[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 105 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 105

Array
(
[text] =>

Lâu không gặp Kagura, cô ấy không ngoài ý muốn nhìn Sesshomaru trước tiên. Chỉ trà trộn ở trong đám người, ngoại trừ làm người bầu bạn của Sesshomaru ra, những người khác hẳn là sẽ không phát hiện. Inuyasha lập tức nhảy sang chỗ khác, tay đặt ở trên Thiết Toái Nha, bất cứ lúc nào cũng có dáng vẻ đại chiến một trận.

“Đừng kích động, Inuyasha, ta đến chỉ là để nói cho các ngươi biết phương pháp đến mộ. Nhân tiện nói một câu, Naraku cũng đã chuẩn bị đi qua.” Kagura khinh bỉ nhìn Inuyasha, hời hợt nói, giống như những chuyện này cô ta cũng không liên quan gì nhiều.

Quả nhiên, Naraku sẽ không bỏ qua mảnh ngọc tứ hồn cuối cùng này. Đối với lời Kagura nói tôi không nghi ngờ chút nào. Mấy ngày đó ở chung tôi biết cô ta đối với Naraku là cừu hận. Lúc không cách nào đối phó được với Naraku, niềm hi vọng duy nhất chính là chúng tôi giết chết Naraku trả lại sự tự do cho cô ấy.

“Cái gì cơ? Naraku lại muốn đi quấy rối vong hồn của cha ta?” Inuyasha lập tức rút Thiết Toái Nha quay về phía Kagura, “Nói, đến cùng có biện pháp gì?”

“A, thiếu gia Inuyasha, bình tĩnh, bình tĩnh đi! Đừng nghe nữ nhân này nói bậy, làm gì có biện pháp nào đi nghĩa địa nữa!” Myoga vung hai tay cật lực ngăn Inuyasha hỏi thăm.

Inuyasha bỗng nhiên thu hồi Thiết Toái Nha, liếc mắt nhìn Myoga một chút, nhàn nhạt nói, “Xem ra thật sự có những biện pháp khác.”

Myoga khẽ nhếch miệng, cả người run lẩy bẩy lên. Tôi nhìn Kagura, cô ấy trước sau mang theo mỉm cười,

“Nó nằm ở dãy núi hoả quốc, ở đó có một cánh cửa đi sang thế giới bên kia.”

“Tại sao ngươi lại nói cho bọn ta biết?” Sango tiến lên vài bước nhìn chằm chằm Kagura. Tôi nhìn Sango, biết điều cô ấy muốn nói không chỉ là những chuyện này.

Kagura tựa hồ cũng nhìn thấu Sango, chỉ nghe cô ta khẽ cười nói, “Ta cũng không biết tại sao. Đúng rồi, bé trai kia đã không ở bên cạnh Naraku. Về phần hắn đang đi tới đâu, chỉ sợ các ngươi nên tự đi tìm.”

Nói xong, cô ta nhổ lông chim trên búi tóc, biến mất thêm lần nữa, trước khi biến mất có điều cô ta đã nhìn tôi, ánh mắt như có như không rơi trên bụng dưới của tôi. Có khả năng sao? Tại sao cô ta có khả năng biết? Tôi lắc đầu, hủy bỏ suy nghĩ lung tung của mình.

“Núi hoả quốc?” Inuyasha nói thầm, “Nếu biết nơi đó, còn chờ gì nữa, chúng ta cùng đi đi.”

“Ngớ ngẩn!” Âm thanh không nhẹ không nặng của Sesshomaru vang lên, Inuyasha lập tức quay đầu căm tức nhìn Sesshomaru, chỉ là cậu ấy còn không kịp hành động, một tiếng dễ nghe “Âu yếm” truyền đến, chạm! Inuyasha không ngoài ý muốn đã nằm trên mặt đất.

“A, Sesshomaru, ngài biết rõ sao?” Myoga há to mồm, không thể tin nhìn Sesshomaru.

Sesshomaru yên lặng gật đầu, “Ở đó có hai con yêu quái mạnh mẽ trông coi. Chúng ta đều không phải là đối thủ của họ.”

“Hừ! Ta mới là người không sợ đây!” Inuyasha bò lên, phủi bụi trên người, lần này cậu ấy lại không trách cứ Kikyi mà là đàng hoàng ngồi xuống bên cạnh Kikyo.

“Ngươi cho rằng tại sao ta lại phải nhất định thông qua Hắc trân châu mà vào đó.” Sesshomaru khinh liếc Inuyasha, bình dị nhưng chữ lại hại người. Một cách không ngờ, Inuyasha lại không giống như tưởng tượng của tôi nổi trận lôi đình, mà là tren mặt mang theo kinh sắc ngồi ở đó. Xác thực, không so với câu nói của Sesshomaru có sức thuyết phục.

#

Tôi không biết đến cùng cái gì đã dẫn dắt chúng tôi từ bỏ việc tìm kiếm tung tích của Naraku, ngược lại là đi tìm mảnh ngọc tứ hồn. Hay nó là mảnh ngọc tứ hồn cuối cùng thất lạc. Bây giờ phần lớn ngọc đều ở trong tay nhóm chúng tôi. Thậm chí trong đó có một chút là Naraku biếu tặng.

Tôi ngồi trên A- uh từ trên cao nhìn xuống, núi hoả quốc rất hoang vu. Núi ở đây trọc lốc, lại chỉ có các nham thạch chồng chất mà thành, cỏ dại cũng không thấy nhiều. Nóng ẩm giữa trời mùa hè ở đây căn bản không cảm nhận được, không khí khô ráo khiến gò má của tôi đau đớn.

“Là ở chỗ đó!” Sesshomaru chỉ về một cái cửa động. Myoga từ khi chúng tôi xuất phát đã cáo từ. Cái tên này khi đến chỗ nguy hiểm tất nhiên sẽ biến mất. Cũng may chúng tôi có Sesshomaru chỉ đường.

Nhóm chúng tôi đáp xuống cửa động, từng trận gió lớn từ trong động thổi ra. Inuyasha cũng không đợi Sesshomaru nói gì lập tức vọt vào, Miroku và Sango liếc nhau một cái cũng đi vào theo. Tôi vén cánh tay của Sesshomaru, sắc mặt của anh rất khó nhìn, không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì. Tôi một chút cũng đều không muốn vết thương cũ của anh lại rò gỉ ra. Sesshomaru vỗ vỗ tay của tôi, dắt tay đuổi theo nhóm Inuyasha.

Không gian thấp bé chật hẹp chỉ đủ cho hai người sóng vai mà đi, bên trong động đen thùi, nếu không phải năng lực nhìn ban đêm của tôi, căn bản không nhìn thấy rõ phía trước, nhưng những hài cốt linh tinh tôi đều không nhìn thấy. Không cảm thấy tôi dính sát vào Sesshomaru, theo cấp tốc đi tới.

Bỗng nhiên phía trước truyền đến tiếng đánh nhau, Sesshomaru nhíu mày, nói nhỏ, “Tên ngu ngốc này!” Nói xong anh đưa tay ôm eo của tôi lấy hết tốc độ tiến về phía trước.

Trước mắt bỗng nhiên rộng rãi sáng sủa, trước mắt của tôi xuất hiện một tấm xiềng xích quấn quanh cửa lớn. Hai vị tượng đá to lớn đứng bên trái phải xem ra là người bảo vệ cửa lớn này, trước mặt bọn họ lửa bên trong thạch đăng cháy hừng hực, và tình hình bên trong động so với vừa nãy hoàn toàn khác nhau. Inuyasha nằm ở dưới đất, Thiết Toái Nha trở lại hình dáng rỉ sét rơi qua một bên.

“Há, lại thêm một tên đến nữa sao?” Pho tượng lại chuyển động, tượng đá bên phải lại nhìn về phía Sesshomaru nói rằng, “Hoá ra là ngươi. Đã lâu không gặp! Không nhớ ta đã nói rõ rồi sao? Chỉ có người chết mới có thể đi qua.”

“Đương nhiên ta vân nhớ. Mặt Ngựa.” Dường như Sesshomaru không nhìn thấy Inuyasha tiến lên vài bước, lại chuyển hướng về một bên khác, “Còn ngươi nữa, Đầu Trâu.”

“Hừ hừ.” Tượng đá tên là Mặt Ngựa không chút biểu tình, nhưng nghe âm thanh như là đang cười, “Sao vậy? Ngươi không tìm được những biện pháp khác liền muốn xông vào một lần sao? Ta đã sớm nhắc nhở ngươi, hay là ngươi muốn mạo hiểm.”

“Không thì đây còn có những biện pháp khác sao?” Sesshomaru nhàn nhạt hồi đáp, tựa hồ không đem bọn họ để ở trong mắt. Tôi nhìn chằm chằm Sesshomaru đoán không ra hành động tiếp theo của anh.

“Vậy ngươi chuẩn bị xong chưa?” Mặt ngựa chuyển hướng về phía Sesshomaru hỏi. Tay của Sesshomaru rơi vào trên Thiên Sinh Nha, tôi cau nhướng mày còn không kịp nói chuyện, lại nghe Sesshomaru hô, “Kết giới!”

Inuyasha ngẩn người lập tức tỉnh ngộ ra, lúc Đầu Trâu và Mặt Ngựa đang đối phó với Sesshomaru, lưỡi kiếm của Thiết Toái Nha trở thành màu đỏ. Kiếm phá vỡ xiềng xích trên cửa, cửa lớn từ từ mở ra, lúc cửa lớn mở ra Đầu Trâu và Mặt Ngựa không động đậy nữa. Bỗng nhiên một vệt ánh sáng từ phía sau lưng tránh ra, tôi bản năng tránh ra, cái bóng kia xuyên thấu qua khe cửa đá, hang động lay động kịch liệt, hàng vạn ánh sáng từ bên trong cửa bắn ra, cái bóng kia lập tức hoá thành thạch đầu. Sesshomaru vọt tới bên cạnh ôm tôi lùi qua một bên. Rốt cuộc ánh sáng cũng biến mất, chỉ nghe Mặt Ngựa nói rằng, “Đóng lại đi.”

“Được thôi.” Đầu Trâu trả lời.

Chờ đến lúc chúng tôi đi ra khỏi chỗ trốn, ở đây đã trở nên yên tĩnh, Đầu Trâu và Mặt Ngựa lần thứ hai khôi phục thành dáng dấp lúc trước, chỉ có trên mặt đất để lại thạch đầu biểu thị nơi này đã có người từng nỗ lực đi qua.

Lông mày của Sesshomaru nhíu chung một chỗ. Inuyasha vung Thiết Toái Nha cắn răng mạnh miệng. Tôi nhìn chằm chằm thạch đầu ở dưới đất cần phải vui mừng nỗ lực tiến vào không phải chúng tôi.

#

Không cách nào tiến vào cửa đá cũng không có tin tức tiến vào một bước. Tôu dựa vào bả vai của Sesshomaru, tay đặt ở trên bụng dưới của mình. Mấy ngày này tôi giống như cảm nhận được sự tồn tại của đứa bé. Lửa trại đang thiêu đốt, nhưng không ai mở niệng nói gì.

“Tôi nghĩ, hay là chúng ta đi tìm Naraku trước rồi hẵng nói.” Miroku phá vỡ bầu không khí này, tay anh ấy đặt ở trên bả vai của Sango. Sango nhắm mắt lại nằm nhoài trên đùi anh ấy, tựa hồ là đang ngủ.

Tôi nhìn Kikyo, cô ấy ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, không biết đang suy nghĩ gì chợt nghe cô ấy nói, “Ngày kia là ngày trăng non.”

“A! Kikyo, tự nhiên em nói cái này làm gì?” Inuyasha không tự nhiên quay đầu, ánh mắt như có như không quét về phía chúng tôi. Giống như thân phận bán yêu, cậu ấy vẫn rất để ý.

“Vậy ngày mai chúng ta sẽ lên đường.” Miroku lập tức phụ hoạ gật đầu. Tôi đồng tình liếc mắt nhìn Inuyasha, lúc nào đó suy nghĩ của cậu ấy không theo kịp tiết tấu của Kikyo.

“Này, mấy người nói rõ ràng ra đi xem nào!” Inuyasha không tha thứ, nhất định phải hỏi Miroku cho rõ ràng.

“Inuyasha, Miroku cũng là bán yêu.” Kikyo thay Miroku trả lời hộ. Inuyasha trầm mặc không lên tiếng nữa, hay là ngày trăng non là thời gian Naraku dễ đối phó, nhưng cũng là lúc Inuyasha không thể không đối mặt.

“Thiếu gia Inuyasha, mọi người không có chuyện gì là tốt rồi!” Âm thanh nghẹn ngào của Myoga không biết từ nơi nào phát ra, tôi cẩn thận tìm một vòng, mới phát hiện hắn đã bò lên trên đầu của Inuyasha. Inuyasha nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm trước ngực, hoàn toàn không để ý tới Myoga.

“Ô ô ô, thiếu gia Inuyasha…” Âm thanh giả khóc của Myoga càng lúc càng lớn. Tôi lén lút nhìn Sesshomaru, anh căn bản không nhìn Inuyasha một chút.

“Câm miệng, Myoga!” Lông mày Inuyasha nhíu lại, rốt cuộc mở miệng, “Ông nhất định biết được biện pháp mở cửa đá ra đúng không?”

“A… Tôi làm sao mà biết được.” Myoga lập tức xua tay, chỉ là hắn càng làm như vậy, xem ra càng thêm khả nghi.

Inuyasha duỗi tay nắm lấy Myoga, thiếu kiên nhẫn nói, “Đừng gạt tôi. Hắc y nhân nói cho ông biết vị trí của mảnh ngọc, lại không nói cho ông biết biện pháp phá giải. Ông nói tôi có nên tin hay không?”

“A…” Myoga kinh hô không hề phủ nhận. Tôi nhìn về phía Myoga ở đầu ngón tay Inuyasha, bỗng nhiên rất muốn hỏi chuyện liên quan đến hắc y nhân. Chỉ là tôi có quét mắt mọi người một vòng, song cũng nuốt vào nghi vấn trong lòng. Hắc y nhân, hay là điều ông ấy nói với chúng tôi là không chắc. Nhớ tới, ngày đó ông ấy bỗng nhiên công kích Sesshomaru… Lông mày của tôi nhẫn không trụ nhíu lại.

“Cái đó. Tôi… Tôi…” Myoga ấp a ấp úng, nói chuyện không lưu loát, tất cả những thứ này đều cho thấy một chuyện. Phương pháp phá giải này nhất định rất nguy hiểm.

“Myoga…” Sesshomaru bỗng nhiên đứng lên, đi tới bên cạnh Inuyasha, “Nói với hắc y nhân, ta muốn gặp hắn.”

“A…” Trả lời anh chính là Myoga lần thứ hai kinh ngạc thốt lên.

“Nói với hắc y nhân, ta muốn gặp hắn.” Sesshomaru lặp lại một lần nữa, trong ánh mắt của anh có hàn ý ép sát Myoga lùi về sau kết giới.

[text_hash] => 73447848
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.