[Đm] Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao? – Chương 46 – Như một chú cún con – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao? - Chương 46 - Như một chú cún con

Edit by meomeocute

Chương 46: Nam nữ có khác biệt, không thể cởi đồ trước mặt Hoàng thượng… 

Sau khi dạo hết một con phố đầy quầy đố đèn trong kinh thành, Tống Kiệm và Tiêu Vĩnh Ninh đạt được thành tựu: \”Cảm ơn đã ghé thăm\”. 

Cả hai đều cảm thấy hụt hẫng, cuối cùng Đan La không nhịn được mà nói: \”Công chúa điện hạ, Tống đại nhân, nếu không được… thì chúng ta mua một cái đi?\” 

Tống Kiệm: \”!\” 
Tiêu Vĩnh Ninh: \”!\” 

\”Mua!\” 

Hai người mỗi người mua một chiếc đèn lồng hình con rắn nhỏ, vui vẻ tiếp tục đi dạo. 

Đi chơi quan trọng nhất là gì? Tất nhiên là ra ngoài rồi! 

Hai người thấy gì cũng mới lạ, cứ đi qua một quầy là mua một đống đồ, chẳng mấy chốc, Đan La đã cầm đầy tay, đến khi không cầm nổi nữa, Tiêu Vĩnh Ninh dứt khoát cài hết lên đầu Tống Kiệm. 

\”Tống đại nhân, Tống đại nhân, nhìn cây trâm này đi, nó có hình lồng đèn nhỏ đó! Cài vào đi! Bên này một cái! Bên này cũng một cái!\” 

\”À! Còn cái này nữa! Viên tròn lớn!\” 

\”Cái này cũng đẹp lắm! Tống đại nhân mau đội lên đi!\” 

Chẳng mấy chốc, Tống Kiệm đã biến thành một người đỏ rực, vô cùng rực rỡ, trông như một quầy hàng di động. 

Tiêu Vĩnh Ninh nhìn kiệt tác của mình, hài lòng đến tám trăm phần, đôi mắt sáng lấp lánh: \”Đẹp quá, Tống đại nhân, đều tặng cho huynh đấy.\” 

Tống Kiệm cười ngốc nghếch: \”Hê hê.\” 

\”A! Tống đại nhân! Bên kia có mứt kìa!\” 

Tống Kiệm và Đan La chạy theo bước chân của Tiêu Vĩnh Ninh. Trên quầy hàng, các loại mứt trái cây đủ màu sắc, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào. 

Tiêu Vĩnh Ninh hào phóng chỉ vào một đống mứt: \”Ta muốn mứt hoa quế và mứt anh đào này, Tống đại nhân, huynh muốn ăn gì…\” 

Tống Kiệm đang định trả lời thì đột nhiên có một cuộc tranh cãi nhỏ bùng lên trong đám đông phía bên trái. 

\”Không bán, không bán! Đừng có đến đây nữa! Không bán cho ngươi!\” 

Người bị từ chối trông cũng như một thư sinh nho nhã, mặt đỏ bừng vì tức giận: \”Ngươi bán cho người khác được, tại sao lại không bán cho ta?\” 

Người bán hàng sốt ruột nói: \”Không bán là không bán, làm gì mà lắm lý do thế! Đi đi! Đừng có cản trở việc làm ăn của ta!\” 

Tống Kiệm và Tiêu Vĩnh Ninh nhìn nhau. 

Người vây quanh càng lúc càng nhiều, họ chỉ trỏ vào vị thư sinh kia, thì thầm điều gì đó. 

Thấy vậy, thái độ của người bán càng thêm gay gắt: \”Ngươi không đi thì ta báo quan đấy!\” 

Thư sinh kia nói: \”Ngươi mở cửa buôn bán, cớ gì lại không bán cho ta? Ta cứ không đi đấy, có bản lĩnh thì gọi quan phủ bắt ta đi!\” 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.