Edit by meomeocute
Chương 28: Tiểu Phúc Tinh
—
Chữ trong kinh thư quá nhiều từ khó, thoạt nhìn chẳng khác nào thiên thư, Tống Kiệm đọc được một lúc liền hoàn toàn từ bỏ, mặt mày ủ rũ lấy bút mực giấy nghiên ra.
Chẳng phải chỉ dùng cơm để uy hiếp hắn chép kinh sao?
Hừ, uy vũ thì hắn liền cúi đầu, hắn chính là kiểu người như vậy.
Tống Kiệm trải giấy ra, cầm bút lông lên rồi bắt đầu múa bút hăng say.
Ta viết.
Ta viết.
Ta viết viết viết viết viết.
Tiêu Ứng Hoài thoáng rời mắt khỏi kinh thư, nhìn sang thấy người bên cạnh đang cắm cúi viết lia lịa, trông cũng rất nghiêm túc, thế nên y thu lại ánh nhìn, mặc kệ Tống Kiệm muốn viết gì thì viết.
Y yên tâm đọc kinh văn suốt nửa canh giờ, không ngờ lúc ngẩng lên lần nữa, lại phát hiện người bên cạnh… không phải đang viết, mà đang vẽ mấy cái que diêm đánh nhau trên bàn.
Miệng còn lẩm bẩm: “Vút——bốp——bịch——”
Tiêu Ứng Hoài khẽ ho một tiếng.
Tống Kiệm lập tức hoàn hồn, nhanh chóng ngồi thẳng dậy, lại cắm đầu vào viết.
Viết viết viết.
Nhưng chưa được bao lâu, trên giấy mới chỉ thêm được một hàng chữ, Tống Kiệm đã chống cằm ngẩn người.
Hắn gãi gãi ngón tay, không biết cơm chay trong Phủ Huệ Tự có vị gì nhỉ, lát nữa chép xong có nên tìm một hòa thượng để hỏi thử không…
Ngón tay Tiêu Ứng Hoài khẽ gõ “cạch” một tiếng lên mép bàn.
Tống Kiệm cứng đờ sống lưng, vội giả vờ như mình vừa nãy đang suy nghĩ, trầm ngâm hai giây rồi mới hạ bút, diễn xuất vô cùng hoàn hảo, không chê vào đâu được.
Tiêu Ứng Hoài cũng không vạch trần, tiếp tục đọc kinh thư trong tay.
Thiền phòng yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, khói đàn hương vấn vít.
Lúc y lật đến trang cuối cùng, vừa quay đầu đã thấy người bên cạnh bắt đầu gật gà gật gù như gà mổ thóc.
Tiêu Ứng Hoài nhìn chằm chằm hắn, mắt thấy đầu bút thấm đầy mực sắp chọc vào má rồi, y lại nhẹ nhàng ho một tiếng.
Thiếu niên giật bắn mình tỉnh dậy, lau nước miếng, tiếp tục viết.
Tiêu Ứng Hoài đọc xong kinh thư trên tay, cũng không định mở quyển thứ hai, chỉ giả vờ lật xem lại nội dung phía trước.
Tống Kiệm gật một cái, Tiêu Ứng Hoài lại nhắc nhở một cái.
Gật tới bảy tám lần.
Tống Kiệm: “=-=.”
A a a a a a a a a.
Buồn ngủ quá——há——