Array
(
[text] =>
Lúc tôi đang suy nghĩ lung tung, Naraku ở trong kết giới dò ra vô số tua vòi, tua vòi đã chậm rãi kéo dài ra đảo mắt lại chuyển hoá thành có răng nanh độ rộng sắc bén, tôi không nghĩ nhiều lập tức vung ám hình bóng chạy về phía Sesshomaru. Kiếm của Sesshomaru nhanh hơn, trong nháy mắt đã chém đứt được đoạn tua vòi, chỉ là trong nháy mắt chướng khí theo vết thương ở tua vòi mà lan tràn ra, ở đây không phải là nơi ở của hài cốt đán yêu quái sao? Tại sao Naraku ở đây có thể muốn làm gì thì làm? Tôi còn không tiếp tục suy nghĩ, chỉ là đưa tay bưng kín mũi miệng của tôi, tôi ôm người đến không dám lộn xộn chỉ chờ chướng khí chậm rãi qua đi. Điều duy nhất có thể làm chỉ là đem ý nghĩ của mình truyền qua cho Sesshomaru.
Không biết qua bao lâu, chướng khí rốt cuộc cũng rút đi. Trên mặt Naraku thoáng chìm xuống cười theo, “Cái kia lại như thế nào đây? Nên nhớ huyết sông mà chúng ta tiến vào đã đóng cửa. Các ngươi muốn một đời ở lại đây, mà ta Naraku này là người duy nhất có thể ra khỏi chỗ này.”
“Thật sao?” Tôi khinh bỉ nhìn Naraku một chút, khẽ nở nụ cười, “Kỳ thực nếu bọn ta đánh bại ngươi cũng chẳng có tác dụng gì. Naraku, ngươi căn bản chỉ là một tên bán yêu mà thôi.”
“Ha ha ha, vẫn bị ngươi nhìn thấu. Có điều cho dù nhìn thấu, các ngươi vẫn nhất định phải ở lại đây, chi bằng đem mảnh ngọc tứ hồn giao cho ta, ta có thể cân nhắc việc mang các ngươi ra ngoài.”
“Khà khà.” Tôi cười theo, “Naraku, có điều ngươi chỉ là một đám yêu quái hợp thể, một tên bán yêu mang hình dạng yêu quái mà thôi. Ngươi sẽ không hiểu trái tim của một người cha. Ngươi cho rằng, Khuyển đại tướng thật sự sẽ để cho hai đứa con của mình vĩnh viễn ở lại đây sao? Hay là… Tương lai bọn họ đều sẽ tới đây nhưng tuyệt đối không phải là bây giờ?”
Trong nháy mắt sắc mặt của Naraku thay đổi rất khó nhìn, tuy hắn chỉ là một hợp thể của đám yêu quái, cũng không đến mức không thừa nhận sự thông minh của hắn. Lúc tôi đang hôn mê khả năng đã xảy ra chuyện gì hắn chắc chắn đã đoán được.
“Được rồi Naraku, ngươi thì không có cách nào thắng được bọn ta. Đồng nghĩa với việc bọn ta không cách nào phá tan kết giới của ngươi. Không bằng chúng ta đi Bạch Linh sơn đi.” Tôi trấn định đưa ra đàm phán, “Huống hồ có một số việc không phải ngươi cần đích thân biết đáp án không đúng sao?” Ánh mắt của tôi trôi về phía Kikyo, sắc mặt của Naraku càng thêm khó coi.
“Chờ một chút, ha ha, Naraku, bây giờ chúng ta lại tới thêm lần nữa đi!” Inuyasha không biết biến mất lúc nào, lại không biết xuất hiện thêm lần nữa từ lúc nào. Cậu ấy xem ra rất gay go, vết thương trên mặt mới vừa đối đầu với Naraku càng thêm gay go. Chỉ là không biết tại sao cậu ấy lại tràn đầy hưng phấn. Tôi chăm chú nhìn Thiết Toái Nha trong tay cậu ấy, tựa hồ lại có chút biên hoá.
“Ha ha, Inuyasha, ngươi coi mình thật sự có thể không? Không bằng chúng ta đánh cược một ván đi!” Lời Naraku vừa nói ra, vạn đạo kim cương theo đường phong thương của Thiết Toái Nha mà ra, trong nháy mắt kết giới của Naraku đổ nát. Sắc mặt của Naraku loé qua vẻ kinh ngạc, nhưng dễ dàng tránh thoát công kích của kim cương thương phá.
Thiết Toái Nha của Inuyasha nằm ở dưới đất, cậu ấy nheo mắt lại, trong nháy mắt rống to, “Kim cương phá!” Một giây sau, Naraku không kịp phản kháng, cả người bị chỗ kim cương đó đâm vào thành tổ ong vò vẽ. Sesshomaru không chần chờ lập tức vung Bạo Toái Nha, cả người của Naraku biến mất ở trước mặt chúng tôi, hoặc nói đúng hơn hắn chỉ đang trốn mà thôi.
“Hắn chết chưa?” Âm thanh không thể tin của Sango truyền đến.
“E rằng là không phải, hang gió của anh vẫn còn.” Âm thanh trầm thấp của Miroku khó nén thất vọng. Ánh mắt của mọi người rơi vào nơi mà Naraku biến mất, không hẹn mà cùng lựa chọn trầm mặc.
“Thiếu gia Inuyasha, thiếu gia Inuyasha, bây giờ chúng ta nên tìm cách trở về thế giới thực!” Âm thanh gào to của Myoga phá vỡ trầm mặc, hắn rụt rè nhìn Sesshomaru một chút, lập tức nghiêng đầu. Tôi nhìn chằm chằm mắt trái của Sesshomaru, không nhìn thấy bất cứ dấu hiệu có thể trở về. Lẽ nào… Tôi nghĩ tới cảnh tượng lần đầu tiên tới đây, đó là Sesshomaru lấy viên hắc trân châu trong mắt của Inuyasha…
“Nói!” Sesshomaru lạnh lùng đảo qua Myoga chỉ nói ra một chữ.
“Mắt trái…” Lời Myoga nói không lên tiếng, Sesshomaru không nghĩ nhiều đưa tay hướng về mắt trái của mình, lập tức một viên trân châu màu trắng hiện ra ở trong tay anh. Anh không nhìn nhiều ném lên không trung, lập tức trên không trung đường cắt. Không cần nói nhiều, Sesshomaru đã ôm tôi chạy về phía đó.
Không khí ở thế giới hiện thực hoàn toàn khác với không khí ở thế giới bên trong mộ huyệt, nơi này trong không khí giáp tạp mùi máu tanh, phảng phất là muốn nói cho tôi biết nơi này bất cứ lúc nào cũng có cảnh giết chóc. Bốn phía rất yên tĩnh, tuy đã an toàn thoát khỏi mộ huyệt, nhưng vẫn không có ai lên tiếng. Tôi mở mắt ra, chỉ nhìn thấy Sango nhẹ nhàng đặt Kohaku lên bãi cỏ. Cô ấy lấy ra một túi nước mang theo đổ ra khăn tay, nhẹ nhàng lau chùi gò má của Kohaku. Tôi quay mặt đi, khinh cắn môi không đành lòng nhìn lại.
“Sango, chúng ta về làng của em đi, không thể để Kohaku ở lại một mình ở đây.” Miroku đi tới bên cạnh Sango, cầm lấy túi nước giúp Sango rửa sạch cái khăn. Sango không quan tâm, chỉ là công việc trên tay không dừng lại. Lần này tôi triệt để xoay người, không cách nào tiếp tục nhìn. Sesshomaru dắt tôi từ từ rời khỏi đây, để bọn họ ở lại đây. Chỉ chốc lát sau, phía sau vang lên tiếng bước chân, tôi quay đầu nhìn thấy Kikyo và Inuyasha theo sát phía sau. Đối diện với Kikyo trong nháy mắt, chúng tôi mới định thần đươch chỗ cần đến, làng người trừ yêu.
Có bạn của pháp sư Miroku, hành trình của chúng tôi thay đổi rất nhanh. Mặt trởi vừa lặn, chúng tôi đã đến được làng trừ yêu. Ánh tà dương nhuộm lên đám mây nơi chân trời, không phải không thừa nhận cảnh sắc nơi này rất đẹp, chỉ là… Tôi nhìn về phía thôn xóm bởi vì nơi này đã trở nên hoang tàn vắng vẻ hiu quạnh không ngớt. Sango nhảy xuống Kirara, ôm Kohaku lập tức chạy về phía một toà trạch viện. Nơi này hẳn chính là nhà của cô ấy… Nhà? Có nhà có người thân mới gọi là nhà. Miroku vội vàng đi theo, chúng tôi không đi tới quấy rầy. Giờ khắc này, chỉ có mình Miroku là người thân duy nhất của cô ấy mà thôi. Tuy chúng tôi là những người bạn vào sinh ra tử với cô ấy, nhưng vẫn không cách nào thay thế vị trí người thân trong lòng cô ấy.
Rốt cuộc, mặt trời hoàn toàn lặn xuống, Sango mặc bộ đồ màu đen lần thứ hai đi ra mời nhóm tôi đi vào trong. Trong phòng vải vóc màu đen đã được treo lên bố trí linh đường. Hoặc có lẽ bây giờ chúng tôi phối hợp mới là năng lực duy nhất Sango làm. Miroku ngồi xếp bằng, miệng lẩm bẩm, đây là tụng kinh cho Kohaku. Chúng tôi cũng theo chỉ thị của Sango, ngồi xuống vị trí của mình. Bốn phía rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng tụng kinh của Miroku ra, chúng tôi có thể nghe được chỉ là bên ngoài tiếng gió tình cờ thổi qua.
Vào đêm, tôi không thể ngủ được, lúc đi ra khỏi phòng đã thấy Sango một mình ngồi ở trên bậc thang. Tôi do dự không muốn nhắc lại quá khứ, Sango ngoái đầu nhìn lại quay về tôi yên nhiên nhất tiếu. Tôi khẽ thở dài một cái, ngồi xuống bên cạnh Sango.
“Kagome, cô cũng có một đứa em trai phải không?” Sango thăm thẳm hỏi.
Tôi gật đầu, trả lời, “Ừ, em ấy tên là Sota. Năm nay đã 14 tuổi. Tôi lại không để ý tới việc mình đã ở đây hai năm.”
“Em ấy… Là người như thế nào?” Sango nhìn tôi âm thanh có chút run rẩy.
“Sota và tôi không giống nhau. Lúc em ấy 12 tuổi, chưa bao giờ biết mình cần là người thừa kế gia tộc Higurashi. Môn thể thao mà em ấy thích nhất là môn bóng chày.” Tôi không biết nên hình dung về Sota như thế nào mới không kích thích đến Sango, chỉ mơ hồ nói.
Sango đau thương nở nụ cười, quay đầu nhìn về phía bãi đất trống ở phía trước, “Em ấy so với Kohaku may mắn hơn nhiều. Mỗi người chúng tôi trong làng trừ yêu đều phải học tập. Phải nói mỗi người có năng lực ở làng trừ yêu đều nhất định phải học tập. Kỳ thực Kohaku đã rất nỗ lực, nhưng tôi đã luôn cảm thấy không hài lòng. Cha của tôi là tộc trưởng, tôi và Kohaku cũng phải là người mạnh nhất trong làng trừ yêu. Cuối cùng tôi ép em ấy luyện tập. Kagome, tôi thật sự không phải là một người chị tốt.”
“Không đâu, Sango. Chỉ có năng lực càng cao mới có thể tự bảo vệ mình, cô làm đúng. Bới vì tôi tới đây, Sota nhất định phải chịu trách nhiệm với gia tộc. Mỗi lần tôi trở lại cũng là…” Bỗng nhiên, tôi nói không được nữa, Sango đem cả khuôn mặt chôn vào giữa hai chân của mình, tiếng khóc trầm thấp truyền đến. Tôi chớp mắt, cố ngăn dòng nước mắt chảy dài, chỉ có thể dựa vào gần cô ấy nhẹ vỗ về sống lưng của cô ấy.
“Kagome, tôi thật sự rất hối hận, hối hận vì đã để cho Kohaku đi theo chúng tôi chấp hành nhiệm vụ. Cho dù là em ấy ở lại đây cùng người làng… Em ấy nhất định rất khổ sở vì không chấp nhận được việc giết hại người làng mình. Tại sao? Tại sao Naraku lại tàn nhẫn đến như vậy?” Sango gầm nhẹ. Nước mắt của tôi lại ức chế không nổi, chỉ là vấn đề của cô ấy tôi không cách nào trả lời. Naraku, đến cùng hắn phải làm thêm những chuyện gì nữa?
Dần dần, tiếng khóc của Sango nhỏ đi, phía sau truyền đến mùi của Miroku, tôi quay đầu nhìn thấy anh ấy cảm kích nhìn tôi. Tôi lắc đầu đứng lên lần thứ hai đi vào trong nhà, Miroku ngồi ở vị trí của tôi, phía sau đem Sango ôm vào lòng. Tôi không đứng lại lâu, chỉ là trở lại căn phòng mà Sango chuẩn bị. Không biết Sesshomaru đã tỉnh từ lúc nào, hoặc anh căn bản không ngủ. Bất quá bây giờ không quan trọng, ngoài phòng bầu trời lượng khởi một ánh hào quang, trời đã sáng…
#
Sau khi làm lễ tang đơn giản cho Kohaku, chúng tôi nhất định phải tiếp tục tiến lên. Tựa hồ tất cả mọi người đã đưa ra quyết định, ngọc tứ hồn phải biến mất, tất cả về đến điểm bắt đầu là lựa chọn duy nhất. Bây giờ ngoại trừ mảnh ngọc tứ hồn ở trên người Kikyo, còn có bốn mảnh ngọc khác ở trên người Kouga. Không cần nhiều lời, chặng đường tiếp theo mọi người cùng đồng tình đi tới vách núi của Kouga. Thời gian thật sự không còn nhiều, ở bên trong mộ huyệt bất kể là Naraku hay là bản sao của Naraku đều sẽ bị thương nặng. Hiện nay điều chúng tôi cần làm trước chính là tìm Kouga. Lấy thực lực hiện nay của Kouga ngoại trừ Naraku, cái khác đều không phải là đối thủ của hắn.
Chỉ là vừa đến được vách núi của Kouga càng thêm kì lạ, ở đây cũng không có một con sói canh gác. Tôi nhíu mày, nhớ lại mấy mảnh ngọc to nhỏ trong tay Naraku, ngoái đầu nhìn lại bên trong túi của Kikyo, trong lòng không khỏi cả kinh, lẽ nào Naraku đã lấy mảnh ngọc của Kouga đi? Tôi nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận mùi của Kouga, nhưng không có một tiếng động, thậm chí nơi này lại không cảm nhận được bất cứ sinh vật nào tồn tại.
“Thế nào?” Âm thanh của Inuyasha trầm thấp, mang trên mặt ít có nghiêm nghị. Tuy cậu ấy không quay đầu, nhưng tôi vẫn nghe đúng hơn là Sesshomaru hỏi.
“Không có.” Sesshomaru trả lời ngắn gọn. Bỗng nhiên, Inuyasha vỗ vỗ thân dưới của Hachi ra hiệu cậu ấy dừng lại. Sesshomaru cũng nắm dây cương của A- uh đồng thời hạ xuống.
Miroku ôm chầm vai của Sango từ phía sau động viên nói, “Sói, Sango em không thấy kì lạ sao? Ở đây trong phạm vi thế lực của Kouga, nhưng đến một con sói cũng không có. Không riêng gì sói, thậm chí cũng không nhìn thấy động vật khác.”
Sango lui về phía sau một bước, theo giơ tay che miệng lại. Hay là cô ấy không phải là không phát hiện, mà là không thừa nhận. Tôi nghĩ, để tất cả về đến điểm bắt đầu là chuyện mà hiện nay cô ấy muốn làm nhất.
Kikyo nhìn về phía nơi đi tới Bạch Linh sơn chậm rãi nói ra vài chữ, “Nếu đã như vậy chúng ta chỉ chỉ còn một lựa chọn duy nhất chính là đến Bạch Linh sơn.”
Đúng, chung quy chúng tôi nên đối mặt với Naraku quyết chiến một trận.
Naraku, mảnh ngọc tứ hồn, ba… Sau khi tất cả kết thúc, tôi thật sự chỉ có thể lựa chọn quên hết sao? Nghĩ, tôi nhẫn không trụ nắm chặt tay của Sesshomaru, anh nhìn lại tôi, đưa tay ôm tôi vào lòng. Thời gian lần này thật sự không còn nhiều.
[text_hash] => d1e309c9
)