[Đm] Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao? – Chương 39 – Đêm Đen Gió Lớn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Nhất Định Phải Làm Ám Vệ Sao? - Chương 39 - Đêm Đen Gió Lớn

Edit by meomeocute

Chương 39: Không Lẽ Thật Sự Có Tình Tiết Ẩn?

Đêm đen gió lớn, thời điểm thích hợp để gây án. 

Tống Kiệm hùng hục đuổi theo, nhưng tốc độ quá nhanh nên không phanh kịp, \”bộp\” một tiếng đâm sầm vào lưng người đàn ông phía trước. Sợ làm kinh động mục tiêu khả nghi, hắn vội ôm đầu cúi xuống. 

Sắc mặt hắn nghiêm túc, nhỏ giọng hỏi: \”Bệ hạ? Sao vậy?\” 

Tiêu Ứng Hoài liếc xuống: \”Ngươi đang giẫm lên chân trẫm đấy.\” 

Tống Kiệm cúi đầu nhìn: \”Hả!\” Hắn vội vàng rụt chân lại, cười ngượng ngùng: \”Xin lỗi bệ hạ, thuộc hạ cứ tưởng là hòn đá.\” 

Tiêu Ứng Hoài: \”…\” 

Lúc này, gần cung Dịch Lân, ở một góc khuất tối tăm, có hai bóng người lén lút. Nhìn dáng vẻ, một người cao gầy, một người thấp mập. 

Hai người họ đang ríu rít nói thứ ngôn ngữ kỳ lạ. 

Tên cao gầy nheo mắt: \”Chính là chỗ này.\” 

Tên thấp mập gật đầu: \”Thành bại tại đây, vinh nhục tại đây.\” 

Tên cao gầy nói tiếp: \”Sau khi chúng ta lẻn vào, trước tiên bắt giữ người này! Sau đó bắt tiếp người kia! Cuối cùng bắn tín hiệu, bắt trọn ổ bọn chúng!\” 

Tên thấp mập ngửa mặt cười nhỏ: \”Làm xong vụ này, chúng ta có thể thăng quan phát tài! Đến lúc đó sẽ lui về hậu trường…\” 

Tên cao gầy giơ tay đập vào gáy hắn: \”Câm miệng! Những lời này không thể nói lung tung!\” 

Tên thấp mập vội lấy tay bịt miệng: \”Ta hiểu mà, ta hiểu, vách tường có tai.\” 

Tên cao gầy trừng hắn: \”Ai nói vách tường có tai? Ý ta là nói mấy lời này khi làm nhiệm vụ thì dễ chết lắm! Ngươi quên những kẻ trước đây đã chết thế nào rồi sao?\” 

Tên thấp mập nghiêm túc hẳn lên: \”Trương Tứ, trước khi làm nhiệm vụ đã nói xong vụ này sẽ về cưới vợ sinh con.\” 

\”Còn Lý Tam, trước khi làm nhiệm vụ đã nói với mẫu thân rằng hắn nhất định sẽ trở về.\” 

Tên cao gầy gật đầu: \”Chỉ cần nhớ vậy là được.\” 

Tên thấp mập càng nghĩ càng sợ, vội vàng lấy tay bịt miệng. 

Hai người cẩn thận trèo tường vào trong. 

Tên cao gầy nheo mắt lạnh lùng: \”Đêm nay, không phải bọn chúng chết, thì là chúng ta bỏ mạng…\” 

Câu nói còn chưa dứt, trước ngực tên thấp mập bỗng rơi ra một vật gì đó. 

Là một túi hương. 

Hắn vội nhặt lên, nhẹ nhàng vuốt đường kim mũi chỉ trên túi hương, lập tức chìm vào hồi ức: \”Đây là món quà duy nhất nàng ấy tặng ta, đợi ta trở về…\” 

Tên cao gầy suýt hét lên kinh hãi, vội vàng bịt miệng hắn lại. 

\”Ngươi mà còn nói thêm câu nào nữa thì cả hai chúng ta đều bỏ xác ở đây…\” 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.