Hai tuần rồi Cao Lãng đã ở lỳ trong bệnh viện không chịu về nhà. Đơn giản là vì được người thương chăm sóc quá chu đáo, hắn không nỡ khỏi bệnh.
Giống như bây giờ đây, hắn đang nằm gối đầu lên đùi của kim chủ nhà mình, vừa đọc kịch bản do trợ lý gửi đến vừa được anh massage đầu, lâu lâu lại há miệng để anh đút trái cây cho.
Đang rất vui vẻ tận hưởng sự sung sướng của cuộc đời thì bỗng có y tá gõ cửa bảo có chuyện muốn nói riêng với Bạch Lam, lúc đi ra cô còn may mắn được đại minh tinh Cao Lãng cho một ánh mắt làm lạnh cả tóc gáy.
Anh mỉm cười hôn hắn một cái, tránh cho hắn lại giận dỗi vô cớ nữa mới an tâm mà rời đi.
Đợi khi anh đóng cửa lại, hắn mới từ trên giường ngồi dậy, lấy ra một điếu thuốc châm lửa bỏ vào miệng, bộ dáng khi có anh với lúc này khác xa nhau.
Không đi tranh giải ảnh đế thì quá là uổng phí.
Một lúc sau có tiếng gõ cửa, Cao Lãng lên tiếng \”Vào đi.\”
Hứa Văn mặc quần jean và áo hoodie, phong cách trẻ trung bước vào, trên tay còn xách một giỏ trái cây to bự.
Cậu thấy tiền bối thì có chút sợ hãi, cúi đầu chào hắn lia lịa \”Chào anh ạ.\”
Cao Lãng phà một dòng khói, đẹp trai không lời nào tả cho hết, liếc mắt nhìn cậu hỏi
\”Cậu tới đây làm gì ?\”
Hứa Văn bối rối đặt giỏ trái cây lên bàn, thành thật trả lời
\”Em…em đến thăm tiền bối ạ…\”
Cậu và hắn tuy không thân thiết lắm và có vẻ hắn còn rất ghét cậu nhưng hôm đó Hứa Văn cũng có mặt, nếu không đi thăm thì quả thật quá không biết điều. Quản lý cũng muốn Hứa Văn mở rộng mối quan hệ trong giới hơn nên đặc biệt chọn quà đắt tiền cho cậu mang theo, còn dặn dò cậu rất nhiều điều.
Nhưng khi trực tiếp đứng trước mặt Cao Lãng thì mọi thứ đều bay sạch hết rồi.
Cao Lãng không chút cảm xúc nói \”Cảm ơn.\”
Hứa Văn vận dụng đầu óc, ngượng ngùng tìm chủ đề để bầu không khí bớt căng thẳng hơn
\”Anh đã khỏe chưa ạ ?\”
Đại minh tinh Cao Lãng chợt nhíu mày, lúc này mới quay sang cho cậu một ánh mắt
\”Nhìn tôi giống sắp chết lắm à ?\”
Hứa Văn cười cười gãi đầu, quả thật là tiền bối không thích cậu rồi, cậu liền nhanh chóng chuyển hướng qua đối tượng có thể khiến tinh thần của cậu an tâm hơn
\”Anh Lam….anh ấy đang….đang….\”
Tai Cao Lãng giật giật, câu nói này đã chính thức chọc đến tim đen của hắn rồi
\”Anh Lam…hai người thân thiết quá nhỉ !!\”
Hứa Văn tiếp tục gãi gãi đầu, ngây thơ nói
\”Là…là….anh Lam bảo em gọi như vậy ạ….anh ấy dễ thương thật đó…..\”
Cao Lãng im lặng một lúc lại đem điếu thuốc vùi vào gạt tàn, giọng khàn khàn khiến Hứa Văn không tự giác có chút run sợ