Array
(
[text] =>
Chương 56: Sáng tác từ “tự thẩm”
Editor: Tịnh
Beta: Vũ Ngư NhiNghĩ đến việc không biết tiếp theo Thiên Đồng An sẽ làm ra chuyện quái quỷ gì nữa, hơn nữa sắp tới phải đi cổ mộ một chuyến cũng không biết mất bao lâu. Xin nghỉ mãi cũng kì, Ôn Dục Nhiễm dứt khoát nghỉ luôn công việc bây giờ, dự định chờ giải quyết xong những chuyện rắc rối này rồi trở lại cuộc sống bình thường.
Giống như Thiên Lang nói, vết thương trông thì có vẻ nghiêm trọng thế thôi nhưng chẳng là gì với y cả, cũng không xuất hiện dấu hiệu nhiễm trùng gì. Một vài vết thương không sâu lắm đã khép lại, ngay cả dấu vết cũng không còn.
Mấy cây kim đâm thủng bàn tay kia to hơn loại kim thông thường không ít, cho nên vết thương trên tay khôi phục tương đối chậm, thế nhưng tổng thể mà nói thì cũng đang dần khép lại.
Mà Thích Phi Trần thì lại vô cùng dứt khoát rời khỏi nhà Ôn Dục Nhiễm, theo như hắn nói là: Lo lắng cho bản thân lỡ không nhịn được sẽ chém đôi cẩu nam nam mất.
Tiện thể nói thêm, cho dù tay phải bị thương ảnh hưởng đến hoạt động nhưng cũng không thể ngăn cản Thiên Lang nấu cơm và làm các công việc nhà. Loại tinh thần giống như chiến sĩ thi đua này làm cho Ôn Dục Nhiễm không còn gì để nói, ngăn lại còn bị đè xuống hôn đến choáng váng. Anh cũng khổ tâm lắm chứ.
Đặc biệt là gần đây vết thương của Thiên Lang dần hồi phục, thế cho nên ngày nào cũng ngoắc ngoắc đuôi đòi giữ lời hứa.
“Được rồi được rồi, làm thì làm. Anh không sợ gãy tay thì tôi sợ gì chứ, đàn ông đích thực đã nói là làm.”
Nói thì nói thế, nhưng lúc Thiên Lang vào phòng tắm rồi, anh nằm trên giường trong lòng thật sự rất trống rỗng, lấy điện thoại ra để học tập. Nếu như bị quỷ đuổi còn không vào bệnh viện, kết quả sau khi hai thằng đàn ông thông nhau lại vào bệnh viện thì chuyện đó thật quá xấu hổ.
Lúc nước đến chân mới nhảy thời gian luôn trôi qua rất nhanh, còn không đợi Ôn Dục Nhiễm xem được gì, cửa phòng tắm cũng đã mở ra.
“Có vẻ ngài hơi để ý vết thương trên người ta. Thế nhưng vì ngài mà bị thương, đối với ta là chuyện rất hạnh phúc.” Thiên Lang cứ như vậy đứng ở cửa phòng tắm, trên tóc mang theo hơi nước, sắc mặt vẫn có chút tái nhợt, nhưng lại nhìn chằm chằm Ôn Dục Nhiễm không chớp mắt.
Câu nói như thế này Ôn Dục Nhiễm đúng là đã nghe không ít, cảm động hoặc là bất đắc dĩ cũng vậy. Thế nhưng hiển nhiên lần này không giống mọi khi, tính quyết định khác biệt ở chỗ Thiên Lang không mặc quần áo, đồng thời lúc này ánh mắt của y cực kỳ nóng bỏng.
Không nghe thấy Ôn Dục Nhiễm trả lời, Thiên Lang cũng không quan tâm, từng bước một đến sát bên giường, nhấc lên một chân quỳ ở trên giường, cúi đầu để sát vào mặt Ôn Dục Nhiễm: “Nếu như ngài sẵn lòng an ủi ta một chút, ta sẽ rất vui vẻ.”
Dùng hạnh phúc nửa người dưới làm đảm bảo, Ôn Dục Nhiễm thề Thiên Lang nói cái “an ủi” này, hẳn là sáng tác từ “tự thẩm”.
***
Nếu như muốn Ôn Dục Nhiễm hình dung chuyện ngày hôm qua, anh sẽ nghiêm túc trả lời: Đó thuần túy là một cuộc đọ sức giữa người và thú. Ứng với câu nói: Mị phụ trách xinh đẹp như hoa, chế phụ trách không bằng cầm thú.
Chứng cứ chính là bây giờ eo của anh rất đau, có lẽ là ảo giác trong lòng, anh luôn có cảm giác thận của mình có thể khởi nghĩa bất cứ lúc nào. Từ khi mở mắt ra anh đã lâm vào một ảo giác: Ngày hôm qua rốt cuộc là ai đè ai? Lẽ nào tư thế cưỡi sai rồi? Tại sao trong khi mình muốn rời ra từng mảnh mà tên cầm thú kia vẫn vui vẻ nấu cơm ở trong bếp chứ?
Vuốt lương tâm mà nói, Ôn Dục Nhiễm không tiện nói tối qua anh quá sức gì, bởi vì rõ ràng lượng vận động của Thiên Lang lớn hơn anh nhiều lắm.
Thế nhưng eo đau quá đau _(:з” ∠)_
Cả người dường như sắp vỡ ra nằm lỳ ở trên giường, Ôn Dục Nhiễm nghe thấy tiếng cửa mở, quay đầu nhìn thấy Thiên Lang vẻ mặt vui vẻ mà bưng cháo cùng trứng chiên tiến vào, trên người còn buộc tạp dề, cả người như tản ra sự thỏa mãn.
Anh lập tức chôn đầu vào gối, chỉ cảm thấy trong lúc nhất thời tâm tư rối bời, bao nhiêu câu lời muốn nói chỉ hóa thành buồn buồn một câu: “Bà nó, anh mặc quần áo vào!”
—— Tui là gay, tui phát ngôn xấc xược, tui thích ghẹo người khác, nhưng mà tui là người đứng đắn đó nghen! Đừng ai đến gạ tui vào lúc thận hư!
Hồi tuổi trẻ ngông cuồng, Ôn Dục Nhiễm cũng đã từng ước ao mở ra hậu cung giống như nhân vật chính trong tiểu thuyết, mỗi ngày cùng một đám phụ nữ hú hí với nhau. Bây giờ anh rốt cuộc biết hậu cung gì đó là vô nghĩa, chỉ cần một người mà cân được tất.
Sau khi ăn sáng xong, Ôn Dục Nhiễm nằm lỳ ở trên giường tiếp thu dịch vụ mát-xa của Thiên Lang. Toàn thân đều đau, thật muốn chảy xuống hai hàng lệ chua xót.
“Hôm nay ngài ở nhà nghỉ ngơi đi, ta đi chuẩn bị một ít đồ cần thiết. Nếu phải vào cổ mộ, thứ cần thiết sẽ tương đối nhiều.” Vừa ấn lên thắt lưng Ôn Dục Nhiễm, Thiên Lang vừa nói.
“Hả? À, anh nói đến mộ tổ nhà Thích Phi Trần sao… Lúc trước tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi, đến lúc đó hai người xuống dưới đó là được rồi, tôi đi vào theo không chừng còn rắc rối hơn. Tôi ở trên canh chừng cho.” Tự mình biết lấy, Ôn Dục Nhiễm cho rằng nếu anh vào thật, cơ bản là chẳng nhìn thấy gì.
“Nhưng khi không thấy ngài ta sẽ rất lo lắng, cho nên ta hy vọng ngài có thể vào chung.” Ngoài ý muốn, Thiên Lang ấy thế mà không mong anh ở bên ngoài, điều này làm cho Ôn Dục Nhiễm bất ngờ, “Hơn nữa một mình ngài ở ngoài, nếu như bị người kỳ lạ nào lừa gạt thì sao?”
Ôn Dục Nhiễm không biết “người kỳ lạ” này có phải là chỉ Thiên Đồng An hay không. Tuy rằng giả thuyết này dường như có chút đạo lý, thế nhưng anh vẫn cảm thấy loại hình dung này hẳn là dùng cho mấy cô bé mười mấy tuổi.
“Được thôi, đằng nào anh cũng là dân chuyên nghiệp, nghe theo anh vậy. Lát nữa tôi đi mua đồ chung với anh, ở trong phòng suốt muốn mốc meo luôn rồi.”
Sau đó Ôn Dục Nhiễm liền theo Thiên Lang chạy khắp các phố lớn ngõ nhỏ, chui vào các cửa hàng nhỏ vắng vẻ, mua được vài thứ mà anh cũng không biết là để làm gì. Lần đầu tiên sâu sắc cảm nhận được đi đào mộ tổ nhà người ta cũng là một việc có trang bị kỹ thuật như thế.
***
Đồ cần thiết đều chuẩn bị xong hết, đến khi tay Thiên Lang rốt cuộc khỏi hẳn bọn họ tới nhà Duẫn Mộc để gặp Thích Phi Trần. Lần thứ hai nhìn thấy Thích Phi Trần hắn lại đổi về bộ dạng lúc gặp nhau lần đầu, mặc giá y xa hoa phức tạp như thể cô nương sắp xuất giá. Bởi vì theo Thích Phi Trần nói cách nơi này không xa mấy, cho nên bọn họ liền dứt khoát lái xe đi.
Thích Phi Trần quả thật nói không sai, nơi cuối cùng bọn họ tới là một trấn nhỏ tương đối hẻo lánh ở tỉnh bên. Lái xe suốt một ngày, đến khi dừng lại ở nơi thâm sơn cùng cốc cũng là lúc trời đã hoàn toàn tối đen. Bởi vì cũng không vội vàng, bọn họ liền quyết định nghỉ ngơi lại một đêm ở khách sạn nhỏ gần đó, ngày mai lại đi tìm lăng mộ kia.
Bọn họ chọn hai người một phòng, bởi vì quỷ không cần ngủ cho nên Thích Phi Trần từ chối ở trong phòng xem đôi cẩu nam nam show ân ái, tự mình không biết bay đi đâu.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng không lâu Thích Phi Trần đã bay xuyên tường vào, nói rằng tối hôm qua hắn đến núi bên cạnh một chuyến, đã có thể xác định được vị trí cụ thể của lăng mộ. Chỉ có điều ngọn núi kia vẫn chưa được khai phá, địa hình chót vót, không thích hợp lái xe.
Mục đích của chuyến đi lần này là thứ ở trong mộ, bọn họ cũng không cần phải kéo dài thêm, đến quầy lễ tân trả tiền, đeo túi xách đi lên ngọn núi kia.
Ôn Dục Nhiễm nghi ngờ Thích Phi Trần cố ý trả đũa. Nếu không, vì sao hắn dẫn đường mà đều xoáy vào mình như thế, và cái người đi ở đằng trước chỉ thiếu điều sử dụng cả chân lẫn tay nữa thôi.
Ngọn núi này quy mô không nhỏ, nếu như toà lăng mộ kia ở đầu khác của ngọn núi, vậy thì phải cố gắng đi đoạn đường này tới chết. Ôn Dục Nhiễm ngẫm lại mà cảm thấy đau buồn thay cho chính mình, rõ ràng chỉ đi xem náo nhiệt, cần gì phải cực khổ đi theo hai kẻ không phải là người này.
“Ở chỗ sườn núi này này, cứ đào xuống là được, kết cấu ngôi mộ ở chỗ này tương đối không kiên cố.”
“Ngay cả cái này ngươi cũng biết, ngươi còn nghiên cứu trộm mộ thế nào sao?” Ôn Dục Nhiễm buồn bực nhìn về phía Thích Phi Trần.
“Chuyện như thế ta tất nhiên là xem thường nghiên cứu, chỉ có điều ta từng thấy một, hai cái lăng mộ giống thế này mà thôi. Nếu ta đoán không lầm, phía dưới này hẳn là mộ thất của một vị hoàng huynh nào đó. Mộ Đại hoàng huynh ứng với vị trí đầu não, cách chỗ này không xa lắm.”
Ôn Dục Nhiễm sửng sốt một hồi, càng thêm hóa đá mà nhìn Thích Phi Trần: “Cái quái gì thế, chỗ này là mộ tổ thật? Cả nhà anh đều chôn ở đây hả?” Lần này tay có phải hơi đen rồi không.
“Tuân theo Tổ chế, phàm là huyết mạch của hoàng gia của triều đại ta, nam tử cùng thế hệ đều chôn một nơi, phân phòng mà bố trí, còn gia quyến thì vào phòng tuẫn táng.” Thích Phi Trần nhìn chung quanh một lần, cuối cùng chỉ tay về một hướng, “Bên đó là mộ thất của ta, nếu có hứng thú đi vào nhìn thử, có thể nhìn thấy quan tài ta cùng với tướng quân hợp táng.”
Trong lúc bọn họ nói chuyện, Thiên Lang đã lấy dụng cụ trong túi ra bắt đầu đào, Ôn Dục Nhiễm tuy có lòng nhưng không thể làm gì. Anh không hiểu biết về vấn đề này, lỡ như đào sập thì thảm lắm, cho nên nhất thời cũng không dám tùy tiện hỗ trợ.
Là người thường 100%, Ôn Dục Nhiễm không nhìn ra động tác Thiên Lang có thành thạo hay giỏi hay không, chỉ nhìn ra được tốc độ đào của y rất khá, không biết khi còn bé có phải ngay cả cái này y cũng phải học hay không.
Hiểu rõ chuyện giết người phóng hỏa thế này, mấy anh cảnh sát không có lý do gì mà tóm vào trong cục cũng không thua thiệt.
“Mà này chúng ta phải đào một cái đường hầm để vào thật sao? Dù sao anh cũng là quỷ, muốn lấy thứ gì trực tiếp xuyên vào đi lấy không được à?” Vừa làm trợ thủ cho Thiên Lang, Ôn Dục Nhiễm vừa buồn bực hỏi.
“Lúc ta tự ngưng tụ thành hồn thì đã bị bài xích khỏi lăng mộ, đã không khác gì du hồn bình thường. Vật liệu dùng để xây dựng hoàng lăng đều có hiệu quả đẩy lui âm hồn, ngay cả là ta cũng không thể làm gì.” Thích Phi Trần trào phúng mà nở nụ cười, “Nếu như số may, nói không chừng sau khi xuống đó sẽ gặp được hoàng huynh tốt của ta.”
“Đó chính là xui xẻo.” Anh tự nói thầm một câu. Cũng không biết loại bệnh thần kinh này có di truyền hay không, coi như không có… nhưng quang minh chính đại đi đào mộ phần của người khác như thế, nếu còn gặp phải chính chủ thì thật là xấu hổ.
Xuất thần mà nhìn về phương hướng mình chỉ, Thích Phi Trần cảm thấy trái tim đã ngưng đập dường như muốn sống lại. Hắn đã du đãng ở thế gian nhiều năm như vậy, nhưng vẫn chưa từng tìm thấy một hồn phách của người đó. Lần này trở lại hoàng lăng, trong lòng hắn không khỏi mang theo mấy phần mong đợi. E rằng… Hứa tướng quân căn bản chưa từng đầu thai chuyển thế, mà vẫn còn ở lại trong mộ chăng?
Chương 57: Quấn vào trên thắt lưng
Editor: Tịnh
Beta: Vũ Ngư NhiĐại khái là vì Thích Phi Trần chọn đúng chỗ, phá cái động này khá thuận lợi, khoảng một tiếng đã đào ra một con đường thông với phía dưới động. Cái cửa động này ở ngay trên huyệt, cho nên để có đường quay trở lại, Thiên Lang cố ý cầm một sợi dây thật chắc buộc vào cái cây bên cạnh, rồi thả đầu còn lại xuống vào trong hang. Y xoay người lại cầm một sợi dây khác ngắn hơn quấn vào trên thắt lưng Ôn Dục Nhiễm, một đầu khác thì quấn lên thắt lưng mình.
Anh lớn to đầu như thế này rồi, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm giác được bị người khác buộc thắt lưng cho, phảng phất như lập tức trở lại cái thời còn đi nhà trẻ.
“Sau khi xuống đừng tách ra khỏi ta.” Thiên Lang nghiêm túc căn dặn thêm lần nữa.
“Tôi sẽ cố gắng. Nhưng anh đừng nắm tay tôi như thể đi du xuân nhé.” Cái đó mà bị người ta thấy không mất mặt mới lạ.
May là cho dù bị buộc với nhau, nhưng ít nhất Thiên Lang vẫn chừa độ dài dây thừng khoảng 5, 6m. Vì không gian hoạt động trong mộ hẳn là không quá lớn, lúc đi lại cũng không đến nỗi bị ràng buộc.
Đều gì cần dặn cũng nói rồi, mãi cho đến khi Thích Phi Trần nghe đến mất kiên nhẫn, Thiên Lang cuối cùng mới thôi, khom lưng đeo ba lô, kéo sợi dây kia, trượt rất nhanh xuống dưới.
Ôn Dục Nhiễm nhìn thấy trong hang sáng lên ánh sáng đèn pin, quơ quơ xung quanh, tựa hồ là đang xác nhận tình huống xung quanh. Mấy phút sau Thiên Lang kêu lên báo bọn họ xuống được rồi.
Sau khi Ôn Dục Nhiễm tiếp đất, Thích Phi Trần mới từ tốn bay từ trên xuống, nhàn nhã tự tại như thể đến để đi du lịch.
Rọi đèn nhìn xung quanh, Ôn Dục Nhiễm mới phát hiện chỗ bọn họ xuống cũng không phải là mộ thất, mà hẳn là đường vào mộ. Hai bên tường đều được vẽ lên, Thích Phi Trần nhìn thoáng qua, nói: “Đi tiếp về phía trước có lẽ sẽ đến mộ thất của Tứ hoàng huynh, mấy thứ bồi táng cách nơi này không xa lắm. Thế nhưng đừng đi thì hơn, chắc cũng không tìm được thứ gì hữu dụng. Chúng ta đến chỗ Đại hoàng huynh.”
Căn cứ vào những gì Thích Phi Trần nói, lăng mộ này có tổng cộng sáu vương gia, cả vị được gọi là Đại hoàng huynh cũng tức là Hoàng đế cũng được chôn ở đây. Mỗi mộ thất đều riêng biệt với nhau, nhưng lại liền kề nhau thành một chỉnh thể. Địa hình trong mộ rắc rối phức tạp, hắn cũng không rành lắm.
Nơi bọn họ muốn đến là mộ thất của vị Hoàng đế kia, như vậy thì tạm thời cứ đi về phía trước xem sao.
“Ở đây có bố trí cơ quan gì không?” Vừa đi theo sau Thiên Lang, Ôn Dục Nhiễm vừa dò hỏi Thích Phi Trần.
“Tất nhiên là có, thế nhưng đa số đều đơn giản, với bản lĩnh của hắn là ứng phó được rồi, dù sao thủ đoạn trong lăng mộ này chủ yếu để phòng bị kẻ trộm mộ, cũng không phải cơ quan.” Thích Phi Trần đi ở cuối cùng, lúc nào cũng chú ý phía sau, “Một lúc nữa nếu nghe thấy tiếng động kỳ lạ gì, ngừng thở là được rồi, chạy nhanh thì không đến mức phải bỏ mạng.”
Cách nói này không khiến người ta yên tâm tí nào, bước chân Ôn Dục Nhiễm dừng lại, giọng nói vô thức giảm xuống rất nhiều: “Nói chuyện đừng có nói một nửa chứ, anh cho là đang kể chuyện ma hù con nít chắc?”
Đang nói, bọn họ đã đi tới cửa mộ, Thiên Lang đang đi phía trước đột nhiên dừng bước, tắt đèn pin thấp giọng nói: “Yên lặng.”
Lập tức bị Thiên Lang xoay người lại che miệng, Ôn Dục Nhiễm căn bản cũng không kịp phát ra thanh âm gì, chỉ là thấy Thiên Lang tắt đèn pin nên cũng tắt theo. Không có ánh sáng của đèn pin, trong lúc nhất thời nguồn sáng duy nhất chỉ còn lại vài tia nắng mặt trời ở cửa hang xa xa bên kia, thế nhưng khoảng cách khá xa, cho nên chỗ bọn họ vẫn là một màu đen.
Ngay cả thở cũng ngừng lại, ở trong bóng tối thính giác dường như trở nên đặc biệt nhạy cảm, chỉ nghe thấy xa xa truyền đến tiếng bước chân. Tiếng bước chân khá là nặng nề, cất bước rất chậm. Hiển nhiên trong cái huyệt này ngoài bọn họ ra còn có thứ gì đó biết di chuyển, cũng không biết đó là thứ gì.
“Có thể mở đèn, nó không nhìn thấy đâu, chỉ cần ngưng thở trong vòng mười thước xung quanh nó là được.” Thích Phi Trần nói như vậy, có vẻ như hắn có hiểu biết nhất định với thứ ở xa xa kia.
Thấy hắn nói chắc chắn như thế, Thiên Lang liền mở đèn chiếu về phía phát ra âm thanh, thế nhưng chỉ chiếu đến không gian hình vuông liên thông với cửa mộ. Cũng không lớn, phỏng chừng cỡ mười mét vuông, phía đối diện còn nối liền một con đường khác. Có lẽ hai đầu đều giống vậy.
“Đó là Hoạt Thi mà thuật sĩ phong thủy dùng phương pháp quỷ bí luyện thành, đa số lấy thị vệ tuẫn táng làm nguyên liệu. Hoạt Thi liên tục đi lại trong lăng mộ này, khi phát hiện được hơi thở người sống thì cắn xé đến chết.” Giải thích sơ sơ về Hoạt Thi, Thích Phi Trần nói xong xòe tay, “Thứ này sau khi hạ táng Hoàng đế triệt để phong ấn mới thả vào, chỉ có người trong hoàng thất mới biết được. Đây cũng là lần đầu tiên ta thấy, hiểu biết chỉ có chừng đó.”
Nghe tiếng bước chân, Hoạt Thi kia tựa hồ dần dần đi xa, cách bọn họ khoảng mười mấy mét, Ôn Dục Nhiễm khẽ thở ra một hơi: “Phong ấn? Lăng mộ này xây cho nhiều người như thế, nếu lúc Hoàng đế chết mà người khác chưa chết, ngôi mộ này phong ấn kiểu gì?”
“Ngươi có lúc khá là thông tuệ, nhưng cũng thường xuyên ngu ngốc đến thú vị.” Thích Phi Trần cười khẽ vài tiếng, lúc mở miệng lần nữa giọng điệu có chút nguội lạnh, “Đương nhiên là muốn đồng sinh cộng tử với bệ hạ, trừ khi con nối dòng của bệ hạ quá nhỏ tuổi mới có thể lưu lại một người để phụ tá. Chỉ đáng tiếc, ta lúc đó vội vã đi tìm tướng quân, không nắm bắt được vinh dự đó.”
Ôn Dục Nhiễm nhất thời cũng không biết nên trả lời ra sao.Đứng ở không gian hình hộp này, bọn họ đối mặt với ba lối rẽ, cân nhắc đến e rằng nếu đi tiếp nữa con đường đều giống hệt vậy. Vì để tránh cho không tìm được đường về, bọn họ dùng nước sơn có ánh huỳnh quang vẽ một mũi tên lên vách tường trái, dùng để ký hiệu con đường.
Đứng ở ngã ba, Thiên Lang lấy la bàn ra, cau mày nhìn chằm chằm hướng mũi tên trầm tư nửa ngày, cuối cùng chọn con đường bên trái kia.
“Ta không hiểu phong thủy mồ mả lắm, tạm thời đi một bước tính một bước.”
Ôn Dục Nhiễm chẳng có ý kiến gì, dù sao chỉ là người đến xem chuyện vui. Nếu Thích Phi Trần đã nói có Thiên Lang thì khỏi sợ chết. Vậy cho dù có ở lại khách sạn dưới núi một, hai tuần từ từ nghiên cứu ngôi mộ này cũng không thành vấn đề.
“Trong đây có mấy con Hoạt Thi vậy?” Đi tới bên cạnh Thiên Lang, Ôn Dục Nhiễm thuận miệng hỏi, “Nếu cứ mười bước gặp một con thì tắt thở mất.”
Thích Phi Trần chưa đáp lời, Thiên Lang đã bật cười trước: “Phổi của ta rất tốt, có thể truyền sang cho ngài.”
Về phần vấn đề làm sao truyền này, lấy đầu gối nghĩ cũng biết không phải dùng ống hút rồi.
Địa hình của lăng mộ này còn phức tạp hơn trong tưởng tượng, hơn nữa còn có thể cảm nhận được độ dốc nhất định. Nói cách khác có thể cổ mộ này có kết cấu lặp lại. Không gian càng ngày càng lớn, lúc gõ tường phát ra tiếng vọng lại cũng chứng minh sau mặt tường này còn có những không gian khác. Hơn nữa mỗi đoạn đường đi qua sẽ là không gian lập phương khác có kết cấu giống hệt khiến cho người ta không khỏi tự hỏi có phải mình vẫn vòng vòng tại chỗ hay không.
Nói là lăng mộ, trên thực tế ở trong này càng giống mê cung hơn.
Đường vào mộ tương đối hẹp, chỉ có thể đủ cho hai người sóng vai đi qua, cho nên nếu như gặp phải Hoạt Thi thì khá là phiền phức. Nếu không muốn cứng đối cứng cũng chỉ có thể lui ra rồi đợi, hoặc là lựa chọn con đường khác.
Đi lại trong hoàn cảnh khô khan này khoảng chừng vài chục phút, bọn họ đụng phải cơ quan đầu tiên.
Gần như là cùng lúc Thiên Lang vừa bước lên viên gạch phía trước, tiếng viên gạch rơi xuống truyền ra, may mà Thiên Lang ngay lập tức kéo Ôn Dục Nhiễm lùi về sau mới không rớt xuống giống viên gạch đó. Sau khi đứng vững, Ôn Dục Nhiễm lấy đèn pin quét một vòng xuống dưới. Dưới đó được đặt rất nhiều chông, tuy rằng theo năm tháng ít nhiều có rỉ sét, thế nhưng nếu bị rơi xuống hẳn cũng không dễ chịu gì. Giống như Thích Phi Trần nói, cạm bẫy cũng không phức tạp gì mấy, ứng phó dường như cũng không khó, chẳng qua nếu như bị dính chiêu hậu quả cũng sẽ không tốt đẹp.
“Phải đổi đường hả?”
Đoạn khe hở này cũng khoảng năm, sáu mét nếu muốn nhảy qua cũng không phải không thể. Chỉ không biết người thiết kế cái bẫy này có gian lận mặt đất bên kia không thôi.
Thiên Lang bẻ một miếng gạch chỗ sát đường ranh bị sập ném tới đối diện.
Tiếng va đập chân thật lại khá lớn, miếng gạch lăn hai, ba vòng rồi dừng lại bất động, cũng không thấy có hiện tượng khá lạ gì xảy ra. Thiên Lang lặp lại động tác ba lần, con đường bên kia vẫn bình yên vô sự, ngoại trừ tiếng gạch rơi xuống ra thì không còn âm thanh gì khác.
“Ta đi xem tình hình trước, nếu như không có vấn đề gì sẽ để Thích Phi Trần mang ngài qua.”
“Rồi rồi, muốn qua thì anh cũng phải cởi sợi dây này trước đi.” Ôn Dục Nhiễm một phát túm được Thiên Lang, sau đó bắt đầu tháo dây buộc quanh hông mình ra. Bởi vì lúc thắt không hề nghĩ đến cởi ra, cho nên Thiên Lang buộc tương đối chắc, “Tôi không sợ bị quái vật cắn chết, kết quả lại bị chính sợi dây trói chết.”
Độ dài sợi dây này không khác khoảng cách chỗ sụp đổ lắm, sau khi đi qua có thể kéo căng được. Nếu cái hố này dài thêm tí nữa, một trong hai người đã bị kéo rớt xuống hố rồi.
Muốn cởi dây, Thiên Lang rõ ràng có điều do dự, thế nhưng trước khi hắn nói chuyện đã bị Ôn Dục Nhiễm chụp mũ: “Anh có chắc nhảy qua được không? Không nắm chắc thì chớ làm màu, để Thích Phi Trần mang anh qua, bên này không sao đâu. Cho dù Hoạt Thi có tới đây thì cũng không nhanh như vậy.”
Lần thứ hai xác nhận lại khoảng cách, Thiên Lang lắc đầu, lông mày vẫn nhăn: “Không sao đâu, nếu như xảy ra chuyện gì lập tức gọi ta.”
Ôn Dục Nhiễm nghiêng người tựa vào vách tường đứng ở một bên nhường ra không gian. Thiên Lang quấn lại dây trên thắt lưng mình, lùi về sau vài bước, tăng tốc chặt tới đường biên chợt nhảy lên, vô cùng nhẹ nhàng rơi xuống phía bên kia.
Sau khi rơi xuống đứng tại chỗ hơi hơi dừng lại một hồi, Thiên Lang nhấc chân đạp mạnh mấy miếng gạch xung quanh, tiện tay gõ gõ tường, sau khi không phát hiện biến cố gì phát sinh, mới quay người mỉm cười nhìn về phía Ôn Dục Nhiễm: “Không có vấn đề gì, qua đi.”
Chương 58: Biến cố
Editor: Tịnh
Beta: Vũ Ngư NhiVì kiểm tra trên vách tường có cơ quan hay không, nơi Thiên Lang đứng lúc này có thể gọi là dán vào tường. Tuy là nghe y nói bên kia không có gì nhưng Ôn Dục Nhiễm cũng không bớt lo được. Cho nên khi Thiên Lang đến gần mảng tường đột nhiên bắt đầu chuyển động, Ôn Dục Nhiễm cơ bản là không phản ứng kịp.
“Này, gần anh…!” Ôn Dục Nhiễm đang muốn nhắc nhở Thiên Lang mau chóng rời khỏi chỗ đó, thì thấy trong khe hở khi bức tường chuyển động bất ngờ có một cái tay tái nhợt quắt queo vươn ra, tốc độ cực nhanh mà tóm lấy cổ tay Thiên Lang, kéo mạnh y vào một vách tường khác.
Mơ hồ nghe thấy tiếng đánh nhau trong đó, mảng tường chuyển động đó rất nhanh trở về vị trí cũ. Nếu không phải Thiên Lang đã biến mất, thì giống hệt như vừa rồi chẳng có gì xảy ra cả.
“Sặc…” Tất cả những gì xảy ra Thích Phi Trần cũng thấy được, lập tức duỗi tay túm Ôn Dục Nhiễm, mang theo anh bay qua bên kia, đáp xuống chỗ bức tường vừa mới chuyển động.
Mọi chuyện xảy ra đột ngột, lúc này Ôn Dục Nhiễm vẫn mê man, chỉ theo bản năng gõ mạnh lên mặt tường: “Này! Anh có nghe thấy không? Tình hình vẫn ổn chứ?”
Anh kề sát lỗ tai lên mặt tường, nghe thấy bên trong có tiếng vang có thứ gì nặng nề rơi xuống, sau đó liền nghe thấy giọng Thiên Lang truyền ra: “Không có chuyện gì, ngài ở bên đó cẩn thận một chút, đừng đi lại lung tung, ta đang tìm cơ quan.”
Đáp lại một tiếng, Ôn Dục Nhiễm thành thật đứng chờ tại chỗ, nghe bên kia bức tường không ngừng truyền tới tiếng va chạm. Thiên Lang thỉnh thoảng lên tiếng dò hỏi để xác định anh vẫn bình yên vô sự ở bên ngoài.
Mất chừng nửa giờ nhưng vẫn không tìm được cách mở cơ quan. Bề mặt bức tường này không biết đã dùng cách gì để gia cố, so với mặt tường bình thường kiên cố hơn nhiều lắm. Nếu như bọn họ lấy dụng cụ mang theo để đào bức tường này ra, vậy cũng không biết phải mất bao nhiêu thời gian.
Sau khi nhận ra được điểm này, giọng Thiên Lang rõ ràng trở nên nôn nóng bất an: “Ngài đi đến phương gian phía trước đi, nếu có Hoạt Thi thì tạm thời tới đây trốn. Đừng đi xa quá, cũng đừng tách ra khỏi Thích Phi Trần. Bây giờ ta tìm đường khác đi qua, nếu như trong vòng ba tiếng vẫn không gặp được nhau, ngài cứ đi trước đi, ta sẽ tìm gặp ngài sau.”
Ôn Dục Nhiễm tất nhiên là không có ý kiến gì, đồng ý với cách của Thiên Lang, cùng Thích Phi Trần đi đến phương gian phía trước, tùy ý ngồi xuống.
Vì để Thiên Lang dễ dàng tìm đến, đèn pin vẫn luôn mở lên để dưới đất, chùm sáng rọi về con đường bên cạnh. Chẳng có gì để làm trong ngôi mộ cổ này cả, chỉ lặng lẽ ngồi xuống thôi mà cũng sởn gai ốc. Ôn Dục Nhiễm nhìn về phía con quỷ đang không yên lòng đi ra đi vào: “Mấy người làm ra lăng mộ phức tạp như vậy, bộ khi hạ táng không đi lạc à?”
“Lúc trước tất nhiên là có bản đồ, thế nhưng chỉ có một phần, vẫn luôn ở trong tay hoàng đế. Sau khi hoàng huynh được chôn cất tấm bản đồ kia hẳn cũng đã bị đốt.”
Trên người mặc áo cưới dày nặng, Thích Phi Trần đương nhiên không thể ngồi xuống đất như Ôn Dục Nhiễm, nhưng tư thái khá là đoan trang đứng ở một bên. Không biết tại sao, trên nét mặt mang theo vài phần mất mát.
Im lặng trong giây lát, lần này là Thích Phi Trần mở miệng phá vỡ yên tĩnh: “… Hai người đều là nam, nhưng bây giờ lại có mối quan hệ như vậy, người đời bây giờ đã khoan dung vậy sao?”
Đột nhiên thốt lên vấn đề như vậy Ôn Dục Nhiễm cũng bất ngờ. Anh sửng sốt một chút, giơ tay sờ mũi: “Cũng không hẳn, đồng tính luyến ái vẫn có người phản đối, thế nhưng so với thời đại của anh thoáng hơn không ít. Ba mẹ tôi khá thoáng, lại văn minh. Tuy rằng vẫn chưa nói với hai người bọn họ chuyện này, thế nhưng cũng không lo lắm.”
“A, ta ngược lại thật không biết các ngươi là may mắn hay bất hạnh.” Cười khẽ một tiếng, Thích Phi Trần nhắm mắt lại, không biết là cảm khái hay tiếc hận, “Chắc ngươi cũng nhìn ra rồi, tên Thiên Lang kia càng ngày càng chịu phản phệ càng lớn, thế nhưng ngươi vẫn mạo hiểm đến đây phiêu lưu như vậy, không sợ hắn mất mạng thật ư?”
Ôn Dục Nhiễm không trả lời ngay, mà đổi sang tư thế thoải mái hơn.
Đúng là anh có thấy, tuy rằng cũng không thể liếc mắt một cái là thấy hết, thế nhưng tình trạng Thiên Lang đang kém đi là rất rõ ràng.
Ôn Dục Nhiễm còn nhớ lúc mới quen không lâu, trong hai lần sự cố ở cô nhi viện và Đại học A. Anh vẫn luôn thắc mắc Thiên Lang và những con quỷ kia rốt cuộc ai là quỷ, tại sao có thể ở địa bàn của Qủy Hồn mà vẫn bình tĩnh tự nhiên như vậy, thoạt nhìn như có thể giải quyết mọi chuyện rất nhẹ nhàng.
Mà bây giờ Thiên Lang bắt đầu bị thương, hơn nữa bị thương cũng càng ngày càng nặng, không biết đây chỉ là trùng hợp hay là do đối thủ khác nhau, hoặc là do ảnh hưởng của phản phệ càng ngày càng lớn.
Nếu như xét đến cùng mà nói, Ôn Dục Nhiễm lại cảm thấy có lẽ y có vấn đề về tâm lý nghiêm trọng hơn. Gần đây có lúc anh sẽ phát hiện Thiên Lang đang thất thần, hoặc là nhìn chằm chằm một chỗ nào đó đờ ra. Không khiêm tốn mà nói một câu, trước đây chỉ cần có anh ở đó, lực chú ý của Thiên Lang gần như sẽ không dời khỏi người mình.
Bao gồm cả cái bẫy vừa rồi nữa, tuy rằng là bất ngờ thế nhưng Thiên Lang lại không hề né tránh, vậy càng có cơ sở chứng minh có vấn đề.
“Đương nhiên sợ chứ, ngay cả chết cũng không sợ, vậy tôi ngồi với anh ở đây chẳng phải vô nghĩa sao?” Anh bất đắc dĩ trả lời, “Thế nhưng nói ngược lại, nếu không có anh ấy tôi đã chết trên mười lần rồi, tựa như bảo mẫu nhị thập tứ hiếu. Nếu như anh ấy bất cẩn đâm tôi một dao thì tôi cũng không có ý kiến gì.””Thích…” Trước mắt dường như thấy được cảnh hai người họ show ân ái, Thích Phi Trần nổi nóng, “Ngươi nhớ giữ ngọc bội đó cẩn thận. Tuy nói là tà vật nhưng công dụng của nó rất lớn, bảo đảm không chừng sẽ có tác dụng khác.”
Sau đó hai người cũng không nhiều lời nữa, chỉ thỉnh thoảng thuận miệng nói lên một đôi câu, xem như giải buồn trong cổ mộ vắng lặng này.
Vận may cũng không tệ lắm, bọn họ đã ở đây hơn hai tiếng đồng hồ nhưng cũng không có Hoạt Thi đến đây. Ôn Dục Nhiễm đang muốn cùng Thích Phi Trần cảm khái một chút vận may của mình, thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thích Phi Trần thay đổi vẻ mặt, gắt gao nhìn chằm chằm con đường bên trái.
“Tử Lăng?” Giọng hắn cũng run rẩy.
“Sao…?” Hỏi mới được một nửa, Ôn Dục Nhiễm đã thấy Thích Phi Trần cực kỳ kích động chạy đến con đường kia.
Không biết đã xảy ra chuyện gì, Ôn Dục Nhiễm cũng vội vàng đứng lên, vội vã để lại một mũi tên trên tường làm ký hiệu, sau đó chạy theo Thích Phi Trần: “Này! Anh chờ một chút đã! Sao vậy?”
E rằng thực sự là kích động đến không thể suy nghĩ, Thích Phi Trần cũng không bay như bình thường mà là dùng hai chân chạy giống như bình thường. Quần dài vướng bận cũng bị hắn tiện tay nhấc lên, nhưng ít nhiều vẫn trở ngại tới tốc độ, lúc này chậm nửa nhịp nên Ôn Dục Nhiễm không đến nỗi bị bỏ rơi.
Chuyện gì đây trời!
Lúc chạy qua một phương gian khác, Ôn Dục Nhiễm mơ hồ nhìn thấy có một bóng người mặc khôi giáp, thế nhưng còn không đợi anh thấy rõ người kia cũng đã chạy vào bên phải. Anh cũng chỉ có thể cắn răng tiếp tục đuổi theo phía sau Thích Phi Trần.
Bởi vì đuổi theo rất vội vàng, Ôn Dục Nhiễm để lại ký hiệu ở lối vào cũng qua loa, không dám giảm tốc độ.
“Tử Lăng! Nhạc Tử Lăng! Ngươi đứng lại!!”
Bóng người kia mắt điếc tai ngơ với tiếng kêu của Thích Phi Trần, vẫn chạy trốn nhanh. Ôn Dục Nhiễm vác theo cái túi trên lưng lại còn duy trì chạy nước rút suốt quãng đường, nếu chạy nữa sẽ tắt thở ngay.
May mà, trước khi Ôn Dục Nhiễm tiêu hao hết thể lực Thích Phi Trần rốt cuộc cũng ngừng lại. Anh dừng ở phía sau Thích Phi Trần năm, sáu bước, chống tay lên tường bình ổn lại hô hấp, vừa chú ý động tĩnh phía trước.
Bọn họ sở dĩ dừng lại không phải vì bóng người mặc khôi giáp dừng lại. Cũng không phải là bởi vì Thích Phi Trần nghĩ thông suốt không đuổi theo nữa, mà là bởi vì xuất hiện một người võ tướng khác, hoặc nên nói là quỷ xuất hiện ở đường vào mộ phía trước, chặn lại đường đi.
Xem trang phục, người này chắc cũng là Quỷ Hồn trong ngôi mộ này. Đây là một nam nhân trung niên, ngũ quan đoan chính, mơ hồ lộ ra một luồng chính khí, đứng phía sau Thích Phi Trần thi lễ, cúi đầu một chân quỳ xuống: “Kính xin vương gia dừng chân.”
Đây rõ ràng không phải vương gia hoặc hoàng đế nhưng mà lại xuất hiện ở đây, Ôn Dục Nhiễm chỉ có thể suy đoán có lẽ là võ tướng chôn cùng.
“Lâm Trí?” Ánh mắt Thích Phi Trần đảo qua khuôn mặt võ tướng kia. Đại khái là bởi vì mất dấu bóng người phía trước, sắc mặt thoạt nhìn cực kỳ âm trầm, “Tránh ra, ta tạm thời không có tâm tình nói chuyện với ngươi.”
“Vương gia, không được!” Cái người võ tướng được gọi là Lâm Trí giọng bi thương, vẫn duy trì tư thế quỳ xuống, “Nhạc tướng quân dưới suối vàng biết được, sao có thể nhìn ngài giày xéo bản thân như vậy!”
Thích Phi Trần thoáng sửa lại trang phục trên người, nghe được lời đó phút chốc sắc mặt lạnh đi: “Bản vương niệm tình ngươi là ái tướng của Tử Lăng nên không truy cứu, tránh ra.”
Ở phía sau yên tĩnh nhìn tất cả những thứ này, nghe thấy Thích Phi Trần đột nhiên trở nên không hề mềm mại, mà là trầm thấp giống như đàn ông. Ôn Dục Nhiễm kinh ngạc trợn mắt, cảm thấy dường như khí chất của đối phương thay đổi, đây mới giống một vương gia.
Thấy Thích Phi Trần nổi giận, người kia lại cúi đầu thấp xuống, vẫn kiên trì như cũ không tránh ra: “Người đã mất rồi, vương gia ngài đây tội gì, nếu không sớm ngày buông bỏ chấp niệm —— “
“Câm miệng!” Thích Phi Trần giận tím mặt, “Người đã mất rồi? Cõi đời này vẫn không có ai có thể dạy dỗ bản vương từ bỏ! Nhạc Tử Lăng bất luận là người hay quỷ, là yêu hay tiên, đều chỉ có thể dây dưa với bản vương. Cút ngay cho bản vương!”
Chỉ thấy Thích Phi Trần mạnh mẽ phất tay áo, võ tướng kia lập tức bị quét bay đụng vào tường, Ôn Dục Nhiễm vội vã đi theo Thích Phi Trần.
Chương 59: Đàm phán
Editor: Tịnh
Beta: Vũ Ngư NhiLúc đi tới lối vào cửa mộ, Ôn Dục Nhiễm bất thình lình nghe thấy phía trước truyền tới một giọng nói lạnh nhạt.
“Đệ xem bộ dạng của mình đi, còn ra thể thống gì nữa?”
Tầm mắt bị Thích Phi Trần ngăn trở, Ôn Dục Nhiễm hơi hơi dịch sang một chút, lúc này mới chú ý tới trên tường của hai bên lối vào ở đây đều có hình vẽ, mà trong con đường này hình như là một mộ thất. Lúc này một người đàn ông mặc trang phục màu đen phía trước có thêu hoa văn đằng vân đang đứng khoanh tay. Từ dáng dấp có vẻ khá đứng tuổi, song vẫn không khó nhìn ra khí phách bất phàm, mày kiếm mắt sáng, dáng vẻ cao quý, khuôn mặt có vài phần giống với Thích Phi Trần, chỉ có điều thần thái thoạt nhìn xa cách lãnh đạm, khó có thể thân cận.
Vị này… Đừng nói là hoàng đế trong truyền thuyết đó nhé?
Trong lời nói của hoàng đế có chút ý tứ trách móc, nhưng Thích Phi Trần lại ngoảnh mặt làm ngơ, vẻ mặt chuyên chú nhìn vào cỗ quan tài đặt ở giữa mộ thất, dường như đang hồi tưởng lại gì đó.
“Dù cho đệ chôn cất Nhạc khanh vào trong hoàng lăng thì sao? Quay đầu lại vẫn là thất bại thảm hại.” Vị hoàng đế kia cũng không tức giận, chỉ lầm lủi không nóng không lạnh nói, “Tuy là theo con đường hoạn quan, minh hôn chi lễ thì thế nào? Chung quy đệ cũng không phải là nữ tử, như thế quá chăng là tự rước lấy nhục nhã.”
Đại khái vì thân là đế vương uy nghiêm đã sâu đi vào huyết thống, cho dù giọng hắn không lớn, nhưng vẫn như cũ có thể khiến người ta nghe thấy rõ ràng, lại tự có một phen khí thế.
“Hoàng huynh dường như quên mất, không phải là huynh khiến cho Tử Lăng tự vẫn sao?” Thích Phi Trần đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt nham hiểm mà tập trung lên người hoàng đế, như thể hận không thể ăn thịt, uống máu, “Người chết như đèn đã tắt, quyền thế của huynh cũng đã hết. Bây giờ chủ động hiện thân, là muốn nhìn thần đệ có chịu nổi tội danh giết huynh hay không ư? Hồn phách tan biến, vậy là xong rồi.”
“Không nghĩ tới mấy trăm năm đã qua, đệ vẫn si mê không tỉnh như xưa.” Hoàng đế tựa hồ thở dài, không để tâm với lời đe dọa của Thích Phi Trần, “Tiên Hoàng lúc còn sống đã từng nói, trong thế hệ này của hoàng thất, chỉ có đệ cùng trẫm là giống nhau nhất, bất luận tính tình hay dáng dấp.”
“Trẫm tuy nghi ngờ Nhạc khanh, nhưng trẫm sẽ không bởi vậy mà hủy đi một tướng tài. Sở dĩ cho hắn lấy Thường Tâm công chúa chẳng qua chỉ là kế sách kéo dài.” Xoay người, hoàng đế đi dạo đến trước tường mộ, ngẩng đầu lên dường như đang nhìn bức tường này thuật lại cả đời, “Đệ liên hợp với quần thần cực lực phản đối ý kiến trẫm, trẫm lại không thể bỏ mặc Đại tướng chưởng quản hổ phù cùng một Vương gia càng thêm thân mật, không thể làm gì khác hơn là làm suy yếu binh quyền của Nhạc khanh. Đáy lòng đệ biết rõ, Nhạc khanh cũng không phải chỉ vì vậy mà tự vẫn, nguyên do trong đó chắc chắn không cần trẫm nói rõ.”
Giọng điệu của hắn nhẹ nhàng chậm chạp, lại mang theo ý không thể thương lượng: “Nếu không có chuyện của hai người, hắn vẫn là ái tướng được trẫm trọng dụng, đệ vẫn là Vương gia dưới một người trên vạn người.”
Nghe hết một mớ như vậy, Thích Phi Trần có cảm nhận thế nào Ôn Dục Nhiễm không biết, anh chỉ biết mình nghe trong đầu đặc quánh. Lượng thông tin quá lớn, là một quần chúng vây xem anh có chút theo không kịp. Chỉ biết đại khái Thích Phi Trần vẫn không tìm thấy vị tướng quân đã tự sát kia, làm liên lụy đến một đống chuyện rối nùi sau này.
Ôn Dục Nhiễm cũng không phải rất muốn nhiều chuyện về chuyện mấy trăm năm trước, sớm biết sẽ phát triển thành thế này, anh thà rằng mình ngồi xổm tại chỗ còn hơn. Cùng lắm là Thích Phi Trần nếu như muốn quay lại đường cũ tìm mình sẽ tốn chút công sức mà thôi.
Về phần hiện tại… người quen cũ của người ta muốn cãi nhau hay ôn chuyện cũ cũng được. Thế nhưng anh đứng ở đây thì cực kỳ lúng túng, chỉ có thể đứng xa một chút cố gắng thu nhỏ cảm giác về sự tồn tại của mình, quay lưng lại không nhìn tới hai huynh đệ đang cãi nhau hay ôn chuyện kia.
Sau một khoảng trầm mặc ngắn ngủi, không ai lên tiếng, bởi vì không nhìn thấy mặt, Ôn Dục Nhiễm cũng không biết hiện tại Thích Phi Trần có nét mặt gì, thực sự có chút bất đắc dĩ.
Cuối cùng vẫn là vị hoàng đế kia mở miệng trước: “Lâm khanh đúng là lo xa, trẫm lần này dẫn các ngươi tới đây cũng không có ác ý, chỉ là gặp lại cố nhân, cảm khái rất nhiều mà thôi. Nhạc khanh lúc này ở đâu trẫm cũng không biết, mà đồ các ngươi tìm đã bị người khác lấy mất, người kia hiện vẫn còn ở trong mộ.”
Vừa dứt lời, Ôn Dục Nhiễm chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, định thần nhìn lại mới phát hiện đế vương mới vừa rồi còn đứng trong mộ thất đã tới trước mặt anh, đôi mắt không chút dao động bình tĩnh nhìn anh: “Các hạ không cần cố kỵ lo lắng, việc nhỏ cỡ này khó mà đến được nơi thanh nhã, mà cũng không đáng khổ sở che giấu. Trẫm trông coi mộ phần một phương trăm năm, cố quốc của chúng ta đã không còn tồn tại từ lâu, dù cho lăng mộ bị phá cũng không cần lo lắng, huống hồ là người trong hoàng thất dẫn các người tới. Trẫm sẽ không giận chó đánh mèo với chư vị.”
Không nghĩ tới một quỷ hồn đế vương mấy trăm năm lại thông tình đạt lý như thế, lại khiến Ôn Dục Nhiễm lấy làm kinh hãi, cười cười trả lời: “Vậy thì thật cảm ơn, hai người còn muốn nói gì không? Nếu không tôi đi trước để hai người nói tiếp ha?”
Vừa rồi nghe được một số chuyện xấu hổ của người khác. Sau đó lại nói mấy lời lạnh nhạt, nếu một hồi hai anh em họ nói đến chuyện gì mà đài truyền hìnn không cho phát sóng, vậy thì Ôn Dục Nhiễm cảm thấy mình không cần lỗ tai nữa.
“Không cần, trẫm chỉ muốn nói đến thế mà thôi, nếu Ấn vương vẫn chấp nhất với đoạn nghiệt duyên đó, vậy tự lo lấy.”
Đây là câu nói cuối cùng của hoàng đế, sau đó hắn liền xoay người chậm rãi đi vào con đường tối tăm, rất nhanh đã không thấy bóng dáng.
Ôn Dục Nhiễm thực sự không rõ quan hệ của hai người lắm. Nếu nói xa lánh thì cũng không giống, nếu như nói thân thiết thì cũng không phải, hai người khiến người khác nhìn không thấu giống nhau.
“Cũng đừng ngẩn người nữa, vị tướng quân ngọc thụ lâm phong uy vũ của anh không ở đây, dứt khoát tìm ở chỗ khác là được. Dù sao cũng mấy trăm năm rồi, cũng không phải mới đây.” Nhìn thoáng qua bóng lưng bất động của Thích Phi Trần, Ôn Dục Nhiễm đau đầu mà thở dài, “Vì gả cho người ta mà ác độc với bản thân như vậy, tôi thấy anh ta cũng sẽ phục thôi.”
Thích Phi Trần trầm mặc đi tới bên cạnh cái quan tài đặc biệt lớn kia, đưa tay nhẹ nhàng vuốt vuốt nơi viền.
“Bản vương tưởng rằng ra vẻ nữ tử, kết làm minh hôn, ôm nhau mà táng, nói không chừng có thể ở bên nhau.”
Ôn Dục Nhiễm không lên tiếng.
Trên tường bên cạnh quan tài treo một bức tranh, trên đó là một chàng trai có khuôn mặt khôi ngô trong sáng, thân mang áo giáp, cưỡi con tuấn mã đỏ thẫm. Người vẽ tranh rất tỉ mỉ, mỗi một chi tiết nhỏ đều được vẽ tỉ mỉ. Chỉ cần nhìn thấy bức tranh này là có thể cảm nhận được người trong bức tranh tư thế oai hùng, cương trực công chính. Chắc hẳn người vẽ tranh có tình cảm rất sâu nặng.Cứ im lặng như vậy khoảng chừng một phút, Thích Phi Trần không có dấu hiệu nào xoay người, nụ cười trên mặt vẫn là như vậy… Mềm mại? Quyến rũ? Giọng nói cũng khôi phục thành trạng thái Ôn Dục Nhiễm nghe thấy mà nổi da gà: “Đi thôi, người tình của ngươi nếu không tìm thấy ngươi, nói không chừng sẽ lật hết ngọn núi này mất, ta cũng không muốn mất công tốn sức đào người từ trong đống đất. Ừm, thuận tiện mang theo chút đồ trang sức được chế tác tinh xảo đi.”
Ôn Dục Nhiễm:???
—— Lẽ nào nương pháo nào cũng có nội tâm mạnh dữ vậy à? Hay là anh đã đổi diễn viên đóng thế rồi?
—— Thật ra anh có thể u buồn một lúc nữa đó.
Ra khỏi mộ thất, bọn họ lại một lần nữa gặp lại võ tướng tên Lâm Trí kia, đối phương nhìn thấy Thích Phi Trần, tâm tình phức tạp đang muốn hành lễ, đã bị Thích Phi Trần cắt ngang: “Vương —— “
“Cố quốc đã tàn lụi, Lâm phó cũng không cần hà tất ở lại thế chỗ, chu du xung quanh hoặc là đầu thai chuyển thế cũng tốt. Nếu có may mắn gặp phu quân, kính xin thay ta chuyển cáo, ta nhất định sẽ tìm được hắn. Như vậy cáo từ.” Cười khúc khích mà nói xong câu này, Thích Phi Trần rời đi như một cô nương có lễ giáo, tiếp tục đi về phía trước.
Lòng mang ác ý suy đoán một chút, Ôn Dục Nhiễm cảm thấy hiện tại nội tâm của người anh em được gọi là Lâm Trí này có thể nói là vỡ vụn. Thế nhưng đây cũng không phải chuyện anh quan tâm nhất, chuyện đáng chú ý hơn là hoàng đế nói đồ đã bị người khác lấy mất.
Có chút dự cảm không tốt.
***
“Mày không cần có ý nghĩ muốn chết như vậy, tao không muốn cùng chết với mày, mạng của mày ngoại trừ hả giận ra cũng chả có tác dụng gì. Dứt khoát làm cái giao dịch, bọn mày cần đồ ở chỗ tao thì đưa Vạn Tượng hoàn bội cho tao, sau đó tao sẽ không dây dưa với bọn mày nữa.” Thiên Đồng An dựa vào tường mộ đứng thẳng, nghiêng đầu nhìn sắc mặt hờ hững của Thiên Lang, buồn bực đến không nhịn được mà cau mày: “Nó ở trong tay bọn mày cũng chẳng có tác dụng gì, cứ đưa khế ước phụ thuộc cho tao, tốt cả đôi bên.”
“Nếu không tao sẽ tiếp tục làm liên lụy đến người khác, cũng vẫn sẽ lấy được thứ tao muốn. Thế nhưng đã có cách nhanh hơn, tao cảm thấy rất tốt.” Gã cũng không thích luôn nghĩ trăm phương ngàn kế mà đặt cạm bẫy, đối thủ lại là người này, quá tiêu hao tâm sức.
“Không được.”
“Giao dịch trăm lợi mà không hại, tại sao mày lại từ chối?” Thiên Đồng An quơ qươ hộp gỗ nhỏ tinh xảo trong tay, cảm thấy cái người xuất thân cùng tộc với mình này không thể nói lý nổi, “Tao đã xem qua, thuốc này quả thật có thể giảm bớt tình trạng của mày, chỉ cần cắt đứt liên hệ với Vạn Tượng hoàn bội, sau đó từ từ điều dưỡng không hẳn không thể khôi phục lại như trước. Huống hồ bằng tình trạng của mày bây giờ, mày cũng không nhất định có thể thắng được tao.”
Tự nhiên gặp ở đây, Thiên Lang cho rằng cơ quan vừa rồi chắc chắn Thiên Đồng An có động tay động chân vào. Thế nhưng y cũng không hề cảm thấy khẩn trương hoặc là khó khăn, ngược lại là vì không tìm được Ôn Dục Nhiễm mà tâm tình âm thầm chuyển thành tốt.
Chính mình trước đó đã cùng chủ nhân nói qua sẽ giết người này, bây giờ rốt cuộc đã có cơ hội thực hành. Hơn nữa ở đây giết người cũng sẽ không bị chủ nhân nhìn thấy bộ dạng khó coi, đây không phải chuyện rất đáng vui mừng hay sao?
Trên thực tế hai người bọn họ cũng không tính là hiểu rõ nhau, chỉ có điều trước đây cũng có tiếp xúc qua rồi. Thiên Lang đánh giá gã cũng giống như Ôn Dục Nhiễm nói vậy, không phải người tốt, cũng không làm được chuyện cực ác, cho nên cũng chỉ là tên rác rưởi mà thôi. Người này chẳng hề dốt nát, chỉ có điều là trưởng tử được Thiên gia nuôi dưỡng, vẫn là khá non nớt.
Sau lưng bỗng dưng rùng mình, Thiên Đồng An đột nhiên nghiêng người né hai lưỡi dao sắc nhọn bay thẳng vào mắt mình, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi: “Xem ra đàm phán thất bại.”
Hoặc là nói căn bản không có đàm phán, bởi vì cái tên đối diện kia từ đầu tới cuối đều luôn phản ứng lạnh nhạt.
Tiểu kịch trường: Hiện trường huynh đệ cãi nhau
Thích Phi Trần: Hoàng huynh, hoàng huynh, đệ muốn kết hôn với tướng quân o(*////▽////*)q
Hoàng huynh: Không được =△=
Thích Phi Trần: Mặc kệ, đệ muốn thành thân.
Hoàng huynh: Đệ hồi phủ hối lỗi, Nhạc khanh đi đến phương bắc chinh chiến.
Thích Phi Trần: Tại sao không được. Có phải huynh coi trọng tướng quân của đệ rồi không?
Hoàng huynh: Đệ quả thực không thể nói lý
Theo thái giám ngày đó vẩy nước quét nhà nói, bên trong ngự thư phòng hai vị hoàng tộc đánh nhau thành một đống.
(Nhạc Tử Lăng: Hình như có người đang gọi ta (⊙_⊙?))
Chương 60: Yêu đâu?
Editor: Tịnh
Beta: Vũ Ngư NhiThiên Đồng An cầm hộp gỗ trên tay ném xuống đất, đạp một phát nát bét, lấy tay gõ nhẹ hai cái lên cái trống nhỏ bên hông, lập tức có khói đen bốc lên, chậm rãi ngưng tụ thành bốn con quỷ đồng tử (quỷ trẻ con)màu xanh tím.
Thiên Lang trước sau duy trì vẻ mặt lạnh lùng, cho dù bất lợi về nhân số nhưng cũng chẳng mảy may dao động. Y rút ra một tấm bùa dán lên tay trái, động tác vô cùng nhạy bén mà tránh thoát quỷ đồng tử nhào tới.
Quỷ đồng tử há to miệng lộ ra răng nanh xanh lè. Từ màu sắc quỷ dị kia có thể nhìn ra, nếu như bị cắn phải kết cục chắc chắn không chỉ là thiếu một miếng thịt mà thôi.
Còn có một con quỷ đồng tử canh giữ ở bên cạnh Thiên Đồng An, gã lùi lại mấy bước, rất là nhàn nhã nhìn bên này: “Mày cần gì phải làm chó của một người bình thường. Giống như tao đã từng nói, cậu ta chỉ thích mày nhất thời, lúc mày thành quái vật sẽ ghê tởm mà vứt bỏ mày. Mày đánh với tao ở đây thật vô nghĩa. Không bằng nhanh đi tìm cậu ta, giết cậu ta, làm thành con rối cả đời thả ở bên người…”
Gã nói rất chậm, trong giọng nói mang theo ác độc, lại căm tức nhìn thấy Thiên Lang không có phản ứng chút nào, thật giống như lời gã nói là nhảm nhí. Thế nhưng gã cũng đoán ra được, nếu như là Thiên Lang mà nói, trong lúc đang bị phản phệ nghiêm trọng mà còn có thể giữ vững lý trí đến mức này cũng không có gì kỳ lạ.
Da của quỷ đồng tử rất cứng, không dễ phá hủy, cho nên Thiên Lang cũng không nóng lòng phản kích, mà là luôn luôn né tránh sự tấn công của chúng, điều này làm cho Thiên Đồng An đang bàng quang càng thêm vững tin năng lực của y đã không mạnh bằng lúc trước.
Sau một chốc, trong lúc quỷ đồng tử đang tấn công, Thiên Lang đột nhiên nhấc tay trái lên ấn lên trán một con trong số chúng. Trong nháy mắt lá bùa tiếp xúc với quỷ đồng tử, hành động của nó trở nên chậm chạp đi. Thiên Lang lợi dụng chớp nhoáng đó, đâm lưỡi dao kẹp giữa hai ngón tay giữa xuống đầu nó.
Cũng không thèm nhìn tới mà đá văng con quỷ kêu thảm thiết ra, Thiên Lang lập tức rút ra lá bùa thứ hai, không đến năm giây dùng cách thức y hệt xử lý hai con quỷ còn lại.
Mà vào lúc này, y cách chỗ Thiên Đồng An chỉ bảy mét. Thủ đoạn của Thiên Đồng An không chỉ bấy nhiêu, nhưng ý định trước đó của gã đã không còn sử dụng được nữa.
Đến khi Thiên Đồng An phát hiện tình huống có điểm khác thường muốn lui lại thì đã muộn. Một cước tốc độ cực nhanh đá xuống đầu gối phải, lúc gã ngã xuống đất thì đồng thời có một bàn chân đặt trên ngực gã, giẫm đến nỗi gã không kịp hít thở.
Duy trì tư thế đạp Thiên Đồng An, Thiên Lang chợt bị con quỷ cuối cùng tập kích, quay người dứt khoát dùng cách thức như cũ xử lý xong.
Thiên Đồng An quả thực không tin nổi, gã không dám tin trừng Thiên Lang đang nhìn mình từ trên cao, bị giẫm đến độ âm thanh cực kỳ khàn: “Sao mày có thể…”
Chống lại ánh mắt của Thiên Lang, gã dĩ nhiên cũng đã cảm nhận được một chút sợ hãi.
Đó sao có thể là ánh mắt của con người, trống rỗng không có gì phản chiếu trong đôi mắt…
Tựa hồ là vì Thiên Đồng An sợ hãi ánh mắt mà thấy vui, Thiên Lang chậm rãi nhếch khóe môi. Nụ cười mỉm ở trong trường hợp này thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị âm u, quả thực hệt như âm hồn cổ xưa bồi hồi ở trong lăng mộ ngàn năm này.
Giơ ngón trỏ lên ý bảo đối phương im lặng, Thiên Lang nhìn thoáng qua đôi găng tay đã dính bụi, nghiêng đầu đi như thể đang suy nghĩ, sau đó cắt đứt cánh tay quỷ đồng tử, một tay nắm chặt cằm Thiên Đồng An, một tay nhét cánh tay đó vào.
Lần này gần như đâm vào trong cổ họng, nước mắt Thiên Đồng An bị ép chảy ra, muốn ho khan nhưng cuống họng lại bị ngăn chặn. Hai tay liều mạng giãy giụa, nhưng mà dĩ nhiên không ngăn nổi sức của Thiên Lang, căn bản vẫn không nhúc nhích.
Xác định Thiên Đồng An đã khó có thể phát ra tiếng, Thiên Lang lui lại xoa cái tay dưới cằm kia, trực tiếp bẻ gãy hai tay của đối phương. Dưới tiếng rên vô cùng đau đớn của Thiên Đồng An, y cởi bao tay ra, nhét hết vào trong miệng gã.
“Chủ nhân không biết chuyện về Qủy Hồn, vẫn luôn cảm thấy hoảng hốt, bởi vì không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì.”
Nhẹ giọng nói xong câu đó, Thiên Lang giơ tay tắt đèn pin đeo ở hông, rồi tắt luôn đèn pin của Thiên Đồng An, làm cho toàn bộ không gian đều chìm trong bóng tối.
Nghe tiếng gào thét sợ hãi của Thiên Đồng An, Thiên Lang đổi một đôi găng tay mới, từ bên hông lấy ra hai lưỡi dao, nhỏ giọng rù rì nói: “Chủ nhân nhìn thấy rất nhiều thứ kinh khủng, có lúc buồn nôn đến ngay cả cơm cũng ăn không vô.”
Lưỡi dao sắc bén trong không gian đen kịt chuẩn xác đâm vào hai mắt gã, tiếng kêu thảm thiết bị chặn ở cuống họng. Thiên Đồng An liều mạng mà giãy giụa, thế nhưng cái chân giẫm lên người gã như có sức nặng ngàn cân, căn bản là không có cách chạy trốn.
“Ngay cả khi vì theo ta mà sắp chết, chủ nhân cũng cố gắng cười đến mức khiến người ta mê muội như thế.”
Lưỡi dao chậm rãi đâm chếch xuống cổ, xảo diệu tránh được động mạch cùng khí quản, khiến người ta gần như kề cận cái chết.
Trong không khí mùi máu tanh dần dần trở nên dày đặc, Thiên Lang có thể cảm giác được trên người mình ít nhiều gì cũng bị bắn máu tươi. Bản năng trong cơ thể y cảm thấy khát vọng với máu thịt, nhưng tinh thần lại cực kỳ chán ghét. Tạm thời không cần lưu tâm đến đè nén loại khát vọng đó, thế nhưng máu của những người khác quả nhiên là vô cùng buồn nôn.
Cho tới bây giờ, Thiên Lang vẫn nhớ rõ lúc dòng máu Ôn Dục Nhiễm trào vào trong miệng ấm áp, mỹ vị đến làm người ta say mê.
Ừm, cả tinh dịch nữa. (WTF QAQ)
***”
“Chúng ta ở đây! Thiên Lang! Bảo bối! Honey à!!”
Nếu hoàng đế đã nói sẽ không làm gì, vậy Ôn Dục Nhiễm cũng không băn khoăn gì nữa, gân cổ lớn tiếng kêu, hy vọng có thể có tác dụng định vị, để Thiên Lang nhanh chóng tìm thấy.
“Càng ở cái chỗ chết tiệt này lâu, tôi sắp điên tới nơi rồi.” Uống ngụm nước thấm giọng, Ôn Dục Nhiễm thuận miệng cùng Thích Phi Trần oán giận, “Hồi nãy có nghe thấy âm thanh quái dị, dường như có người kêu thảm thiết, nghe kỹ thì lại không có gì.”
“Có sao? Vậy đó chắc không phải áo giác.” Nói như thế, Thích Phi Trần nhấc mắt nhìn về phía đường vào mộ đối diện.
Theo tiếng bước chân vang lên, một ánh đèn pin rọi ra từ con đường đó, âm thanh càng ngày càng gần, cuối cùng Thiên Lang cả người đầy máu tươi đi ra.
“Cái đệch.” Lập tức từ dưới đất đứng lên, Ôn Dục Nhiễm nhìn thảm trạng của Thiên Lang, căn bản ngay cả chạm cũng không dám chạm, chỉ lo động đến vết thương máu sẽ chảy ào ào, “Anh gặp chuyện gì thế. Giết heo cũng không đến nỗi giống như tắm thế kia!”
“Chủ nhân QAQ” Thiên Lang lộ ra vẻ đáng thương, “Đều là máu của kẻ đó, thật là ghê tởm, muốn ói.”
“Đây không phải là máu của anh?” Cục đá ở trong lòng rơi xuống hơn một nửa, anh còn đang suy nghĩ từ chỗ này đến bệnh viện mất bao lâu, “Vậy thì hết cách rồi, hành lý đều ở trong xe, không mang quần áo theo, trừ khi anh khỏa thân chạy ra ngoài.”
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, trọng điểm của bọn họ bây giờ không phải là cả người đầy máu có buồn nôn hay không.
“Ngày hôm nay đi về trước đi, vừa đi vừa nói.” Đây gọi là gì, mới vừa xem xong vở kịch gia đình luân lý, ngay sau đó là hiện trường giết người, “Trên người anh có vết thương không?”
Sau khi nhận được câu trả lời phủ định, Ôn Dục Nhiễm vô cùng quyết đoán lui về sau vài bước, đứng cách xa Thiên Lang, miễn cho bị cọ đầy máu.
Thiên Lang: “…” Yêu đâu?
Ôn Dục Nhiễm: “Chúng ta đi thôi.” Mơ đi.
Vừa đi theo dấu ký hiệu, Ôn Dục Nhiễm vừa liếc Thiên Lang, cảm thấy không đành lòng nhìn thẳng nên lại chuyển tầm mắt trở về: “Anh gặp ai? Thiên Đồng An?” Hai người này đúng là tương ái tương sát, xa như vậy mà cũng theo được rất không dễ dàng.
“Đúng, hắn ta tự tìm tới, ta cũng chỉ có thể giải quyết hắn, vừa hay có thể dứt điểm luôn.”
Tuy rằng không ủng hộ giết người, nhưng lần này Ôn Dục Nhiễm không nói gì, chỉ có điều đẫm máu mà trở về thực sự có chút khiêu chiến thị giác. Mãi cho đến khi ra khỏi lăng mộ, anh mới nhớ tới một vấn đề: “Đợi một chút, vừa nãy có một con quỷ nói đồ chúng ta cần đã bị lấy đi, chẳng lẽ không phải là hắn?”
“Thật đáng tiếc, nó đã bị hỏng rồi.” Dùng loại giọng điệu hời hợt nói ra, Ôn Dục Nhiễm căn bản không cho là y có bao nhiêu tiếc nuối.
Sau khi trở lại khách sạn, Thiên Lang lập tức đi tắm cả hai tiếng đồng hồ, Thích Phi Trần thì lại như cũ đi được không thấy bóng người, cũng không biết một con quỷ có thể đi lạc thú ở đâu.
Có rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng trên thực tế thời gian bọn họ ở trong lăng mộ cùng lắm là tới buổi trưa. Tuy vậy nhưng họ vẫn quyết định nghỉ ngơi ở khách sạn một đêm nữa, dù sao hiện tại lái xe trở lại, đến khi về đến nhà cũng là đêm hôm khuya khoắt.
***
Tối hôm đó Ôn Dục Nhiễm liền mơ một giấc mơ, anh mơ thấy mình chết rồi.
“Đi về phía Bắc đi, vận khí tốt còn có thể làm cho nhóc vui vẻ đấy.”
“Chúng ta, đều không ra được.”
“Vậy… Ngươi làm chủ nhân ta đi.”
Ban đêm trong núi sâu, cây cối quỷ mị mọc ra đầu người, thiếu niên mặc tang phục, trò thăm nhà trẻ con…
Đây chỉ là một phần của giấc mơ.
Lúc đó Ôn Dục Nhiễm còn bé nên anh xé mất lá bùa trên ngọc bội bên hông thiếu niên, sau đó ngồi chơi cùng thiếu niên thoạt nhìn an tĩnh rất lâu, dạy hắn kéo cục đá bao, cùng hắn chia sẻ sô cô la trong túi mình, kéo tay hắn cười rất vui, dường như quên mất bản thân đang ở địa phương âm u đáng sợ.
Vẻ mặt của thiếu niên vẫn rất cứng ngắc, dường như đối với hắn mọi thứ đều mới lạ, nhưng vẫn luôn cố gắng phối hợp với anh.
Anh nói khi trời sáng sẽ dẫn thiếu niên đi, thế nhưng anh không đợi được tới sáng.
Không lâu sau, những người trong tộc Thiên gia cư ngụ ở ngọn núi này tới.
Năm người đàn ông sắc mặt âm trầm, trong tay cầm vũ khí khác nhau. Cho dù khi đó anh chỉ là con nít nhưng vẫn cảm nhận được sát khí của những người này, bản năng cảm nhận được sợ sệt.
Anh kéo theo thiếu niên chạy trốn, thế nhưng cũng không chạy được bao xa đã bị những người đó bắt lại. Nhìn thấy một gã thô lỗ trong số đó nắm cổ áo thiếu niên lôi ra, anh vồ tới hung hăng cắn cổ tay người nọ một cái, khiến gã thả lỏng bạn của anh ra.
Sau đó thì sao? Sau đó một con dao sắc bén đâm xuyên qua tim anh. Nó đâm vào quá nhanh, anh cũng không kịp cảm nhận được đau đớn đã bị đẩy ngã trên mặt đất.
Anh muốn bò lên, muốn dẫn bạn theo để chạy trốn, thế nhưng có gì đó ấm áp không ngừng chảy ra ở phía sau, anh không có sức nữa.
Trên mặt thiếu niên lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi sống động như vậy, quỳ gối bên cạnh anh, lấy tay thử chặn vết thương không ngừng chảy máu kia, thế nhưng cũng không có tác dụng, ngoại trừ khiến cho màu đỏ của máu dính đầy lên áo y. Anh bắt đầu cảm thấy được cả người phát lạnh, choáng váng đầu hoa mắt, ý thức cũng dần dần mà trở nên mơ hồ.
Mọi người chung quanh vẫn thờ ơ không động lòng, lạnh lùng nhìn tất cả.
Anh không biết điều này đại biểu cái chết đang đến gần, chỉ cho là mình buồn ngủ, muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc.
Trong mông lung, anh cảm giác được có chất lỏng ấm áp nhỏ xuống trên mặt, trên cánh tay. Trong bóng tối bên tai truyền đến tiếng nghẹn ngào nức nở trầm thấp của thiếu niên, mãi đến tận khi không thể kiềm nén được nữa, tiếng khóc trở nên càng lúc càng lớn, khóc thở không ra hơi, cuối cùng dần dần yên tĩnh.
Cảnh trong mơ đến đây gần như hoàn toàn kết thúc.
Tiểu kịch trường:
Thiên Đồng An: Chời má, câu chuyện này có độc! Ai tìm cái tên biến thái chết tiệt này vại?!
Ôn Dục Nhiễm: Ai dô, anh cuối cùng cũng lãnh cơm hộp rồi à?
Thiên Đồng An: Rất đau đó đại ca! Đây rõ ràng là trả đũa, nói chỉ cần phối âm trong bóng tối đâu?! Diễn nhân vật phản diện thì không có nhân quyền à QAQ
Ôn Dục Nhiễm: Vậy mà anh cũng tin, có phải anh ngâu si rồi không (⊙_⊙)
Thiên Lang: Hắn ngốc.
[text_hash] => d5a5d8aa
)