Edit by meomeocute
Chương 50: Cách Chức Tra Xét
—
Chuyện sĩ tử Phần Châu không ai đỗ đạt lan truyền khắp kinh thành, nhiều người cho rằng đây là ý chỉ của thiên tử, nói rằng có tấm gương của Tần Hiếu Nguyên từ trước, bệ hạ đang đề phòng văn nhân Phần Châu.
Những lời đồn đại ngày càng lan rộng, đến ngày thứ hai sau khi bảng vàng được công bố, trong kinh thành đã sợ nhắc đến chữ \”Phần\”, thậm chí có người còn nửa đêm chạy đến trước hội quán Phần Châu đập mấy sọt trứng gà thối và lá cải hỏng.
\”Ai bảo bọn họ, dân Phần Châu, huyện Tần Khê lại sinh ra một tên đại gian thần hại nước loạn chính như vậy, phì, phì phì phì, đúng là xui xẻo.\”
\”Cho bọn họ vào kinh là làm bẩn đất đai nơi đây.\”
\”Ta thấy vẫn là bệ hạ có tầm nhìn xa trông rộng.\”
\”Mau đuổi bọn họ đi thôi.\”
\”Đúng vậy.\”
Giữa hai hàng người đang vây quanh, Trần Tu không liếc ngang dọc, sải bước đi thẳng về phía trước, bất kỳ âm thanh nào bên tai cũng không khiến bước chân hắn chậm lại dù chỉ một chút.
Đại Yến có luật quy định, sĩ tử trượt khoa cử có thể đến cống viện nhận lại bài thi trong vòng mười ngày sau khi công bố bảng vàng.
\”Phì! Xui xẻo!\”
Không biết ai trong đám đông đã ném một quả trứng gà vào giữa đường.
Trần Sĩ giận dữ, cúi xuống nhặt quả trứng vỡ nát ném ngược trở lại đám đông. Lòng đỏ và vỏ trứng văng tung tóe, người trong đám đông la lên:
\”Ai da, ai da ai da, yue…\”
\”Yue…\”
\”Ai lại ném trứng thối ra vậy… yue…\”
Trần Tu quay người kéo Trần Sĩ: \”Đi thôi!\”
Trần Sĩ đuổi theo, nhưng phía sau vẫn còn những người khác, bọn họ không dám ngẩng đầu lên, như thể thực sự đã phạm vào tội ác tày trời.
\”Huynh đệ Trần Tu, hay là chúng ta đừng đi nhận lại bài thi nữa, nhìn tình hình bây giờ, có nhận cũng chỉ chuốc lấy nhục nhã thôi.\”
\”Phải đấy… Chúng ta đã ở kinh thành bấy lâu, tiền mang theo đã sắp cạn kiệt, vẫn nên sớm trở về Tần Khê thì hơn.\”
Trần Tu không nói gì, nhưng Trần Sĩ lại mắng: \”Người ta hắt nước bẩn lên đầu ngươi, ngươi cứ để mặc họ hắt, vậy ngươi còn chẳng bằng họ! Nhát gan!\”
Có người chịu không nổi, tức giận nói: \”Chúng ta nhát gan?! Thời thế kinh thành là do trời định, chúng ta thân phận thấp kém, bệ hạ quyết tâm không cho chúng ta vào quan trường thì chúng ta có thể làm gì? Không bằng trở về cày hai mẫu ruộng, nuôi một con trâu già, dùng sức mà ăn cơm, ít ra cũng không phải chịu những uất ức này!\”
Người ấy nói xong, một kẻ có đôi mắt xếch sâu sắc chậm rãi lên tiếng: \”Ta cũng thấy không bằng về Tần Khê, chí ít đó là địa bàn của chúng ta, chúng ta có cách của mình…\”