Array
(
[text] =>
Máu tươi hội tụ mà thành dòng sông theo nham thạch chảy ròng mà xuống, mùi máu tanh dày đặc khiến người khác không thể thở nổi. Ở bên trong dòng sông đỏ tươi có điểm trắng rõ ràng chập trùng lên xuống, đó là vong linh sao? Bọn họ phát ra tiếng rên rỉ vang vọng thung lũng. Đây rốt cuộc là cái gì?
“Cái tên Naraku động thủ thật sao? Như vậy hai người họ cũng đã chết?” Ánh mắt Inuyasha nhing về phía đầu nguồn, phảng phất là lầm bầm lầu bầu cũng không cần hồi đáp.
“Các ngươi đều đến đông đủ?” Âm thanh quen thuộc, mùi hương quen thuộc. Tôi nheo mắt lại nhìn trung tâm dòng sông, quả nhiên bên trong hình cầu trong suốt là Naraku đã lâu không gặp.
“Naraku!” Inuyasha nghiến răng nghiến lợi, chỉ là Naraku tựa hồ không để cậu ấy vào trong mắt. Ánh mắt của hắn như có như không rơi vào trên người Kikyo ở phía sau Inuyasha. Inuyasha tựa hồ cũng phát hiện, cậu ấy lập tức lẻn đến trước mặt Kikyo đem cả người cô ấy ngăn ở phía sau.
Khoé miệng Naraku khẽ nhếch lên, chỉ là quay về Kikyo dặn dò, “Vào trong đi.” Lần này Kikyo không có từ chối, bò tới trên lưng Inuyasha, một giây sau Inuyasha đã đi vào dòng sông. Sango và Miroku leo lên Kirara đi theo sau bọn họ.
Sesshomaru không hành động chỉ nhìn tôi, “Quyết định sao?” Tôi cười khổ nhìn lại anh, tôi còn có lựa chọn khác sao?
Xuôi dòng mà xuống, bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ làm cho không người nào không rùng mình, tôi khoad chặt lông mày nhìn những điểm trắng kia chỉ cảm thấy không thể ra sức.
“Đó là những vong hồn của những người bị thiết kê ăn thịt…” Âm thanh của Miroku trầm thấp, từ trong túi áo móc ra một cái lá bùa miệng lẩm bẩm.
“Thiết kê?” Tôi nhìn Sesshomaru một chút, anh cũng quay sang nhìn tôi.
Bên tai truyền đên lời giải thích của Sango, “Đó là chủ nhân của ổ chim huyệt. Bởi vì chỉ có máu tươi của thiết kê mới có thể mở ra con đường đi từ thế giới này sang thế giới khác. Chỉ là tôi không nghĩ tới phương thức như thế.”
Tôi trầm mặc, Inuyasha vừa nhắc tới chính là chính là sào huyệt ổ chim sao? Quả nhiên, giọng Sango buồn buồn vang lên,
“Xem ra, thiết kê và công chúa Abi đều đã chết. Lòng dạ của tên Naraku này thật sự quá độc ác.”
Một lát sau, lá bài ở trên tay Miroku bay về phía không trung, điểm trắng trong dòng sông máu từng người từng người nhảy lên theo lá bùa đồng thời biến mất ở không trung. Thế giới rốt cuộc yên tĩnh trở lại, có thể nghe được tiếng thở gấp của dòng sông.
“Tôi nghĩ, hẳn là đến!” Âm thanh nặng nề của Inuyasha từ phía trước vang lên, tôi hợp mắt nhìn lại, trong lúc đó phảng phất ở cuối dòng sông có một điểm sáng, từ từ khoảng cách của chúng tôi đến điểm sáng kia càng ngày càng gần. Về phần Naraku thì không thấy bóng dáng của hắn, mùi của hắn cũng bị mùi máu tanh dày đặc che lấp.
Chỉ chớp mắt, nhóm chúng tôi đã đi đến điểm sáng. Trước mắt bao la trong tầm mắt xa xa có một bộ hài cốt rất lớn. Ở đây cũng không xa lạ gì, tay Sesshomaru đỡ ở bên hông tôi siết chặt mấy phần, rất nhanh anh quen cửa quen nẻo mang theo tôi nhảy lên đại điểu. Cách đó không xa Inuyasha tựa hồ cũng tìm được vật cưỡi cho mình, Sango và Miroku ngồi trên Kirara bay bên cạnh chúng tôi.
Tôi hít mũi, ở đây không có mùi của Naraku. Tựa hồ ngoài hài cốt lớn của Khuyển đại tướng, còn có một ít hài cốt linh tinh, tựa hồ lần trước chúng tôi đến đây có một chút khác biệt. Tôi nhìn về phía Sesshomaru, anh chỉ nhìn chằm chằm hài cốt lớn kia biểu hiện nghiêm túc, trong lúc nhất thời không biết anh đang suy nghĩ gì.
Bỗng nhiên vẻ mặt của Sesshomaru bất bình, anh ôm tôi không chế chim khổng lồ bay lên trên, “Cẩn thận” hai chữ vừa nói ra khỏi miệng, trong nháy mắt vô số băng tiễn xuyên qua nơi mà chúng tôi vừa bay, theo lại thêm một làn sóng công kích nữa, mỗi lần phạm vi gấp hơn không ngừng mở rộng. Tôi nheo mắt lại, rốt cuộc xác định được mảnh ngọc tứ hồn nằm ngay ở trên hài cốt của Khuyển đại tướng. Sesshomaru nói ở bên tai tôi dặn một câu cẩn thận, hướng về phía Inuyasha ở phía trước hét lớn một tiếng tránh ra. Theo rút Bạo Toái Nha ở bên hông ra, chỉ là Inuyasha căn bản không cho anh cơ hội, đã giơ Thiết Toái Nha xông về phía trước.
Sau một trận phong thương, công kích hướng về chúng tôi đã biến mất. Đại điều đập cánh đứng ở hài cốt cách đó không xa, ở trên hài cốt của Khuyển đại tướng còn có một vật thể rất rõ ràng. Sesshomaru ở bên cạnh tay ôm tôi bỗng nhiên buông ra, gương mặt của anh bỗng loé qua vẻ sát ý. Tôi khẽ cắn môi nhìn vào linh thể bám trên hài cốt của Khuyển đại tướng. Bỗng nhiên, ở giữa hàng tóc của Inuyasha có âm thanh quen thuộc,
“Này này này! Là bảo tiên quỷ đại gia sao? Là tôi, tôi là Myoga! Tôi là Myoga!”
Tôi nhíu lông mày, không nghĩ tới việc cái tên này cũng đi theo chúng tôi tới đây. Chỉ là bảo tiên quỷ… Không phải là cái ngưởi có thể chế ra loại ngọc đi sang thế giới bên kia sao? Lẽ nào những thứ vừa tấn công chúng tôi kia không phải là băng? Nghĩ những thứ đó phát ra ánh sáng tôi liến biết rõ đó là kim cương tiễn.
Myoga chào hỏi nửa ngày, trong lúc đó ở vị trí nào đó trong bóng tối của hài cốt chậm rãi xuất hiện hai điểm sáng, dần dần một khuôn mặt xuất hiện ở trước mặt chúng tôi. Nghiêm ngặt mà nói đó không phải là bộ mặt, chỉ là bộ phận bộ mặt bên trong hài cốt. Ngọc tứ hồn ngay ở chỗ hắn, tôi nheo mắt lại nhìn bốn phía, Naraku hoàn toàn giấu tung tích của mình, không có yêu khí của hắn. Naraku, đến cùng hắn muốn làm gì?
“Bảo tiên quỷ đại gia! Bảo tiên quỷ đại gia!” Myoga vẫn còn đang kêu gào, quái vật kia từ từ dò đầu mình ra nhìn chằm chằm Inuyasha, nhưng hiện ra thừa nhận tự thân phận mình.
“Ta không biết ngươi là cái gì, nhanh rời khỏi hài cốt của cha ta và cút đi!” Inuyasha không hảo khí hướng về phía bảo tiên quỷ gào thét, “Là ngươi đem mảnh ngọc tứ hồn đến nơi như thế này sao?”
“Hả? Ngươi vừa nói cha thật sao? Lẽ nào ngươi chính là Inuyasha?” Âm thanh trầm thấp của bảo tiên quỷ chậm rãi hỏi, hắn giống như không để ý tới Inuyasha đang tức giận, chỉ là chậm rãi di động đầu của mình dùng con mắt căn bản không tồn tại nhìn chằm chằm con mắt của Inuyasha, xem ra sởn tóc gáy.
“Đung bảo tiên quỷ đại gia, đây chính là thiếu gia Inuyasha.” Myoga đứng trên vai Inuyasha, vung vẩy cánh tay.
Chỉ là bảo tiên quỷ không có phản ứng, mà là đưa ánh mắt rời về phía tôi và Sesshomaru, hắn liên tục chuyển động cổ. Bảo tiên quỷ đã là một bộ hài cốt không lộ vẻ gì có thể nói, chỉ là hắn chuyển động cổ nhưng hiện ra nghi ngờ của hắn, tôi nhìn về phía hắn, chỉ nghe hắn nói,
“Bên kia là Sesshomaru sao? Anh em các ngươi sao lại đến đây? Không phải các ngươi đều đã tới đây rồi sao? Ta xem qua Thiết Toái Nha sớm đã không thấy tăm hơi. Các ngươi lại tới đây làm gì?”
“Này! Ngươi không nghe lời ta nói sao? Nhanh từ chỗ cha ta cút ngay! Có điều trước khi ngươi rời đi, mau đưa mảnh ngọc tứ hồn giao ra đây!” Inuyasha nâng lên âm thanh, tựa hồ đang lên án không để ý tới bất mãn.
“Ồ, các ngươi đều vì mảnh ngọc tứ hồn mà tới đây sao? Vậy thì mời về cho. Mảnh ngọc tứ hồn ta sẽ đều không giao cho bất cứ người nào, bởi vì mảnh ngọc tứ hồn muốn theo ta tới đây. Được rồi, các ngươi nên đi nhanh đi. Người sống không nên xuất hiện ở đây.”
“Này, ngươi đang nói chuyện quái quỷ gì vậy? Tại sao mảnh ngọc tứ hồn lại muốn đi theo ngươi? Ta không cần biết ngươi là cái gì, còn không mau đem mảnh ngọc của ngươi ra đây!” Inuyasha vung vẩy Thiết Toái Nha trong tay, “Ta có thể không hủy diệt hài cốt của cha ta, ngươi nên nhanh chóng cút khỏi hài cốt của cha ta đi!”
“Thật là quá hung hăng, Inuyasha! Ta nói một lần cuối cùng, rời khỏi nơi này. Mảnh ngọc tứ hồn ta sẽ không giao ra. Làm đại sư Bảo Thạch, lắng nghe tiếng nói bảo thạch là ta cùng với nó đến đây, ta sẽ tôn trọng nó. Không phải ta đem nó tới đây, là nó muốn ta đem nó đến thế giới này.”
Bảo tiên quỷ tựa hồ không kiên trì, hắn nhanh chóng nói ra mấy câu, nói xong liền đi vào bên trong hài cốt của Khuyển đại tướng.
Trời bỗng nhiên tối sầm, mùi của Naraku tử tứ phương tràn ra. Hài cốt của bảo tiên quỷ dừng động tác lại, hắn ngước nhìn lên trời. Rất nhanh, một nam nhân bao khoả bên trong kết giới chậm rãi từ giữa bầu trời rò ra dáng người, ngực của hắn tôi có thể thấy rõ một phần tư mảnh ngọc tứ hồn. Chỉ lad mảnh ngọc tứ hồn ở trên người hắn hoàn toàn bị nhiễm bẩn, toả ra ánh sáng ảm đạm.
“Ồ. Chính là hắn! Bảo thạch đang khóc.” Bảo tiên quỷ không đầu không đuôi nói, theo hắn bỗng nhiên nhổ mảnh ngọc tứ hồn của mình xuống, đưa cho Kikyo cách đó không xa, “Được rồi, nếu đây là điều nó muốn, ta đương nhiên sẽ không bắt ép. Chỉ là các ngươi phải bảo vệ nó, nó chính là không muốn bị ô nhiễm nên mới theo ta tới đây.”
Tôi kinh ngạc nhìn bảo tiên quỷ, mọi chuyện so với tôi tưởng tượng lại dễ dàng hơn bao nhiêu. Kikyo không từ chối chút nào, tiếp nhận mảnh ngọc tứ hồn liền ném vào bên trong túi, chỉ chốc lát sau, túi hiện ra một ánh sáng, tôi biết mảnh ngọc tứ hồn đang dung hợp. Tôi âm thầm tính toán số mảnh ngọc còn lại, phảng phất hiện nay chỉ còn sáu khối cuối cùng. Trong đó có hai khối nằm ở trong thân thể Kikyo và Kohaku, bốn mảnh còn lại có lẽ nằm ở Kouga.
“Ha ha, yên tâm. Mảnh ngọc từ hồn ở trong thân thể Kohaku tạm thời ta không cầm về, ta nghĩ hắn nhất định còn muốn gặp mặt chị của mình lần cuối, đúng không? Kohaku?” Naraku nói xong liền nâng một cánh tay, trong tầng mây đen phá ra một vệt, Kanna đứng cạnh Kohaku đứng ở trong kết giới khác. Hai tay hắn dán chặt kết giới, mở to con mắt vô tội không hiểu nhìn Sango, trong miệng tự lẩm bẩm, không biết đang nói gì.
“Kohaku, không phải ngươi muốn biết rốt cuộc ngươi là ai, lại tới từ nơi nào? Bây giờ ta sẽ nói cho ngươi biết.” Naraku mang theo mỉm cười lần thứ hai nâng tay mình lên.
“Không được!” Sango chỉ huy Kirara nhằm về phía Naraku, nhưng đã quá muộn. Naraku lần thứ hai trốn vào trong tầng mây, ở bên trong một kết giới khác Kanna nâng tấm gương lên nhắm ngay Kohaku. Từng hình ảnh quá khứ hiện ra trên tấm gương, Kohaku trợn to mắt nhìn chính mình trong tấm gương đã từng giết hại bộ tộc của mình. Tôi quay mặt đi không đành lòng nhìn cảnh này.
“Thế nào Kohaku? Ta không có nuốt lời chứ? Bây giờ hãy để ta cho hai chị em các ngươi đoàn tụ đi.” Âm thanh của Naraku lại vang lên. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy chỉ là Kohaku đang rời khỏi kết giới mà rơi xuống. Tựa hồ không cần Sango chỉ huy, Kirara đã bay về phía chỗ Kohaku đang rơi xuống mà tiếp cận em ấy. Tôi ngẩng đầu lên lần thứ hai, mảnh ngọc tứ hồn trong thân thể Kohaku đã trở về trong tay của Naraku.
“Chị…” Kohaku suy yếu nhìn Sango, khoé miệng hơi giương lên, “Quá tốt, em lại nhận ra chị. Xin lỗi chị, đều là em…”
“Đừng nói nữa Kohaku, em không làm sai gì cả, không phải em sai!” Sango ôm chặt lấy Kohaku, nước mắt từ lâu đã mọc đầy gò má của cô ấy.
“Chị, đừng khóc…” Kohaku nói khó khăn, nước mắt theo em ấy rơi xuống lông của Kirara, Kirara phảng phất cảm nhận được nỗi buồn của hai chi em, ngửa đầu lên rên rỉ một tiếng, “Còn em nữa Kirara.” Kohaku vỗ vỗ Kirara, “Sau này chỉ có mình em có thể bên cạnh chị ấy. Chị, gặp lại sau…”
Xung quanh yên tĩnh trở lại, hay là xung quanh cũng không yên tĩnh, chỉ là hiện tại thứ gì tôi cũng đều không nghe thấy, mắt tôi nhìn sinh mệnh của Kohaku ở trong lòng Sango biến mất từng chút một, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể nóng lên, một luồng nhiệt huyết xông thẳng vào trán khiến tôi cảm thấy cả người toả nhiệt, theo thân thể không thể khống chế phản ứng lên nhiệt hạch, lý trí phảng phất bị hút ra từ bên trong thân thể của tôi, còn lại chỉ là sự tức giận.
[text_hash] => 954cd68c
)