

Tôi quay đầu hướng về Sesshomaru yên nhiên nhất tiếu, anh vì tôi mặc áo trong màu đen, cùng với quần jean cùng màu làm da dẻ anh càng thêm trắng xám. Mái tóc dài màu bạch kim rộng rãi thoải mái khoác trên vai, không có áo giáp Sesshomaru trông có vẻ nho nhã hơn.

“Đó là ai?” Sesshomaru đột nhiên hỏi, tôi quay đầu theo ánh mắt anh nhìn. Hojo Nhất Chân đứng ở dưới nhà, ngẩng đầu nhìn trước cửa sổ của tôi. Nhớ tới chuyện lần trước lỡ hẹn, tôi bản năng lùi về phía sau một bước, muốn tránh đi ánh mắt của cậu ấy.

“Tại sao em phải né tránh?” Sesshomaru từ phía sau nắm cằm của tôi, trong mắt lộ ra vẻ không vui.

Tôi đảo mắt, không biết anh nghe có hiểu hàm nghĩa người theo đuổi hay không, “Cậu ấy tên là Hojo Nhất Chân, là bạn học thời trung học của em…”

Lời tôi nói còn chưa dứt, Sesshomaru lập tức cắt đứt, “Hắn theo đuổi em là giả sao?”

“Dạ!” Tôi kinh ngạc nhìn Sesshomaru, anh buông lỏng cằm của tôi ra, đi tới trước cửa sổ thò đầu ra. Tôi vội vàng chạy tới, Sesshomaru ôm chầm tôi, sóng vai đứng trước cửa sổ. Tôi lúng túng nhìn Hojo Nhất Chân ở dưới nhà, cậu ấy kinh ngạc nhìn chúng tôi chốc lát, quay đầu rời đi. Sesshomaru nhìn chằm chằm con mắt của tôi, trên mặt hiện lên vẻ mỉm cười. Tôi dụi dụi con mắt, cố gắng xác định mình không nhìn lầm.

“Anh Sesshomaru, thứ anh muốn…” Sota không gõ cửa bỗng nhiên đẩy cửa phòng ra, trong tay em ấy còn cầm một cuộn băng ghi hình.

Tôi nhìn chằm chằm Sota, em ấy bỏ cuộn băng ghi hình xuống, giống như muốn trốn chạy. Chỉ thấy Sesshomaru chậm rãi đi tới, cầm lấy cuộn băng mang vêd bên cạnh tôi. Tôi không thể tin nhìn Sesshomaru, chỉ nghe anh không để ý chút nào nói, “Đồ vật mà em yêu thích cũng thật đặc biệt.”

Tôi máy móc đi về phía Sesshomaru, nhìn cuộn băng ghi hình trong tay anh, đó là một trong những bộ phim mà tôi rất yêu thích. Có điều mới chỉ ở nơi này được ba ngày, có vẻ như anh đã học được cách xem cái này.

“Con người cũng không phải không có chỗ thích hợp.” Sesshomaru một bên nói, một bên mở ra TV ở trong phòng tôi, cùng với cuộn băng ghi hình đem đẩy vào.

Tôi chớp mắt, có điều chỉ là hôm qua đi gặp nhóm bạn thân của tôi, có vẻ như Sesshomaru đã học được cách xem cuộn băng ghi hình. Tôi nheo mắt lại, nhìn Sesshomaru, nhớ anh vừa cử động, không khỏi có một cảm giác phát tởm.

Được rồi, nếu như để cho nhóm Ayumi biết chuyện này, người hoàn mỹ trong mắt các cậu ấy giờ khắc này lại ở trong phòng của tôi xem phim, đại khái sẽ rất phát điên.

[text_hash] => f868517e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.