[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 45 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 45

Array
(
[text] =>

Kế hoạch chính bởi vì Sesshomaru bông nhiên rời đi phát sinh một biến hoá nhỏ. Hoặc nói là, liên quan tơi hết thảy kế hoạch của Sesshomaru đều không phải của tôi. Không biết bắt đầu khi nào, tựa hồ tôi đang dần dần biến mất…

“Kagome, cô thật sự không có chuyện gì sao?” Tiếng Vô Ảnh lo lắng truyền đến, tôi quay đầu nhìn ánh mắt lo lắng của cậu ấy. Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy. Vô Ảnh thực sự là một yêu quái rất kỳ diệu.

“Tôi không sao. Cảm ơn cậu đã quan tâm.” Tôi đưa tay vỗ vai cậu ấy, nhưng Vô Ảnh vẫn nhíu chặt lông mày. Tôi khẽ thở dài một cái, không thể giải thích rõ ràng, “Cậu yên tâm, không phải vì cậu đâu. Về phần còn lý do nào khác, đến bây giờ tôi còn không biết.”

Vô Ảnh quay đầu nhìn chăm chú vào phía trước, thăm thẳm nói,

“Biết không? Kagome, sinh mệnh của yêu quái so với con người lớn hơn rất nhiều, nhưng cụ thể là bao lâu thì không ai biết. Đối với con người thì cái gọi là sinh mạng là rất ngắn khoảng mấy chục năm, nhưng đối với yêu quái mà nói sống trên trăm năm cũng là chuyện bình thường. Bên trong mấy trăm năm dài dòng, chỉ có một người bầu bạn tựa hồ không có một yêu quái nào có thể làm được.”

“Hử?” Tôi kinh ngạc giơ lên lông mày, đối với tương lai tôi không nghĩ quá nhiều.

Vô Ảnh cay đắng mỉm cười, cậu ấy quay đầu nhìn tôi lần thứ hai, “Cho nên, Kagome, cô nghĩ tới vấn đề của mình sao? Mấy chục năm sau, cô già rồi, nhưng Sesshomaru vẫn là dáng vẻ của tuổi trẻ.”

“Vô Ảnh, tôi bỗng nhiên hiểu được tại sao Fujino thái thái đối với nhiều việc sẽ rất chắc chắn. Nhớ tới lời nói của bà ấy sao? Chồng của bà vì bà ấy mà biến thành bán yêu, tôi nghĩ tôi cũng sẽ như vậy.” Tôi xoay người, quay lưng lại về phía Vô Ảnh sửa lại tóc, duỗi thắt lưng, mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện. Tôi nghĩ, tôi cần yên tĩnh một chút.

“Tôi phải về nhà ở một thời gian, lần này cậu không cần đi theo tôi. Tôi muốn đi gặp bạn bè của mình.”

Hồi lâu cũng không nghe thấy Vô Ảnh trả lời, tôi xoay người đã không gặp cậu ấy. Tôi liếc mắt một cái nhìn thấy A- uh ở cách đó không xa nhàn nhã tự đắc, chậm rãi đi về phía nó. Ngày đó sau khi tôi thông báo, Sesshomaru để lại một câu không hiểu ra sao rồi biến mất, chỉ là anh để A- uh ở lại…

#

Tiết tấu của Tokyo so với những thành thị khác tựa hồ phát triển nhanh hơn nhiều. Cảnh tượng lối đi bộ người vội vã gặp thoáng qua, hiện lên thành thị đặc hữu chen chúc. Tôi đứng ở bên đường, đèn giao thông đã chuyển đổi nhiều lần, nhưng mà tôi còn chưa đi qua đường. Đối diện là nhà trọ của Ayumi và Hội Lý, tôi chần chờ có nên đi gặp các cậu ấy không. Tuy rằng ba ngày trước tôi gọi điện nói mình muốn đến gặp mọi người, nhưng thật sự khi gặp mặt, tôi phải nói mình đang giận chuyện gì chứ? Chẳng lẽ muốn trực tiếp nói, mình đang yêu một yêu quái sao?

“Tiểu thư, tôi là người môi giới trong công ty Saguru. Cô muốn tìm người mình yêu sao? Điều kiện của cô tốt vô cùng. Nhất định sẽ tìm thấy người mình yêu.”

Một giọng nam sắc bén từ bên tai truyền đến, tôi ngoái đầu nhìn lại thấy một cặp mắt rất mê hoặc. Người đàn ông xấu xí, hình dạng bình thường. Đầu anh ta tương đương thấp bé, vóc người gầy yếu, nhưng con mắt của anh ta mang theo ánh sáng dị dạng, rất có sức mê hoặc.

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú.”

Tôi nhíu mày trực tiếp từ chối người đàn ông, ánh mắt của anh ta khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Đáy mắt của người đàn ông loé qua một tia kinh ngạc, nhưng không có dây dưa mà là rất lễ phép bỏ đi. Ánh mắt của tôi theo người đàn ông nhi động, rất nhanh anh ta hướng về phía cửa tiệm nhỏ có người phụ nữ thời thượng đang gọi điện thoại, ngoan ngoãn theo anh ta đi vào phía sau.

Giao thông chuyển đổi tiếng nhắc nhở vang lên, tôi hít một hơi hướng về đường đối diện đi đến. Hội Lý cũng chạy trên đường này, đối với chuyện cậu ấy gả cho bán yêu, Ayumi cũng không rõ ràng. Cậu ấy bỗng nhiên quyết định công khai, tựa hồ có chuyện gì còn gạt tôi.

Trên đường là một đống nhà cổ, chất gỗ của cầu thang giẫm lên còn phát ra tiếng. Tôi ngưng thần tụ khí, lại phát hiện hình như trong phòng còn có dấu vết của vong linh để lại. Quá kì quái!

Tìm được căn phòng 505, tôi giơ tay còn chưa gõ cửa mơ hồ bên trong truyền đến âm thanh lo lắng của Sẽ Lý, “Cái gì? Ayumi cũng không ở đây? Được rồi… Không có chuyện gì. Tạm biệt.”

Trong lòng cảm thấy bất an từ từ khuếch tán, tôi giơ tay gõ cửa, một âm thanh ở bên trong truyền đến, “Ayumi, cậu về rồi… Kagome, cậu đến rồi.” Sẽ Lý mang trên mặt vui mừng, nhưng vui mừng qua đi lại tràn ngập lo lắng nồng đậm.

“Ayumi có chuyện gì sao?” Tôi vừa hỏi vừa đi vào phòng.

Sẽ Lý lắc đầu, lại cúi đầu bắt đầu gọi điện thoại, “Sẽ không có chuyện gì đâu, có khả năng cậu ấy ở đâu nhưng không nói cho mình biết.”

Tôi liếc nhìn Sẽ Lý, tự mình lên tham quan nhà trọ mới của các cậu ấy. Trong phòng trang hoàng nhà trọ cổ cũng không tương xứng. Mở ra một căn bếp nhỏ, tu sửa đổi mới phòng tắm hoàn toàn, bên trong không như tôi tưởng tượng là có bồn tắm, vẫn là phải tắm vòi sen. So với bên ngoài, nơi này không lưu lại mùi nhà cổ.

“Ayumi cũng không có ở đó sao? Không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu, tạm biệt.” Sẽ Lý sịu mặt tắt điện thoại.

“Sao vậy?” Tôi thuận miệng hỏi đi tới trước cửa sổ vừa định kéo rèm cửa sổ, Sẽ Lý một câu bay nhào đến, hai tay nắm chặt rèm cửa sổ, thân thể liên tục run rẩy. Tôi nheo mắt lại nhìn Sẽ Lý, thân thể của cậu ấy quỳ xuống đất, che mặt khóc rống lên.

“Kagome, đều là lỗi của mình, là mình quá ích kỷ. Là mình hại Ayumi!” Sẽ Lý nức nở, cậu ấy cúi đầu không nhìn tôi:

“Khoảng chừng một tháng trước, trường muốn làm một chủ đề, liên quan đến một câu thần chú cổ thần bí. Mình tra ở trên mạng cho tới giờ này ở quán trọ, có người nói căn phòng 505 này một cô gái chưa tới một tháng liền mất tích. Mình căn bản không tin có chuyện như vậy, liền muốn tới đây xem xảy ra chuyện gì. Ayumi khiến mình không yên lòng, liền theo tới…”

Tôi nhìn chằm chằm rèm cửa sổ nhung tơ dày đặc suy đoán, “Có người nhòm ngó các cậu sao?”

Sẽ Lý hơi co cổ lại, phác đảo ở dưới đất khóc càng thêm thương tâm, “Kagome, cậu trách mình đi. Cậu mắng mình đi. Là mình quá ích kỷ. Hai ngày trước, mình phát hiện có chuyện rất kỳ quái, liền… Liền…”

Tôi khẽ thở dài một cái, đã đoán được điều mà cậu ấy không thể nói ra, “Yên tâm đi, bon mình sẽ tìm được Ayumi thôi, mình sẽ không để cậu ấy có chuyện gì.”

“Không sai! Mình cũng sẽ không làm cho cậu ấy có chuyện gì.” Hội Lý không biết xuất hiện từ lúc nào, tóc của cậu ấy đã biến đổi, trong ánh mắt lộ ra ánh sáng sắc bén. Đặc biệt nhất là mùi của cậu ấy. Hội Lý nhìn chằm chằm tôi, trong mắt loé ra một tia kinh ngạc, lập tức nở nụ cười, “Kagome, lâu không gặp cậu.”

Tôi đỏ mặt lập tức hiểu ý cậu ấy. Nhưng Hội Lý đã biến thành bán yêu. Chỉ là bây giờ không phải là lúc để ôn lại chuyện cũ.

“Lúc cậu tới có nhìn thấy một người đàn ông kỳ quái không?” Hội Lý bỗng nhiên quay về tôi hỏi. Người đàn ông? Tôi nhớ tới người đàn ông có ánh mắt mê hoặc liền gật gật đầu.

“Đi thôi! Kagome, chúng ta cùng đi cứu Ayumi trở về.” Hội Lý tới bên cạnh tôi, vén cánh tay của tôi, “Sẽ Lý, cậu ở đây đợi điện thoại.”

Sẽ Lý dùng lực lắc đầu, “Không, mình cũng phải đi cùng.”

Hội Lý cùng tôi liếc mắt nhìn nhau, chúng tôi không hẹn mà cùng đem bàn tay hướng về Sẽ Lý, tất cả thật giống quay về quá khứ.

#

Đứng ở phía trước Hội Lý cùng tôi dừng bước. Tôi nghĩ cậu ấy cũng cảm thấy bên trong cảm thấy dị thường, chúng tôi nhìn nhau gật gù, đưa tay đẩy cửa lớn ra. Cửa từ từ bị đẩy ra, khe hở thay đổi càng lúc càng lớn, hàng vạn ánh sáng bắn thẳng vào mặt, đâm tôi không mở mắt nổi. Đồng thời, bên tai là tiếng nhạc đinh tai nhức óc kích thích màng nhĩ của tôi.

“Hoan nghênh đến thế giới trong giấc mơ.”

Một người đàn ông xa lạ xuất hiện trước mắt chúng tôi, đỉnh đầu của anh ta dần dần có đôi tai màu đen, phía sau còn có một cái đuôi. Tôi phủ cánh tay, cảm giác nổi da gà đi xuống. Bỗng nhiên, cảm giác cánh tay đau nhói, tôi quay đầu, Sẽ Lý hai tay gắt gao khoác tay tôi và Hội Lý.

“Ayumi. Tôi muốn gặp Ayumi.” Hội Lý đi thẳng vào vấn đề, trên mặt lộ ra vẻ quyết liệt mà tôi chưa từng gặp. Tôi giương lên lông mày, kinh ngạc nhìn biến hoá khổng lồ của Hội Lý.

“Nữ vương chính là bảo tôi ở đây đợi ba vị.”  Người đàn ông một tay khoanh ở trước ngực, cúi người với chúng ta, “Hiện tại, xin mời ba vị đi theo tôi.”

Ba người chúng tôi hai mặt nhìn nhau, nhưng vẫn theo người đàn ông đi ở phía trước, còn cẩn thận không đạp phải đuôi của anh ta. Đi qua quán bar vô cùng náo nhiệt, dọc theo cầu thang chật hẹp đi tới, ở trên gác, trước mắt của tôi sáng ngời, có cảm giác thông thoáng sáng sủa.

“Ayumi, căn… Căn nhà trong giấc mơ của cậu ấy.” Tiếng Sẽ Lý run rẩy nói.

Căn nhà trong giấc mơ? Màu hồng phấn tán tỉnh, màu trắng sợi hoa, mùi của một cô gái nồng nặc trong cung điện. Nơi này quả nhiên là gian nhà lý tưởng mà Ayumi nói với chúng tôi. Ayumi cá tính ôn nhu, tuy rằng ước mơ của cậu ấy là trở thành luật sư, thế nhưng vẫn không cách nào thay đổi cá tính thích nằm mơ của cậu ấy.

“Ba vị tiểu thư, nữ vương Ayumi đang chờ nhóm của mọi người.” Một nàng thỏ ăn mặc mát mẻ nhảy đến trước mặt chúng tôi. Tôi bĩu môi, Sẽ Lý kéo lại tay của tôi, tôi cảm giác lòng bàn tay của cậu ấy đang đổ mồ hôi.

“Kagome, Hội Lý, Sẽ Lý, các cậu đều đến rồi.” Theo là âm thanh quen thuộc, một bóng người đánh về phía chúng tôi.

“Ayumi!” Chúng tôi trăm miệng một lời kêu. Trước mắt Ayumi mặc quần bồng bồng, tóc dài hơi buộc giống công chúa, đỉnh đầu còn mang theo vương miện màu vàng.

“Ayumi, đi theo bọn mình đi.” Hội Lý kéo Ayumi muốn hướng về chúng tôi đi đến, nhưng Ayumi dùng lực bỏ tay ra. Mấy người mặt mèo thị vệ giơ thương tách chúng tôi ra.

“Không muốn, mình không muốn rời khỏi nơi này.” Ayumi nói rồi đi lên cầu thang, theo đứng ở trên cao. Cái bàn màu vàng nạm các sắc bảo thạch, ở trong hết thảy các bảo thạch, tôi nhìn thấy mảnh ngọc tứ hồn.

Ayumi mỉm cười quét chúng tôi một chút, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười ôn nhu, “Mình thích nơi này. Các cậu nhất định cũng sẽ thích.”

Tôi quay đầu nhìn về phía Hội Lý, cậu ấy cũng lo lắng nhìn tôi, Sẽ Lý sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy càng thêm lợi hại. Tôi cảm giác cậu ấy còn có chuyện gì đang giấu chúng tôi.

“Ayumi, nếu vậy sao cậu không đưa bọn mình đi tham quan cung điện của cậu?”

Hội Lý cười ha ha tiến lên, một người thị vệ giơ thương lên cản trở đường đi của cậu ấy.

Ayumi phất phất tay, thị vệ bỏ thương xuống, nhẹ nhàng đi tới chúng tôi, trên mặt cậu ấy mang theo dào dạt đắc ý:

“Mình cho các cậu đúng gian phòng mà các cậu muốn, các cậu nhất định sẽ thích.”

[text_hash] => 2cf45fc7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.