[Đm] Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao? – Chương 44 – Trẫm thấy Tống đại nhân cũng phong vận vẫn còn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao? - Chương 44 - Trẫm thấy Tống đại nhân cũng phong vận vẫn còn

Edit by meomeocute

Chương 44:  (///////)

Vậy nên, Tiêu Ứng Hoài là nam đồng??? 

Tống Kiệm vốn đã choáng váng, giờ đầu óc càng thêm quay cuồng. 

“Bệ bệ bệ bệ bệ hạ… ta ta ta ta ta ta…” 

Tiêu Ứng Hoài chẳng cần mở mắt cũng biết tên ngốc này lúc này ra sao, liền hỏi: “Ngươi thế nào?” 

Mặt Tống Kiệm nóng ran, cái bể nước to thế này mà chẳng biết nên chui vào đâu. 

“Vậy nên ngài mới không cho ta đi xem mắt nam tử trạc tuổi trong kinh sao?” 

Tiêu Ứng Hoài: “?” 

Tống Kiệm có một logic rất riêng mà hắn tự thấy hợp lý, luống cuống giải thích: “Tức là, nếu bệ hạ thích nữ tử, vậy theo truyền thống, nữ nhân trong thiên hạ đều phải qua mắt bệ hạ mới có thể xuất giá. Tương tự, nếu bệ hạ thích nam tử, thì nam nhân trong thiên hạ cũng phải qua mắt ngài trước mới…” 

Tiêu Ứng Hoài vốn đã nóng nực bực bội, nghe xong mấy lời nhảm nhí này càng thêm cáu, lập tức mở mắt, không kiên nhẫn cắt ngang: “Ngươi lại biết trẫm cấm ngươi đi xem mắt là vì những lý do này?” 

Tống Kiệm ngơ ngác. 

Tiêu Ứng Hoài trầm tĩnh nhìn chằm chằm hắn: “Trẫm thấy Tống đại nhân cũng phong vận vẫn còn.” 

Câu này nghe kỹ còn có chút nghiến răng nghiến lợi. 

“……” 

Tống Kiệm lập tức đơ người. 

Trong bể tắm nhất thời chỉ còn lại hơi nước lượn lờ. 

Tiêu Ứng Hoài nhìn hắn. 

Tống Kiệm: “O.O” 

Không biết bao lâu sau. 

“A!” 

Tống Kiệm: “A a a a a a a a a!” 

Mặt hắn đỏ bừng như quả táo chín, cuống quýt bơi hai vòng trong bể: “A a a a a a!” 

“(///////)” 

Tiêu Ứng Hoài im lặng: “?” 

“Không được không được không được không được không được…” Tống Kiệm bơi vòng vòng nửa bể, rồi lại trốn về góc nhỏ của mình, ngồi thụp xuống, co người lại: “Ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng!” 

“Chuẩn bị cái gì?” 

Một nửa cằm nhọn của Tống Kiệm chìm trong nước, lông mi khẽ run mấy cái: “Thuộc hạ còn chưa từng yêu đương, chưa có bạn trai, ngay cả đối tượng mập mờ cũng không có.” 

Tiêu Ứng Hoài miễn cưỡng hiểu được ý trong lời hắn, hỏi: “Vậy nên?” 

“Vậy nên không thể… không thể trực tiếp ngủ với nhau được.” 

Tiêu Ứng Hoài: “……” 

“Nước thuốc trong bể chảy vào đầu ngươi rồi à?” 

Tống Kiệm: “Hức~” 

“Ngươi là minh quân, không thể cưỡng ép dân nam.” 

Tiêu Ứng Hoài suýt thì bật cười vì tức: “Trẫm khi nào nói muốn cưỡng ép ngươi?” 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.