[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 49 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 49

Array
(
[text] =>

Tôi ngâm mình ở trong suối nước nóng, sống lưng dán chặt trên tảng đá ấm áp, suối nước nóng bao vây lấy da dẻ, khiến người ta không muốn rời đi. Tôi nhắm mắt dưỡng thần, không nghĩ, trước mặt lại hiện lên khuôn mặt mà tôi không muốn thấy, chỉ là khuôn mặt này bảo đi không được, liền, tôi bất đắc dĩ thở dài, thân thể chìm xuống dưới mấy phần, chỉ chừa ra cái đầu ở trên mặt nước.

“Kagome, Kagome, nhanh đi theo tôi đi!”

Một âm thanh nhỏ vang ở bên tai tôi, tôi quay đầu hướng về phía con mắt của Myoga. Hắn vung hai tay xem ra kích động không thôi. Tôi nhấc lên lông mày, đối với địa điểm mà hắn bỗng nhiên xuất hiện khiến tôi oán niệm không ngớt. Tôi còn phản ứng không kịp nữa, một cái tay đã đến trước mặt tôi, ngón tay thon dài nhẹ nhàng nắm thân thể của Myoga bắn ra, Myoga đáng thương bay về phía mặt cỏ. Tôi bĩu môi một cái, cúi đầu không nhìn chủ nhân của cái tay.

“Sesshomaru, ngài không thể giam cầm Kagome, cô ấy nhất định phải đi tìm mảnh vỡ cùng chúng tôi.” Tiếng Myoga vang ở trên bờ, tôi không ngẩng đầu lên vẫn biết tình hình của hai người đối diện.

Sesshomaru bất cứ lúc nào gặp biến đều không hề sợ hãi, không chút biểu cảm. Mặc kệ Myoga kích động như thế nào, nhất định Sesshomaru sẽ làm như không thấy.

“Myoga, từ ngày ngươi rời khỏi đây trở đi, ở đây không còn đón tiếp ngươi.” Sesshomaru lạnh lùng nói. Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, lần đầu tiên biết Myoga từ nơi này rời đi.

Ánh mắt của tôi quét về phía Myoga, hắn dừng múa tay, hai tay chống nạnh, không phục trừng mắt Sesshomaru, “Tôi là người hầu của lão gia, tôi chỉ trung thành với lão gia. Ngài ấy muốn tôi chăm sóc tốt cho thiếu gia Inuyasha…”

“Hừ,” Sesshomaru lạnh rên một tiếng, khoé miệng lại hơi giương lên mấy độ, “Thật sao? Phụ thân muốn ngươi chăm sóc tốt cho Inuyasha? Vậy hắn có nói pháo đài này cũng để lại cho Inuyasha không?”

“Sesshomaru, quả nhiên lão gia nói không sai, ngài sẽ đối phó với thiếu gia Inuyasha. Lão gia nghĩ cho Inuyasha nên đem Thiết Toái Nha cho ngài ấy…”

Myoga thao thao bất tuyệt, tôi khép hờ mắt nghe không vào.

“Câm miệng!” Tôi nổi giận gầm lên một tiếng, mắt liếc nhìn cái áo tắm đang ở trên tảng đá, lúc tôi đứng lên trong nháy mắt có người nhanh hơn tôi một bước, rút ra áo tắm quấn lấy cho tôi.

“Kagome, tại sao cô lại đứng về phía Sesshomaru?” Myoga chỉ tôi, hắn bất mãn vung vẩy tay chân lên án tôi.

“Myoga, ông nhớ tôi đưa ông đi tiếp tục hầu hạ lão gia nhà ông sao? Nếu ông là trung tâm như vậy, tôi sẽ giúp ông thoả mãn.” Tôi trừng mắt Myoga không nghĩ nhiều nói. Hắn hơi co cổ lại, một bộ dáng vẻ muốn trốn, nhưng lần này tôi sẽ không để hắn lại có cơ hội chạy trốn.

“Hắn không có phương pháp của thuật biến hình phải không?” Tôi cầm lấy Myoga, nghiêng mắt quay về Sesshomaru hỏi.

Chỉ chốc lát sau, âm thanh lạnh lùng truyền đến, “Ném xuống nước.”

Tôi làm bộ muốn ném, Myoga lải nhải mắng, “Kagome, tôi nhìn lầm cô rồi, cô lại cùng Sesshomaru làm một nhóm! Ngài ấy chán ghét con người, sớm muộn gì cũng…”

Bỗng nhiên, Myoga ngậm miệng, tôi giơ hắn đến gần nước, theo tiếng hắn run lên, “Đừng mà! Đừng mà!”

“Nói đi! Tôi muốn biết sự thật!” Tôi nhìn chằm chằm Myoga nhàn nhạt nói.

Myoga hơi co cổ lại, đáng thương hề hề nhìn tôi, lại giận dữ trừng Sesshomaru ở phía sau tôi một chút. Tôi khẽ thở dài một cái, làm bộ muốn ném hắn xuống nước nóng.

“Thiếu gia Sesshomaru… Ngài có một thanh kiếm thuộc về mình…” Myoga quát to lên, tôi nhấc theo nó giao trong tay Sesshomaru, mình đạp lên nước suối một bên đi lên bờ, mặc áo khoác quen đường quen nẻo hướng về căn phòng đi đến.

Không biết qua bao lâu, tôi mơ hồ có cảm giác có tiếng cửa mở, theo, bên tai truyền đến tiếng của Sesshomaru,

“Chuẩn bị đồ đi, lần này chúng ta sẽ đi lâu.”

Tôi nửa trợn tròn mắt nhìn bóng người trước mắt mơ màng, dưới ánh nến, trên mặt của anh lại mang theo vẻ ôn nhu. Tôi ngồi dậy dụi dụi con mắt, nhìn thấy vẫn là khuôn mặt không chút biểu tình của anh.

Tôi không khỏi tác động khoé miệng, tự giễu cười cợt. Tôi ngước đầu, đối đầu con mắt của Sesshomaru,

“Sesshomaru, chúng ta làm một vụ giao dịch có được hay không?”

“Không muốn.” Sesshomaru lạnh nhạt mà trực tiếp cự tuyệt nói, “Sau khi tìm đủ tất cả mảnh ngọc tứ hồn, không có sự cho phép của ta, không cho phép em rời khỏi tầm mắt của ta.”

“Khà khà, anh biết không? Ở trong thế giới con người của chúng em, một người con trai nói với người con gái như vậy, ý là muốn nói, anh yêu em, em vĩnh viễn không được rời khỏi anh.” Tôi cười híp mắt nhìn Sesshomaru, nhàn nhạt trần thuật lại.

“Cho nên, xin anh đừng nói những chuyện như thế này nữa. Em là con người, em sẽ hiểu lầm. Hơn nữa con người còn có một khuyết điểm to lớn, dễ dàng ôm ấp kỳ vọng đối với tương lai không thiết thực. Đừng để cho em lại kỳ vọng vào anh.”

“Đừng bắt tiêu chuẩn của con người cân nhắc ta.”

Sesshomaru một bên nói một bên đi tới cửa, để lại cho tôi một bóng lưng. Tôi bất đắc dĩ thở dài, mở ra lấy quần áo của mình đổi lại. Quả nhiên, muốn quên việc cùng yêu quái yêu đương rất khó khăn. Tôi lắc đầu, không để cho mình tiếp tục suy nghĩ lung tung. Tương lai như thế nào chỉ có tương lai biết, bây giờ nghĩ quá nhiều cũng vô dụng.

#

Rốt cuộc, lần thứ hai tôi bước trên con đường đi tìm mảnh ngọc tứ hồn. Trong thời gian chúng tôi rời đi, Inuyasha đã nắm giữ được tuyệt kĩ phong thương. Mảnh ngọc tứ hồn ở chỗ Kikyo đã có không ít, chỉ là, chuyện này so với trên màn ảnh mà tôi nhìn thấy phức tạp hơn nhiều. Mặc kệ cố gắng thế nào, bây giờ cùng nhau đi tìm mảnh vỡ được một phần mười.

“Đại nhân Sesshomaru, ngài thật sự muốn đi cùng bọn chúng sao?”

Jaken bất mãn nói. Tôi cưỡi trên người A- uh, cúi đầu nhìn hắn. Lại ngẩng đầu nhìn hướng tiền phương. Khoảng cách của chúng tôi với nhóm của Inuyasha nếu tính ra cũng chỉ có mấy trăm mét.

“Câm miệng!” Sesshomaru đầu không quay lại mà hướng về phía trước đi tới. Jaken nhìn tôi một chút hơi giương ra muốn nói chuyện lại lập tức liếc Sesshomaru một chút, rốt cuộc trầm mặc. Gậy đầu người trong tay hắn bỗng nhiên chuyển động phát ra âm thanh kỳ quái.

Sesshomaru dừng lại bước chân, trước mặt tôi là một trận gió kỳ quái thổi lên, theo gió mà đến chính là một mùi hương kỳ quái. Tôi nhíu mày, một người phụ nữ mặc bộ truyền thống ngồi trên một nhánh lông trắng, trôi nổi giữa không trung nhìn chúng tôi. Tên của một người hiện lên trong đầu tôi, cô gái có dung mạo như thế này hẳn không phải là Kagura chứ?

“Ngươi là thuộc hạ của Naraku?” Mặc dù là câu hỏi, nhưng thật giống như Sesshomaru đang dùng câu trần thuật để nói.

“Ta là Kagura. Naraku phái ta đến thông báo cho ngươi, không phải chỉ có Totosai có thể chế tạo ra thanh kiếm, Hội Nhận Phường cũng có thể.” Ánh mắt của Kagura rơi vào trên người tôi, giống như cười mà không phải cười nhìn tôi.

Sesshomaru không đáng trí, chỉ là nhìn vào chỗ nào đó một chút, Kagura hướng về phía anh hơi cười, nói rằng,

“Lời thì ta đã nói rồi. Có điều…” Trước khi đi cô ta lại liếc tôi một chút, chuyển hướng nhìn Sesshomaru, mang theo lời châm chọc, hỏi:

“Ngươi lại để một kẻ loài có mùi của ngươi. So với trong truyền thuyết thật không giống ngươi.”

Theo, cũng không đợi Sesshomaru trả lời, theo gió biến mất.

Đối với Kagura tôi cũng không kinh ngạc. Ký ức về nội dung vở kịch lập loè, tôi căn bản không nhớ rõ rốt cuộc nội dung vở kịch đã tiến triển đến bước nào. Chỉ là nhớ tới nguyên kịch bên trong Rin đã nói, Kagura thích Sesshomaru. Bây giờ nhìn ngược lại có mấy phần khả năng.

Sesshomaru tiếp tục chậm rãi đi về phía trước, dường như chưa từng thấy Kagura xuất hiên. Tôi nhìn chằm chằm sống lưng của anh, nhưng cảm giác có chút không giống.

“Sesshomaru!” Tôi nhẫn không trụ lên tiếng gọi anh lại. Sesshomaru đứng vững bước chân, không quay đầu lại. Tôi không thèm đếm xỉa đến Jaken đang liên tục nháy mắt với tôi, tự mình tiếp tục nói,

“Anh không thấy mệt mỏi sao?”

Sesshomaru chậm rãi quay đầu nhìn tôi, tôi nhìn chằm chằm con mắt của anh, nói thật,

“Vì chính mình sẽ làm anh cảm thấy sợ hãi sao?”

Một giây sau, quang tiên của Sesshomaru quấn ở cổ của tôi. Tôi không lo sợ nhìn mặt của anh, đối với tính tình của anh tôi đã bắt đầu cảm thấy quen.

“Đừng tưởng rằng em hiểu rất rõ ta.”

“Sesshomaru, tình cảm của con người rất yếu đuối, bởi vì có bản năng bảo vệ mình.” Tôi từ từ trần thuật lại, Sesshomaru thu quang tiên về không hiểu nhìn tôi. Tôi quay về anh yên nhiên nhất tiếu, “Con người sẽ rất cẩn thận tính toán việc trả giá hoặc báo đáp. Sau khi mình trả giá không được, sẽ tự nhiên thu hồi tất cả các loại tình cảm, kể cả nam nữ đang yêu.”

Mặt Sesshomaru càng ngày càng trầm xuống, nhưng tôi cười càng thêm xán lạn,

“Cho nên, lúc em còn yêu anh, cố gắng đối với em. Con người yêu là không chịu nổi tiêu hao.”

Lời tôi nói vừa ra, quang tiên của Sesshomaru lần thứ hai hướng về tôi bay tới. Quang tiên cuốn tôi lên hướng về phía không trung, tôi mỉm cười nhắm con mắt.

Bỗng nhiên, tôi cảm giác người mình bị ôm lấy, nhưng mùi của người đó không thuộc về Sesshomaru. Tôi bỗng nhiên mở mắt ra, đối mặt với Vô Ảnh. Cậu ấy trấn định nhìn về phía nơi nào đó, đẹp trai, tóc ngắn bị gió thổi.

Vô Ảnh ôm tôi trở xuống mặt đất, quang tiên của Sesshomaru biến mất ở bên hông của tôi. Vô Ảnh buông tôi xuống, kéo cổ tay tôi, chắn trước mặt. Cậu ấy ngẩng đầu lên, quay về Sesshomaru nói: “Không ai được phép làm tổn thương cô ấy. Kể cả ngươi!”

Ánh mắt Sesshomaru lướt qua trên người Vô Ảnh, lông mày bất động thanh sắc giơ lên, “Cô ấy là của ta, ta muốn làm gì cô ấy không liên quan đến người khác.”

“Sesshomaru, ta phải nói cho ngươi biết. Bắt đầu từ hôm nay ta sẽ không để cho cô ấy đi với ngươi nữa. Ngươi không hiểu thế nào là quý trọng, ngươi không xứng giữ cô ấy.” Khi Vô Ảnh nói chuyện, tóc trong nháy mắt dài ra, trên người bắn ra yêu khí mà tôi chưa từng gặp.

“Không phải tất cả yêu quái không hiểu tình cảm của Kagome. Tôi nói rồi, tôi thích em, đó là thật lòng. Em không phải là người thay thế của người nào, càng thêm không phải tình cảm dời đi của tôi.”

Lời nói đó thuộc về Vô Ảnh truyền đến, trong giọng nói của cậu ấy tiết lộ ra chân thành và kiên định. Tôi nhìn bóng lưng của cậu ấy, khẽ nhếch miệng. Tôi luôn không nghĩ tới việc cậu ấy sẽ thật lòng yêu tôi.

“Vậy hãy để cho ta xem ngươi có bản lĩnh gì, đem cô ấy từ trong tay ta cướp đi.”

Sesshomaru cười lạnh vẫy quang tiên hướng về phía Vô Ảnh bay đi, Vô Ảnh không chút hoang mang đưa tay ra, trong nháy mắt, cậu ấy đã bắt được quang tiên của Sesshomaru, lại phát hiện cậu ấy có một cánh tay chưa từng gặp. Tôi nheo mắt lại, nhìn Vô Ảnh, trong thời gian tôi rời đi, những thay đổi của cậu ấy khiến tôi cảm thấy rất xa lạ.

“Sesshomaru, hôm nay chúng ta kết thúc tại đây!” Vô Ảnh nhẹ nhàng nhảy một cái, theo quang tiên của Sesshomaru muốn hướng về cậu ấy đánh tới. Mắt tôi thấy lợi trảo của cậu ấy rơi vào trên người Sesshomaru. Đến ngay cả cử động anh cũng không làm, trên mặt hiện lên vẻ mặt khinh bỉ.

“Không được!” Tôi hô to một tiếng nhằm phía hai người, tôi biết, bây giờ Vô Ảnh thay đổi rất nhiều. Sesshomaru lại khinh địch.

[text_hash] => 8357a5ca
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.