[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 104 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 104

Array
(
[text] =>

Tình yêu rốt cuộc là thứ xán lạn như khói hoa, vẫn tương trợ nhau trong lúc hoạn nạn đến bạc đầu giai lão, kỳ thực tôi cũng không rõ. Trước mắt đối với hai tân nhân, bọn họ cũng không biết ngày mai ở đâu, nhưng cười vẫn xán lạn. Nghĩ tôi liếc Sesshomaru một chút, hay bây giờ thời gian là công bằng, kỳ thực mỗi người cũng không biết ngày mai sẽ như thế nào. Nghĩ tôi tới gần Sesshomaru kéo tay anh, Sesshomaru chỉ nhìn tôi thật sâu một chút không từ chối.

Hôn lễ rất rườm rà tập tục, ngôi chùa nhỏ này không cách nào giải quyết. Dù vậy hai vị tân nương mặt vẫn tươi như hoa, mỹ lệ không gì tả nổi. Tôi nghĩ tới hôn lễ không tính của mình kia, khoé miệng khẽ nhếch lên.

“Em cũng muốn sao?” Sesshomaru bỗng nhiên nhìn tôi hỏi.

Tôi ngẩn người, tùy cờ quay về Sesshomaru làm mặt quỷ, chớp mắt cười nói: “Đương nhiên, sau khi tất cả mọi chuyện kết thúc, anh nợ em một hôn lễ long trọng đấy. Ở trong thế giới của em, gả con gái là một việc lớn.”

Sesshomaru có suy nghĩ chớp mắt, ánh mắt rơi vào trên người đại sư Mushin. Đại sư Mushin cười không ngậm mồm vào đươc sau nghi thức đơn giản, đẩy hai vị tân nhân vào phòng. Tôi nhìn chằm chằm lão đầu tay chân nhanh nhẹn, nói chuyện không hàm hồ, thực sự không thể nhìn thấy ông ấy sắp chết.

Đêm đã khuya, đại sư Mushin ngồi với chúng tôi ở trong đình viện. Ngôi chùa tuy lớn, nhưng đồ vật hai bên phòng nhỏ từng người tặng cho tân nhân, thực sự không dám quấy rầy bọn họ.

“Thực sự là quá tốt, thực sự là quá tốt!” Đại sư Mushin không ngừng tái diễn, xem ra việc Miroku kết hôn khiên cho ông ấy rất vui mừng.

Tôi tò mò nhìn đại sư, nhẫn không trụ hỏi, “Đại sư, ngài vui lắm sao?”

Lời chưa kịp ra khỏi miệng, tôi cẩn thận từng li từng tí một châm chước từ.

“Đương nhiên, đương nhiên, bây giờ đúng là ta có chết cũng không hối tiếc. Đây là con đường mà ta lựa chọn phải đối mặt, bây giờ tâm nguyện cuối cùng của ta đã xong, ta có thể lẳng lặng đợi ông ấy đến.” Đại sư Mushin toét miệng cười ha ha nói.

Dần dần tôi đã không cười nổi, đặc biệt là ở thời điểm như vậy. Tôi lôi kéo tay của Sesshomaru thương cảm cúi đầu.

“Ha ha, không cần khổ sở vì ta. Làm cao tăng đắc đạo, ta biết đó là tất nhiên. Hoặc là tối hôm nay, nếu như bọn họ xuất hiện, mọi người đừng nên vì ta mà ra tay.” Ánh mắt của đại sư Mushin rơi vào của viện, vẻ mặt nghiêm nghị dặn dò.

“Bọn họ xuất hiện? Bọn họ là ai?” Tôi ngẩng đầu nhắc lại lời đại sư Mushin nói, nghi ngờ hỏi.

“Gần đây có những tên hoà thượng nổi danh lần lượt bị một tên lạ mặt giết chết. Không có người nhìn thấy hung thủ, ta nghĩ lập tức sẽ đến phiên ta.” Đại sư Mushin đàng hoàng trịnh trọng hồi đáp. Ánh mắt của ông ấy khoá chặt ở cửa miếu, mắt không chớp.

Sesshomaru bỗng nhiên đứng lên, ngữ khí bình thản nói, “Phòng nghỉ của chúng tôi đâu?”

Đại sư Mushin cũng không nhìn chúng tôi, đưa tay chỉ phía sau. Liền Sesshomaru nắm tay tôi đi về phía căn phòng, tôi nhìn chằm chằm bóng lưng của đại sư Mushin, nhẫn không trụ nhìn phòng nhỏ phía đông, không biết sáng sớm ngày mai Miroku đối với ông ấy là cảm kích, hoặc là giả cái khác…

#

Nhóm chúng tôi lần thứ hai rời khỏi ngôi chùa, nhóm của Inuyasha liền có vật cưỡi vì đây là hình phạt của Hachi về tội nói dối, cho dù cậu ấy không muốn, vẫn phải đi theo chúng tôi về hướng đông bắc. Sáng sớm hôm nay, tôi tỉnh dậy là nghe thấy tiếng kêu rên, tiếng kêu rên như vậy đến từ đại sư Mushin. Có điều tiếng kêu qua đi, Sango đưa bữa sáng lên. Tôi mỉm cười nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Sango, nhưng lại xoay mặt nhìn Kikyo và Inuyasha. Bầu trời hạnh phúc luẩn quẩn bên trong ngôi miếu, nghĩ đến cũng sẽ không muốn đi.

“Đại sư Miroku, đã tới chưa?” Âm thanh run rẩy của Hachi, mang theo âm điệu oán ức, tôi nín cười, cũng không dám cười lớn lên.

Miroku vỗ vỗ Hachi, tay anh ấy chăm chú lôi kéo Sango, giả vờ bình tĩnh nói, “Hachi, cậu không hài lòng ở chỗ nào sao?”

Rất nhanh Hachi run một chút, lại lập tức vững vàng. Có máy bay hiệp trợ, tin rằng chúng tôi sẽ đến được Bạch Linh sơn nhanh chóng.

Vỗ một tiếng, Inuyasha đánh vào cổ của mình, khi cậu ấy xoè bàn tay của mình ra lần thứ hai ở trên có một con bọ chét nhỏ. Myoga ai u một tiếng dần khôi phục lại bình thường, theo lập tức nhảy nhót trên lòng bàn tay của Inuyasha,

“Thiếu gia Inuyasha, thiếu gia Inuyasha, tôi biết mảnh ngọc tứ hồn ở trong đó!”

“Cái gì? Ông còn không nói mau!” Inuyasha niết Myoga, Myoga tăng nhanh tần suất vung vẩy bốn cái tay.

“Đó là ở nơi có hài cốt cự đại trắng xoá!” Myoga la lớn. Lời hắn vửa nói ra, Inuyasha và Sesshomaru lại hiểu ngầm liếc mắt nhìn nhau. Tôi chớp mắt, chợt nhớ tới nơi mà tôi đã từng đi qua.

“Thiếu gia Inuyasha, không sai, đó chính là phần mộ của Khuyển đại tướng lão gia!”

Quả nhiên, đáp án bị công bố ra. Nhưng làm thế nào mới có thể vào được đó? Hắc trân châu ở mắt phải của Inuyasha đã sớm mất đi tác dụng. Ánh mắt của mọi người lần thứ hai khoá chặt trên người Myoga. Inuyasha lại bỏ thêm mấy phần sức manh rốt cuộc không hề cố làm ra vẻ bí ẩn,

“Ôi, bây giờ tôi muốn đưa mọi người đi gặp bảo tiên quỷ.”

“Bảo tiên quỷ?” Sesshomaru lạnh lùng lặp lai trong giọng nói mang theo không cho phép nghi ngờ. Tôi kinh ngạc dương mắt nhìn Sesshomaru, không có nhìn anh thả ra khí tràng như vậy.

Myoga run lên, nhanh chóng trả lời, “Bảo tiên quỷ là bạn của Khuyển đại tướng lão gia, đào tạo vô số Bảo Ngọc, trong truyền thuyết những Bảo Ngọc đó đã biến thành lối vào phần mộ của đại yêu quái. Lúc trước viên Hắc trân châu ở trong đôi mắt của thiếu gia Inuyasha là do hắn làm.”

Liền không cần nhiều lời nữa. Chúng tôi lập tức thay đổi phương hướng dựa theo chỉ thị của Myoga mà đi. Tôi nhìn Myoga, hỏi,

“Làm sao ông biết mảnh ngọc tứ hồn lạc ở đâu? Từ lúc nào ông có bản lĩnh như vậy?”

Myoga đứng ở trên vai của Inuyasha, tay nắm tóc của Inuyasha, lời tôi vừa nói ra chỉ nghe Inuyasha kêu thảm một tiêng tựa hồ là Myoga dùng sức quá độ. Myoga cũng không nhìn tôi, chỉ trả lời, “Là một bạn cũ nói cho tôi biết.”

“Bạn cũ? Totosai?” Lần này người hỏi là Inuyasha, Myoga lập tức chuyển đề tài, “A, thiếu gia Inuyasha, tôi còn chưa chúc mừng ngài!”

“Ông chúc mừng tôi?” Inuyasha lần thứ hai nắm Myoga, nhấn mạnh, “Ông muốn chúc mừng tôi cái gì?”

Myoga giơ hai tay lên bưng kín miệng mình, hai con mắt lay động sang trái sang phải, đầu ngón tay của Inuyasha tăng cường độ, chỉ nghe hắn nói, “A, tôi nói, tôi nói. Nhưng thật ra là một hắc y nhân nói cho tôi biết.”

“Hắc y nhân!” Tôi không thể ức chế âm thanh lặp lại, rước lấy sự chú ý của mọi người. Sesshomaru bưng kín tay của tôi, nhiệt độ từ tay anh truyền đến, tâm của tôi theo bình tĩnh lại.

“Đúng đấy. Một hắc y nhân nói cho tôi biết. Hắn… Là bạn cũ của lão gia.” Myoga nhấc cổ tác khí nói, thật giả khó phân biệt.

“Có điều thiếu gia Inuyasha, nơi đó vốn là nơi yên nghĩ của đám yêu quái không cách nào đi đến, vì không bị quấy rầy…”

“Phí lời, có vị trí của mảnh ngọc tứ hồn, ta làm sao có khả năng không đi?”

Đề tài xoay chuyển của Myoga vô cùng đông cứng, nhưng thành công dời đi sự chú ý của mọi người. Đến cùng, người quan tâm đến hắc y nhân chỉ có tôi mà thôi.

“Sesshomaru, anh không cảm thấy chuyện này quá kì quái sao?” Tôi dùng âm thanh chỉ có chúng tôi nghe được nói với Sesshomaru, “Mọi chuyện tiến triển thật là quỷ dị. Naraku sẽ cùng phân thân của hắn cùng biến mất, thậm chí không công đưa cho chúng ta mảnh ngọc tứ hồn.”

Sesshomaru gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Kikyo, tôi theo ánh mắt của anh nhìn lại, càng thêm xác định ý nghĩ của mình. Naraku, đến cùng hắn đang suy nghĩ chuyện gì? Còn có hắc y nhân nữa, nếu như ông ấy thực sự là ba của tôi, đến cùng ông ấy phải làm những gì? Mẹ nói cho tôi biết, phải học cách tin tưởng, nhưng “ba” là cách xưng hô quá xa lạ với tôi.

“Đến, đến!” Dưới sự chỉ thị của Myoga, nhóm chúng tôi đáp xuống bờ sông. Ở đây nhìn một chút cũng không có người ở, thậm chí không có mùi của bất cứ yêu quái nào. Nhưng Myoga chỉ thị Inuyasha đi lên trước vài bước, quát to lên,

“Bảo tiên quỷ đại gia, bảo tiên quỷ đại gia!”

Trong nháy mắt, mặt hồ đến thủy sôi trào, chúng tôi lui về sau vài bước, nhưng vẫn nhận được nước mà mặt hồ lan đến, từ từ một vỏ sò từ đáy hồ bay lên, rốt cuộc đứng trước mặt chúng tôi. Myoga tiếp tục hô to tên bảo tiên quỷ. Từ từ, vỏ sò mở ra một cái khe, bên trong đen thùi, chỉ lộ ra một đôi mắt,

“Các ngươi đi đi, ở đây không có bảo ngọc.”

Myoga xả tóc của Inuyasha, lại đi tới vài bước, không ngừng kêu ở trên vai cậu ấy,

“Bảo tiên quỷ đại gia, bảo tiên quỷ đại gia, là tôi. Tôi là Myoga!”

Chỉ nghe người bên trong kia “Ừm…” Một tiếng, vỏ sò lại mở ra lộ mấy phần bộ mặt, rốt cuộc vỏ sò chậm rãi mở ra hoàn toàn, bên trong người nhìn chằm chằm hai người giống như quái vật sừng hươu, hưng phấn cười nói, “Ồ ha ha, hoá gia là đại gia Myoga!”

Khoé miệng tôi giật giật, lần đầu tiên nghe có người gọi Myoga là đại gia.

“Hắn chính là bảo tiên quỷ?” Inuyasha hỏi, hiển nhiên không phải một mình tôi có nghi vấn.

“Không phải, không phải, tôi là con trai của bảo tiên quỷ.” Tên yêu quái kia dùng lực lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Inuyasha, “Cha của tôi đã qua đời.”

“A” mọi người không hẹn mà cùng nhau kinh hô lên, cùng nhau nhìn về phía Myoga.

“Là ai? Là ai giết chết hắn?” Tay Inuyasha đặt ở trên Thiết Toái Nha, thân thể không ngừng run lên.

“Không phải, không phải.” Tên yêu quái kia lập tức phủ nhận, “Sinh mạng của cha tôi đến đại nạn.”

Chúng tôi nhìn yêu quái bên trong vỏ sò, hắn dựng vỏ sò lên mời chúng tôi vào trong. Hắn ngồi xếp bằng, trong giọng nói mang theo nhàn nhạt thương cảm,

“Cha của tôi là chết già, tôi liền thừa kế y bát của ông ấy. À, tôi vẫn chưa tự giới thiệu mình, mọi người có thể gọi tôi là Ngọc Tiên.”

“Ngọc Tiên, cậu vừa nói không có bảo ngọc, là gạt chúng tôi có đúng không? Mau đưa bảo ngọc ra đi!” Myoga không có tôn kính như trước, trong giọng nói lại mang theo ra lệnh.

Ngọc Tiên lắc đầu, bất đắc dĩ vẫy tay, “Cha tôi dùng hết tất cả bảo ngọc sau khi mới qua đời. Tôi nhất định phải chế tạo bảo ngọc mới.”

“A! Cái đó nhanh đem lấy ra!” Myoga tiếp tục ra lệnh.

Tựa hồ trong đôi mắt của Ngọc Tiên, thân phận của Myoga rất đặc thù, hắn lại cung kính trả lời, “Còn không được đại nhân Myoga. Thời gian đào tạo bảo ngọc đó dùng để đi nghĩa địa tương đối dài, hiện nay vẫn còn trong thời gian đào tạo.

“Cái đó còn cần bao lâu?” Inuyasha truy hỏi, nhìn dáng vẻ của cậu ấy đã thiếu kiên nhẫn. Tôi hảo kì nhìn về phía Kikyo, cô ấy lại không giống như thường ngày ngăn cản Inuyasha, mà là mang theo mỉm cười nhìn cậu ấy.

Tôi quay đầu, chỉ thấy Ngọc Tiên lắc đầu, “Không lâu, không lâu, chỉ cần chờ một trăm năm mà thôi…”

#

Mất hứng mà về. Giằng co cả ngày, nhưng vẫn không tìm được cách nào để đi mộ của Khuyển đại tướng. Mọi người ngồi vây quanh ở bên đống lửa trại, mất hết cả hứng.

“Ông Myoga, ông thật sự không biết những phương pháp khác sao? Tên hắc y nhân kia không nói cho ông biết à?”

Sango đùa bỡn lửa than, phảng phất là hững hờ nói.

“Tôi không biết. Lúc trước tôi theo lão gia, liên biết bảo tiên quỷ có biện pháp.” Myoga bất đắc dĩ nói.

“Hắc y nhân không nói cho ông biết sao?” Kikyo theo hỏi.

Chợt nghe đến ba chữ hắc y nhân, trong lòng tôi một bẩm, ngẩng đầu nhìn về phía Myoga, hắn tiếp tục chầm chậm chỉ chỉ tay mình, lắc đầu.

Bỗng nhiên, một luồng mùi hương quen thuộc truyền đến, tôi ngẩng đầu nhìn một mảnh lông chim không ngoài ý muốn xuất hiện trước măt ở trên có một người phụ nữ. Cho nên lần này Naraku không kìm được sao?

Học vui vẻ nha cả nhà. Mai có game Inuyasha rồi đấy mọi người biết chưa?😘

[text_hash] => a067088c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.