Reng reng~~
Lại một ngày mới đã đến, Conan uể oải ngồi dậy, cậu ngáp một phát và thở dài mệt mỏi vì cả đêm qua không thể ngủ do tiếng ngáy của ông bác Kogoro
\”Mệt quá…\”
Conan lầm bầm ngồi dậy, cậu gấp gọn nệm và đi đánh răng, ngoài phòng khách vang lên tiếng nấu ăn của Ran, báo hiệu một buổi sáng năng suất đã đến. Sau khi ăn uống thay quần áo xong, cậu chào tạm biệt Kogoro và Ran để đi học, cậu vẫn trưng cái vẻ mặt chán nản, mệt mỏi, dù sao cậu đường đương là một thanh niên 17 tuổi, việc phải học lại lớp 1 thêm một lần nữa tất nhiên rất chán
\”Nhìn cái vẻ mặt của cậu kìa, ai lấy mất sổ gạo nhà cậu hả?\” Giọng nói quen thuộc vang lên, Haibara bước lại gần Conan
Conan thở dài \”tớ chỉ mệt thôi\”
Haibara cười khúc khích \”ồ? Tôi nghĩ cậu nên rửa mặt tiếp cho tỉnh táo đi, thật đáng sợ nếu một thám tử không thể giữ nổi sự tỉnh táo của bản thân trong điều tra~\”
\”Đây chỉ là một buổi đi học bình thường thôi\” Conan đáp, cậu ngáp ngắn ngáp dài
Cả hai tiếp tục bước đi trên con đường quem thuộc thì bỗng…
BEEP BEEP!!!
Tiếng còi xe tải vang lên ing ỏi, cái âm thanh đầy sự hoảng loạn, có một cô bé ôm một quả bóng đứng sững giữa đường, gương mặt sợ hãi, cơ thể đứng đơ ra, không dám nhúc nhích
\”Chết tiệt!!\” Conan ngạc nhiên, không kịp suy nghĩ, cơ thể cậu theo bản năng lao đến vào đẩy cô bé ngã vào lề đường, và đó là khoảng khắc cuối cùng cậu thấy trước khi tầm nhìn tối dần, cùng với tiếng gọi hoảng loạn của Haibara
\”Edogawa! Edogawa! Shinichi! Đừng nhắm mắ-…..\”
\”Này cậu nhóc! Tỉnh dậy đi! Cậu nhóc?\”
\”Um….\” Conan tỉnh dậy, cậu ôm đầu, những kí ức dẫn ùa về khiên cậu giật mình tỉnh táo trở lại \”cô bé có sao không??\”
\”Hửm? Cô bé nào cơ? Mà một đứa trẻ như nhóc không nên ngủ một mình ở công viên đâu\” giọng người lạ đó lại vang lên
\”Nhưng vừa lúc nãy, cháu vừa cứu-…\” *khoan, có gì đó không đúng!* Conan chợt nhật ra, cậu lền kiểm tra khắp người, không hề có một viết thương nào, kể cả một vết xước cũng không! *vô lý, dù cho chiếc xe tải đó không tông trúng cậu thù khi ngã cậu vẫn phải bị trầy xước hay bầm tím cơ thể, nhưng….không, cậu hoàn toàn không bị gì cả! Như thể mọi chuyện lúc nãy khô g hề xảy ra!…*
Đến lúc này Conan mới nhận thức được cậu đang nằm trên một chiếc ghế đá ở công viên ban nãy vừa mới đi ngang qua cùng Haibara, cậu ngồi dậy, nhìn ngó xung quanh, cảm thấy có điều gì đó kì lạ….
Conan nhìn lại người lạ vừa gọi mình dậy, là một ông lão tầm 60 tuổi \”cháu ổn….ông ơi, ông cho cháu hỏi là lúc nãy…có vụ tai nào nào ở gần đây không ạ?
Ông lão hơi bất ngờ khi đó là câu đầu cậu bé mới tỉnh dậy đã hỏi ông
\”À không có, hôm nay ở gần đây không có vụ tai nạn nào cả….mà sao cháu lại hỏi vậy?\”
\”À không có gì ạ….\” Conan trầm ngâm, dường như đang xâu chuỗi lại sự việc, cậu không tỉnh dậy ở bệnh viện mà tỉnh dậy một mình ở công viên, cơ thể không hề bị thương, và theo lời ông lão nói thì không có vụ tai nạn nào xảy ra cả…