[Đm] Tiểu Thiếu Niên – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Tiểu Thiếu Niên - Chương 5

Thời gian qua nhanh, cái bụng Sở Ngôn vẫn luôn giấu kín cuối cùng không giấu được nữa.

Ba mẹ phát hiện Sở Ngôn mang thai thì sốc cực kỳ. Mẹ Sở suýt nữa thì giận đến phá nhà.

Sở Ngôn mới 16 mà đã mang thai? Sao bà chịu được chứ?

Dù nông thôn còn hơi lạc hậu, trai gái lấy nhau sớm trước tuổi là chuyện bình thường, hoặc chưa đến 18 cô gái đã mang bầu sinh con.

Nhưng Sở Ngôn khác họ! Cậu là song tính nhân! Là người cần phải chăm sóc! Cần phải cẩn thận!

Vậy mà… Vậy mà…

Mẹ Sở tức không thở nổi, nói không nên lời.

Ba Sở coi như bình tĩnh, chỉ lạnh giọng hỏi cha đứa bé là ai.

Sở Ngôn cúi thấp đầu, yếu ớt đáp rằng:\” Cha đứa bé chết rồi.\”

Chu Quang cũng cúi đầu đứng bên cạnh bỗng lung lay suýt thì ngã.
Đã nói là để cậu chịu thay rồi mà? Đã nói là để cậu giả bộ làm cha đứa bé mà?

Ba mẹ Sở cố gắng bình tĩnh lại, cuối cùng mệt mỏi trở về phòng.

Chu Quang phơi vỏ cam cùng lá trà, cất tiếng nói chuyện với Sở Ngôn đang ngồi dưới bóng cây.

\”Giờ tính sao?\”

Sở Ngôn nhâm nhi mứt kẹo, nâng cằm đáp:\”Còn sao nữa? Cứ để ba mẹ bình tĩnh tiếp thu thôi.\”

\”Tôi nói… Về sau đứa bé ra đời, không có cha thì sao đây?\”

Sở Ngôn im lặng, vuốt ve bụng đã lớn của mình.

\”Tôi sẽ nói, tôi là cha bé, mẹ bé đã không tồn tại nữa rồi.\” Cậu sợ người đời gièm pha, nên đã suy nghĩ đủ đường. Nếu biết cậu là người song tính, còn biết sinh con chắc chắn sẽ bị người người khinh thường, họ cũng sẽ khinh thường bé con của cậu nữa.

Vậy nên, nếu có ai hỏi về cuộc sống của hai bố con cậu, cậu sẽ nói rằng, cậu đã kết hôn lấy vợ, nhưng không lâu sau người vợ đã qua đời vì tai nạn, bỏ lại cậu cùng đứa con.

Một kịch bản hoàn hảo không lỗ hổng.

Sở Ngôn nằm trên chiếc giường đơn sơ, ôm áo khoác đã không còn mùi vị của người đàn ông, cậu dụi dụi mặt vào chiếc áo, nhỏ nhẹ gọi tên hắn, vành mắt đỏ ửng chảy vài giọt nước mắt trong suốt.

Khi xa Tăng Bắc rồi, cậu mới biết bản thân lại yếu đuối như thế, không có hơi ấm ôm ấp, không có lời trêu chọc, không có âu yếm quấn quýt… Cậu sẽ rất nhớ.

Thỉnh thoảng còn khóc nức nở, tương tư về người đàn ông kia.

Dẫu sao Sở Ngôn chỉ là một tiểu thiếu niên đơn thuần ngây thơ, lần đầu trải qua cái cảm giác được bao bọc bởi người đàn ông khác, được người đó cưng chiều như là người yêu.

Tuổi nhỏ lại chưa trải sự đời, trái tim mềm yếu cũng dễ dàng động tâm.

Sở Ngôn lau nước mắt, chỉ mình cậu ngu ngốc coi đó là tình yêu. Còn người đó, chỉ coi cậu là một món đồ chơi, coi cậu như sủng vật mà thôi. Người đó… Không hề yêu cậu, người đó còn ghét có con nữa.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.