Edit by meomeocute
Chương 48: Đại nhân Tống quả nhiên là đọc đủ loại sách
—
Huynh đệ nhà họ Bầu Bí giúp các tú tài sống trong ngôi miếu đổ nát mua chút đồ ăn, còn mang theo ít tin tức và chuyện nghe thấy trong thành.
Trời dần tối, trong miếu thắp lên mấy cây nến trên bệ Phật, các tú tài tụm năm tụm ba ngồi nói chuyện khe khẽ, bầu không khí cũng bớt phần quạnh quẽ.
Tống Kiệm nhìn thời gian, từ đống rơm khô đứng dậy, nói: \”Các huynh đệ, trời không còn sớm nữa, ta phải về chỗ ở rồi.\”
Trần Thứ ngẩng đầu: \”Tiểu huynh đệ, ngươi không phải người Tần Khê, cũng chẳng phải người Nghĩa Châu, vậy rời khỏi đây rồi, ngươi tính đi đâu ở?\”
Tống Kiệm đương nhiên là về cung, nhưng không thể nói thẳng ra.
Hắn xoay chuyển trong đầu, rồi bịa ra: \”Không giấu gì mọi người, thực ra lần này ta vào kinh không chỉ để đi thi, mà còn để nương nhờ thân thích.\”
\”Thân thích?\”
\”Tiểu huynh đệ có họ hàng ở kinh thành à?\”
Tống Kiệm gật đầu: \”Ừ!\”
\”Ta có một người thân làm quan nhỏ trong kinh, ta làm việc cho ông ấy, ông ấy lo cho ta chỗ ở và cơm ăn, nên ta phải nghe lời ông ấy. Bây giờ trời đã muộn rồi, ta phải về ngay, nếu không thân thích sẽ lo lắng.\”
Mọi người liền bảo: \”Vậy tiểu huynh đệ đi đường cẩn thận nhé.\”
\”Thân thích của ngươi có biết ngươi tới đây không?\”
\”Hắn có sai người đến đón ngươi không?\”
\”Đi đường ban đêm nguy hiểm lắm, hay để chúng ta đưa ngươi một đoạn?\”
Tống Kiệm khoát tay: \”Không cần không cần, nhà thân thích ta không xa lắm, đi mấy bước là tới.\”
Trần Thứ nhướn đầu: \”Đi mấy bước? Vậy thân thích ngươi cũng ở miếu đổ à?\”
Trần Tu kéo hắn lại, cho hắn một ánh mắt bảo im lặng.
Tống Kiệm gãi má, chào từ biệt bọn họ: \”Vậy ta đi đây, rảnh rỗi ta sẽ lại tới. Mọi người cố lên, nhớ giữ an toàn.\”
Có người đưa hắn một chiếc mũ: \”Đây là mũ ta đội trên đường vào kinh, khá ấm, tiểu huynh đệ đội đi.\”
Tống Kiệm nhận lấy: \”Cảm ơn cảm ơn, ngươi thật tốt, chúc ngươi thi đỗ làm quan phát tài.\”
Nghe hắn nói vậy, trong miếu vang lên một trận cười thiện ý.
Tống Kiệm đội mũ thư sinh, khoác sọt tre lên lưng rồi rời đi.
Trong miếu, Trần Sĩ che miệng nói khẽ: \”Ca, huynh thấy tiểu huynh đệ này nói thật bao nhiêu phần?\”
Trần Tu không rời mắt khỏi sách: \”Một phần cũng được, mười phần cũng được, chẳng liên quan đến chúng ta. Ít tò mò, ít nói linh tinh.\”
Trần Thứ: \”Ồ.\”
Tống Kiệm rời miếu được một đoạn thì dùng khinh công bay lên, chưa đến một khắc đã quay về kinh thành.