Array
(
[text] =>
Xa xăm chuyển tỉnh, tôi từ từ mở mắt ra nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Sesshomaru. Xung quanh truyền đến mùi hương quen thuộc, dưới thân truyền đến ấm áp mềm mại tất cả đều nói cho tôi biết ở đây là phòng ngủ bên trong pháo đài. Chỉ là không phải chúng tôi đang khu mộ của yêu quái sao? Tại sao chúng tôi lại trở về? Một trận đau đầu kịch liệt khiến tôi không thể tự khống chế, tôi giơ tay xoa huyệt thái dương, kí ức cuối cùng ngắt quãng ở đoạn cái chết của Kohaku… Tôi giayc dụa muốn ngồi dậy, lại bị Sesshomaru ôm vào trong lòng. Từ hai cánh tay anh truyền đến lực cường độ hầu như khiến tôi không thể thở nổi, tôi hơi giãy dụa nhưng Sesshomaru ôm tôi càng chặt.
“Sao vậy, Sesshomaru?” Tôi bị động đưa tay ra, vỗ Sesshomaru nhè nhẹ, “Tại sao chúng ta lại ở đây?”
“Kagome, em còn nhớ không?” Sesshomaru buông tôi ra trong đôi mắt mang theo mấy phần không thể tin. Tôi nghi hoặc gật đầu, thoáng dùng lực suy nghĩ, cảm giác đầu đau như búa bổ lần thứ hai kéo tới. Tôi nhẫn không trụ ôm đầu kêu rên vài tiếng.
“Em không sao chứ!” Âm thanh Sesshomaru vang ở bên tai, chỉ là không biết tại sao nghe tới lại ở nơi hình như rất trống trải. Tôi lắc đầu, muốn nhìn rõ Sesshomaru nhưng dần dần cái gì cũng không nhìn thấy, Sesshomaru giống như biến mất không còn tăm hơi, xung quanh rơi vào một màu đen kịt. Tại sao lại như vậy? Tôi đỡ đầu không nghĩ ra. Bỗng nhiên tôi nhẹ vỗ về bụng dưới của mình cảnh giác bốn phía, lẽ nào ở đây lại là mộng ma sao?
“Tiểu nha đầu, tính cảnh giác cũng không tệ lắm, có điều cháu cứ yên tâm ở đây không phải là mộng ma.” Một âm thanh của nam nhân êm tai giàu có từ tính ở trong bóng tối vang lên, tôi tâm niệm cảm động nhìn khởi nguồn âm thanh trong bóng tối. Tôi kinh không trụ nở nụ cười, người này còn nói ở đây không phải là mộng ma sao?
Tôi cúi đầu vẫn nhẹ vỗ về huyệt thái dương của mình để ý tới khởi nguồn âm thanh kia trong bóng tối. Chỉ nghe âm thanh kia lại cười ha hả,
“Tiểu nha đầu, ta nghĩ, ta có chút hiểu rõ tại sao Sesshomaru lại chọn cháu. Muốn biết đứa con kia của ta có thể là rất tự phụ sự tồn tại.”
Cái gì? Sesshomaru? Đứa con? Tôi kinh ngạc nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, có một người đàn ông đang ngồi đó. Hắn giống như Sesshomaru có mái tóc dài màu trắng, chỉ là ngũ quan xem ra càng thêm cương nghị quyết đoán, vẻ đẹp trai so với Sesshomaru hoàn toàn khác nhau. Người này chính là Khuyển đại tướng trong truyền thuyết sao? Bây giờ đây là linh hồn của ông ấy sao? Tôi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm bàn tay nam nhân chăm chú đầu thành quyền.
“Ta cũng không phải là linh hồn gì cả, mà là bám vào nghĩa địa một tàn niệm. Tiểu nha đầu, việc cháu rút Thiết Toái Nha ra là không sai. A a a, cháu quả nhiên là con gái của lão huynh Higurashi.” Nam nhân đã đứng lên chậm rãi đi về phía tôi. Tôi từ từ tiêu hoá ông ấy, dùng lực lắc đầu không ngừng nhắc nhở mình không nên bị mộng ma lừa dối lần thứ hai. Ở đây nhất định là mộng ma.
Bỗng nhiên tôi cảm nhận được một sức mạnh rơi xuống cổ tôi, tôi không cách nào nhúc nhích chỉ có thể mở to hai mắt trừng người đàn ông trung niên trước mặt. Ông ấy buồn cười nhìn tôi, khuôn mặt cương nghị để lộ ra vẻ đẹp trai là Sesshomaru hoặc là Inuyasha không sai được.
“Anh Higurashi, đừng trốn nữa.” Sau khi nam nhân đó nói, một bóng người xuất hiện trước mặt của tôi. Chỉ là ông ấy xem ra càng có tuổi trẻ, tôi nheo mắt lại lòng cảnh giác không dám thư giãn.
“Thật hân hạnh gặp con Kagome.” Ba quay về tôi mỉm cười, trong ánh mắt ôn nhu và trìu mến, “Con rất đẹp, so với mẹ con lúc con trẻ càng thêm xinh đẹp.”
Tôi muốn tác động khoé miệng, nhưng phát hiện ngũ quan của mình không cách nào nhúc nhích.
“Kagome, đừng lo lắng, ở đây thật sự không phải là mộng ma. Chỉ là biết các con sẽ đến, muốn cho các con một ít chỉ thị. Kagome, con gái yêu của ta, con xuất hiện ở đây nhất định biết chuyện liên quan đến ngọc tứ hồn rồi.”
Nụ cười của ba ôn hoà, ông ấy đứng ở bên cạnh Khuyển đại tướng, hai người xem ra không giống nhau, lại không rơi vào hạ tầng. Dùng góc độ như vậy nhìn ba, tôi không phải không thừa nhận ông ấy xác thực rất có mị lực, được rồi, nếu như ông ấy đúng là ba của tôi.
“A a a, anh Higurashi, con gái của anh rất đáng yêu. Cùng đứa con kia của tôi thật sự rất xứng, đáng tiếc…” Khuyển đại tướng cười ha ha, nhưng nụ cười bỗng nhiên im bặt đi, theo cười đến cao thâm khó dò. Tôi không hiểu nhìn tâm tình hai người chuyển đổi ra sao, nhưng không có cách thoát đi.
Ba nhìn tôi dùng tốc độ thật chậm nói, ôn nhu hướng về tôi giảng giải,
“Được rồi Kagome, ta nhất định phải thành thật nói cho con biết, bởi vì ta đã từng tìm tới Khuyển đại tướng, ý đồ trước lúc ngọc tứ hồn chưa từng xuất hiện, ta muốn triệt để ngăn cản sự xuất hiện của nó. Nhưng ta phát hiện, có một số việc một khi hình thành là không có cách nào thay đổi, trừ phi vận dụng bản thân ngọc tứ hồn. Có nhớ không? Truyền thuyết liên quan đến ngọc tứ hồn, người cuối cùng có được nó có thể ước nguyện, chỉ có thể nói ra nguyện vọng chính xác, tất cả mới có thể kết thúc.”
“Hai người đem con tới đây, chỉ là vì muốn nói cho con biết chuyện này?” Cũng còn tôi vẫn còn có thể nói chuyện, nghe người ba này lải nhải, một chút kiên trì cuối cùng của tôi bị tiêu hao hầu như không còn. Ký ức đã thay đổi rõ ràng, tựa hồ đây là thời khắc mấu chốt để cùng Naraku quyết đấu, lúc bọn họ đưa tới nơi này, tôi sẽ yêu hoá tiến công về phía Naraku…
“Đương nhiên không chỉ có những chuyện này.” Người nói chuyện lần này lại là Khuyển đại tướng, ông ấy sờ cằm, ánh mắt có mấy phần lấp loé, “Cháu biết rõ, tiểu nha đầu. Đứa con kia của ta muốn mạnh mẽ hơn ta, đối với Inuyasha…”
“Xin lỗi, cháu không quan tâm đến việc ngài có phải là Khuyển đại tướng thật không, cháu nghĩ ngài nói căn bản không hiểu đứa con của mình.” Tôi chậm lại tốc độ nói, nhưng vẫn quả quyết cản trở trình bày của Khuyển đại tướng. Kỳ thực đối với Khuyênr đại tướng tôi không có quá nhiều ấn tượng tốt. Tuy rằng đối với yêu quái mà nói, chỉ có bầu bạn chứ không có tình yêu, nhưng tôi có tình cảm con người không cách nào tiếp nhận việc ông ấy phản bội người bầu bạn của mình. Hay là đối với mẹ của Inuyasha có thể nói là tương thân tương ái, nhưng… Tôi nhớ tới nữ yêu Thiên Sơn chi một lòng một dạ yêu Khuyển đại tướng. Khuyển đại tướng vung lông mày lên, kinh ngạc nhìn tôi, tôi không chần chờ đón ánh mắt của ông ấy tiếp tục nói,
“Bây giờ cháu tin ngài không phải là linh hồn của Khuyển đại tướng. Sesshomaru đã không hướng về bất luận người nào chứng minh chuyện gì. Anh ấy chính là anh ấy, Sesshomaru. Tuy người khác vẫn sẽ gọi anh ấy là con trai của Khuyển đại tướng, nhưng đó không phải điều mà anh ấy truy tìm. Sesshomaru đã lấy được Bạo Toái Nha.”
“Ha ha, tiểu nha đầu, trả lời ta, cháu thật sự yêu nó lắm sao?” Khuyển đại tướng sự thật không phải cười, hỏi một vấn đề toàn chuyện không đâu.
“Chuyện này không quan hệ gì đến ngài.” Tôi không hảo khí từ chối trả lời vấn đề. Bên tai truyền đến một tiếng ho nhẹ khác, tôi quay đầu nhìn về phía ba, hít một hơi, lời nói kìm nén trong lòng đã lâu nhất cổ tác khí nói,
“Ba, con tạm thời nghĩ đến ba chính là ba của con. Tuy nói ba là vì con mới sẽ tạo thành một chuyện hệ liệt, nhưng con cũng không cảm kích. Làm một người cha, ba không có làm bạn với con và Sota, làm một người chồng ba không làm bạn với mẹ, con trai của ba không báo hiếu cho ba. Chỉ là nếu nói khả năng mọi chuyện sẽ xảy ra, tạo mọi chuyện trở nên phiền phức. Thật không tiện, tuy con không muốn dùng hai chữ phiền phức này. Bởi vì ba và con tới đây, nhưng bây giờ ba lại nói cho con biết sau khi ngọc tứ hồn hợp lại lần thứ hai, con nhất định phải khiến ngọc tứ hồn biến mất, tất cả những chuyện này sẽ trở lại nguyên điểm. Con sẽ không nhớ rõ tất cả những chuyện đã xảy ra ở đây! Ba, con đúng là con gái của ba sao? Ba dùng cách như vậy để trừng phạt con gái của ba sao?”
Ba sờ mũi cũng không nói nữa, uất ức trong lòng đã lâu phát tiết mà ra, tôi đau lòng không ít, thân thể lại có thể chuyển động. Tôi lập tức đứng lên rút ám hình bóng ra phòng bị nhìn hai người trước mặt. Bọn họ không có ý định động thủ, chỉ là bất đắc dĩ nhìn tôi.
“Kagome, xin lỗi con. Là ta đem mọi chuyện làm hư.” Trên mặt ba hiện vẻ áy náy, nhưng chỉ là áy náy. Tôi nheo mắt lại, chăm chú nhìn ông ấy không có vẻ mặt nào phóng qua, “Nhưng Kagome, mọi chuyện sẽ không hỏng bét như con nghĩ đâu.”
“Đúng vậy tiểu nha đầu. Ta biết cháu thật lòng yêu Sesshomaru vậy thì được rồi. Kagome, cháu nên biết thế giới yêu quái chúng ta và thế giới loài người hoàn toàn khác nhau. Không có bất cứ yêu quái nào có thể ở bên dưới cánh chim của cha mẹ mình, bọn họ phải học cách tự mình đối diện với thế giới này, như vậy mới có thể sinh tồn.” Khuyển đại tướng mỉm cười quay về tôi nói, không chút nào vì tôi tức giận vô lí.
“Không phải tất cả yêu quái đều có cơ hội tìm được được người bầu bạn ý nghĩa. Nó may mắn hơn ta, lúc gặp được người bâud bạn đầu tiên sẽ hiểu được đạo lý này. Xem ra, ta và anh Higurashi ước định không sai.”
“Uớc định?” Tôi cau mày nhắc lại lời của Khuyển đại tướng.
Khuyển đại tướng mỉm cười gật đầu với tôi, “Đúng, tiểu nha đầu. Cháu cho rằng thật sự chỉ có con người mới có thể rút Thiết Toái Nha ra được thôi sao?”
Tôi kinh ngạc mở to hai mắt, trong lúc nhất thời không cách nào tiêu hoá được tin tức. Trong đầu hiện lên tình cảnh lần đầu rút Thiết Toái Nha ra, lẽ nào vào lúc ấy cái ý niệm này đã tồn tại sao?
“Đúng, tiểu nha đầu, lần trước các cháu đến chỗ này của ta. Cho nên để cho cháu rút Thiết Toái Nha ra cũng là ước địch trực tiếp của chúng ta. Rất cao hứng cháu không để cho chúng ta thất vọng. Cảm ơn cháu Kagome, cảm ơn cháu đã làm bạn với con trai của ta.”
Khuyển đại tướng từ ái nói. Sau kinh ngạc ban đầu, tôi nhìn chằm chằm ông ấy còn có ý niệm không chỉ có mê hoặc. Hay là bởi vì tôi còn chưa lý giải yêu quái hết.
“Tốt rồi, tiểu nha đầu, cháu rốt cuộc cũng tin chúng ta. Lời nói tiếp theo ta muốn cháu nghe cho rõ. Đi tới đây mấu chốt là ở mắt phải của Inuyasha, nhưng rời khỏi đây nhân tố quyết định là Sesshomaru. Mặt khác, nếu có cơ hội phiền nói cho Sesshomaru biết ta rất tự hào vì có một đứa con như nó. Ta tin nó sẽ là một yêu quái mạnh mẽ hơn ta. Còn có, tiểu nha đầu, mặc kệ tương lai xảy ra chuyện gì, cháu nên tin tưởng mình.”
Nói xong, hình tượng của Khuyển đại tướng dần dần thay đổi thành trong suốt, tôi còn muốn nói gì nhưng ông ấy đã biến mất không còn tăm hơi.
“Kagome, thời gian của ta cũng không còn nhiều. Rất xin lỗi con vì phán đoán sai lầm của ta, đem đến cho các con thống khổ, nhưng con hãy tin ta, ta rất yêu con và Sota. Còn có mẹ của các con là người phụ nữ duy nhất ta muốn sống chung. Ta biết, chờ đến lúc chúng ta gặp lại nhau nhất định sẽ quên những chuyện ở đây, nhưng con nhất định phải nhớ, ta là ba của con, ta sẽ không để con gái của ta chịu bất kì sự đau khổ và oan ức nào. Xin con hãy tin ta.”
Nói xong, ba cũng phai nhạt theo. Trong bóng tối chỉ còn lại mình tôi, nhìn nơi mà ba với Khuyển đại tướng sắp biến mất, tôi bỗng nhiên nhớ tới lời mẹ từng nói với tôi. Tin tưởng, tôi thật sự rất khó học được.
Dần dần, đầu của tôi lại bắt đầu hỗn loạn, từ từ tôi lại mất đi ý thức, cuối cùng chỉ nghe được Sesshomaru hô hoán…
“Kagome, rốt cuộc cô cũng tỉnh rồi!” Bên tai là âm thanh quen thuộc của một cô gái, tôi ngẩng đầu lên phát hiện mình nằm bên trong hài cốt của Khuyển đại tướng, Kikyo, Miroku và Sango vây quanh bên cạnh. Nhưng không thấy Inuyasha và Sesshomaru.
“Tôi hôn mê bao lâu rồi? Bọn họ đâu?” Tôi ngồi dậy.
“Không biết qua bao lâu, làm tôi sợ muốn chết.” Sango vuốt ve trán của tôi, sắc mặt vẫn trắng xám, “Cảm ơn cô, Kagome. Thật sự rất cảm ơn cô.”
Tôi chớp mắt, đối với cảm giác của cô ấy không hiểu cho lắm, lại nghe cô ấy tiếp tục nói, “Cảm ơn cô vì đã nói cho tôi biết. Kagome, tôi cầu xin cô nhất định phải làm cho ngọc tứ hồn biến mất, để tất cả về đến điểm ban đầu.”
Tôi kinh ngạc nhìn Sango, bên cạnh cô ấy Miroku chỉ nhìn chằm chằm niệm châu ở tay mình trên mặt cũng là vẻ quyết tuyệt. Đúng, vì có ngọc tứ hồn nên mới xảy ra chuyện phiền phức như vậy. Hay không có ngọc tứ hồn, Naraku sẽ không xuất hiện.
“A a a, các ngươi thật sự quá ngây thơ rồi. Cho rằng cùng lên liền có thể đối phó với ta sao?” Âm thanh của Naraku ở bên ngoài vang lên, tôi chỉ vội vàng gật đầu đáp ứng, lập tức chào hỏi chim muông gia nhập hàng ngũ chiễn đấu.
Tôi nhất định phải cùng Sesshomaru kề vai chiến đấu, nhất định, nhất định.
#
Naraku bao khoả ở bên trong kết giới, Inuyasha vung Thiết Toái Nha màu đỏ nhưng vẫn không có tác dụng. Tôi nheo mắt lại, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên. Quá kỳ lạ, nguyên bản những tùy tùng sau lưng hắn lại không thâý bóng dáng, chỉ để lại một mình hắn phấn khởi chiến đấu. Cho dù năng lực của hắn vẫn tăng cường, cũng không thấy rõ hắn có thể chống đỡ mọi công kích của chúng tôi, ở trên thế giới này chỉ còn linh hồn của Khuyển đại tướng, ông ấy chỉ tự tìm đường chết. Điều thắc mắc duy nhất chính là hiện nay, chúng tôi nhìn thấy Naraku mạnh mẽ vô cùng, hay chỉ là một ảo ảnh mà thôi.
[text_hash] => 1e2c70ff
)