[ĐM/HOÀN] Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân – Chương 96: Hồi kinh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐM/HOÀN] Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân - Chương 96: Hồi kinh

Array
(
[text] =>

Chương 96: Hồi kinh

Doãn đại nhân hoảng hốt kéo rèm xe bên cạnh để giữ thăng bằng, đôi mắt nhỏ trợn trừng vì kinh sợ, quay đầu nhìn Ôn Trì, hốt hoảng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?!”

Tuy là hỏi thế, nhưng bọn họ cũng từng trải nhiều việc, dù có nhắm mắt đoán cũng biết là có người tới – mà lại là kẻ không có thiện ý.

Sắc mặt Ôn Trì cũng chẳng dễ nhìn gì. Cậu đưa tay đỡ lấy Doãn đại nhân suýt ngã xuống đất, trấn an: “Đại nhân, ngài tạm thời ở lại đây, ta ra ngoài xem thử.”

Doãn đại nhân vội gọi: “Ôn Trì!”

Ôn Trì nhẹ vỗ vai ông ta một cái, rồi đứng dậy, vịn vào nóc xe, nhanh chóng nhảy xuống.

Không rõ xe ngựa đã đi đến nơi nào, chỉ thấy xung quanh toàn là ruộng đồng phủ tuyết dày, trắng xóa đến chói mắt. Trên nền tuyết ấy, kẻ mặc áo đen đứng trước xe ngựa hiện ra vô cùng nổi bật.

Toàn bộ đầu tên áo đen bị quấn kín bằng vải đen, chỉ lộ ra đôi mắt đầy sát khí. Tay phải hắn cầm chặt một con dao găm, vừa đúng lúc đâm thẳng vào ngực một thị vệ.

Thị vệ phun máu, người co giật dữ dội, đầu nghiêng sang một bên rồi lịm đi, không còn tiếng động.

Tên áo đen rút dao ra gọn lẹ, đẩy thi thể đổ lên người mình sang một bên. Hắn như cảm nhận được gì đó, quay đầu nhìn lại – vừa vặn chạm mắt với Ôn Trì.

Ôn Trì sững người, nhất thời bị mùi máu tanh đậm đặc trong không khí làm đầu óc trống rỗng.

Cậu liếc nhìn xe ngựa phía trước, thấy bốn thị vệ ngồi trong đó đã chết, thi thể nằm ngổn ngang giữa tuyết, cả hai phu xe cũng không thoát nạn.

Hiển nhiên, tên áo đen này là nhằm vào cậu và Doãn đại nhân.

Song, trực giác mách bảo Ôn Trì rằng: kẻ này có lẽ chỉ nhắm vào mình cậu mà thôi.

Đúng lúc đó, tên áo đen đột ngột thi triển khinh công lao về phía cậu, tay phải vung lên, con dao nhuốm máu vút tới nhanh như chớp, xé gió lao thẳng đến Ôn Trì.

Ôn Trì thở gấp, theo phản xạ nghiêng người tránh, tận mắt thấy con dao đẫm máu sượt qua vai mình.

Luồng gió mạnh lướt qua, một lọn tóc đen của cậu bị lưỡi dao sắc bén cắt lìa, theo gió rơi xuống nền tuyết.

Không kịp ngoái lại nhìn, Ôn Trì vội giơ tay lên chắn đòn tấn công tiếp theo.

Tên áo đen di chuyển cực nhanh, chớp mắt đã áp sát trước mặt Ôn Trì. Thấy đòn đánh lén đầu tiên thất bại, hắn lập tức tung đòn thứ hai – lần này rút ra một con dao mới từ đâu đó, không nói một lời, đâm thẳng vào vai Ôn Trì.

Khác với cú chí mạng ban nãy, lần này hắn có vẻ muốn bắt sống.

Ôn Trì nhìn là hiểu ngay.

Quả nhiên, tên này chỉ nhắm vào một mình cậu.

Cậu lại nghiêng người né tránh.

Vì khoảng cách giữa hai người quá gần, lần này Ôn Trì chỉ vừa đủ tránh được cú đâm. Nếu tên kia nhích thêm chút nữa, có lẽ đã đâm trúng vai cậu rồi.

“Khoan đã!” Ôn Trì nóng ruột, lập tức yếu thế cầu xin, “Đại ca, ta đầu hàng!”

Tên áo đen có vẻ không ngờ Ôn Trì lại chịu đầu hàng nhanh như vậy, động tác chững lại một nhịp.

Nhưng đúng lúc ấy, Ôn Trì bất ngờ tung chân, đá thẳng vào chỗ hiểm của hắn.

Cú này cậu dùng hết sức.

Tên áo đen rú lên thảm thiết, thân thể run rẩy thấy rõ.

Dù bịt mặt kín mít, đau đớn vẫn hiện rõ trong ánh mắt hắn. Hắn trừng trừng nhìn Ôn Trì như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Là đàn ông, chỉ cần tưởng tượng bị đá trúng hạ bộ cũng đủ nổi da gà, huống chi là thật. Nhưng giờ Ôn Trì chẳng rảnh thương hại hắn. Cậu nhân lúc hắn ôm “hạ thân” đau đớn, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Để tên áo đen có thể theo kịp, cậu cố tình chỉ dùng khoảng sáu, bảy phần công lực khinh công.

Chạy được một đoạn, Ôn Trì ngoái lại nhìn.

Quả nhiên, tên áo đen đuổi theo. Trong mắt hắn là tơ máu đỏ rực, ánh nhìn độc ác như kim châm có tẩm độc – xem ra cú đá vừa rồi đã khiến hắn thù cậu tận xương.

May mắn thay, sau cú đó hắn bị ảnh hưởng, dù Ôn Trì cố tình chạy chậm lại, hắn vẫn không đuổi kịp.

Cậu cứ dẫn dụ hắn như thế, mãi đến khi chạy được khá xa, mới định bỏ rơi hắn. Khinh công của Ôn Trì tuy không tệ, nhưng nếu đánh giáp lá cà, cậu chắc chắn không phải đối thủ. Nếu không vì muốn bảo vệ Doãn đại nhân trong xe ngựa, cậu đã chẳng liều lĩnh dẫn kẻ kia chạy xa như vậy.

Ôn Trì vừa định tăng tốc, bỗng một bóng người mặc y phục vàng nhạt nhẹ nhàng từ trên trời đáp xuống trước mặt cậu.

Nhìn kỹ – là Tả Chi.

Tên áo đen đuổi sau Ôn Trì dường như nhận ra Tả Chi, sắc mặt lập tức biến đổi, quay đầu muốn bỏ chạy.

Nhưng Tả Chi nào để hắn có cơ hội. Mũi chân khẽ điểm đất, thân hình nàng như cánh bướm vàng bay lên, nhanh chóng bắt kịp rồi vận nội lực đánh mạnh vào ngực hắn.

Hắn rên lên một tiếng, không chịu nổi cú đánh, bị hất bay xuống, ngã mạnh xuống tuyết.

Tả Chi bình thản đáp xuống ngay trước mặt hắn.

Ôn Trì vội vàng chạy tới: “Tả Chi!”

Tả Chi ngẩng đầu nhìn Ôn Trì, ánh mắt lạnh lẽo thoáng dịu đi, gọi một tiếng “Công tử”.

Sau đó nàng cúi đầu nhìn tên áo đen, vẻ mặt đột nhiên thay đổi, nhíu mày kêu lên: “Không ổn!” rồi vội đưa tay bóp cằm hắn, dường như muốn ngăn cản điều gì đó.

Đáng tiếc, đã muộn.

Chỉ thấy mắt tên áo đen dần đờ đẫn, đồng tử giãn ra, chẳng mấy chốc mất đi tiêu cự.

Tả Chi mặt trầm như nước, giật tấm vải đen trên mặt hắn, lộ ra một khuôn mặt bình thường không có gì nổi bật, máu đỏ tươi rỉ ra khóe miệng.

Tả Chi đưa tay lên mũi hắn thử: “Chết rồi.”

Ôn Trì nhớ rõ nàng chỉ đánh một chưởng vào ngực hắn, lẽ ra không đủ để chết. Cậu ngây người: “Hắn… sao lại chết?”

Tả Chi bóp miệng hắn, ép hắn mở ra.

Máu lập tức trào ra, nhuộm đỏ tay nàng. Tả Chi không để tâm, thò tay vào miệng hắn lôi ra một viên thuốc đen chưa nuốt.

Ôn Trì nhìn viên thuốc ấy, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra – cậu từng theo đoàn phim đóng vai quần chúng, thấy mấy cảnh sát thủ thất bại rồi cắn độc tự sát trong phim cổ trang. Không ngờ hôm nay, cảnh tượng ấy lại thật sự xảy ra trước mắt mình.

Ôn Trì trông như muốn nói lại thôi, vẻ mặt rối rắm khó tả. Lúc này, Tả Chi lại đang chăm chú nhìn viên thuốc kia, rơi vào trầm tư.

Một lúc sau, Tả Chi bật cười khẽ một tiếng, kéo cậu quay về hiện thực.

Chỉ nghe nàng lạnh lùng cười nói: “Bọn họ tính toán chi ly, sát thủ cũng là người lạ mặt được chọn kỹ càng, đáng tiếc, cuối cùng lại lộ sơ hở ở một chi tiết nhỏ thế này.”

Nghe vậy, Ôn Trì lại nhìn viên thuốc, nhưng cậu vẫn không thấy nó khác gì thuốc thông thường.

Dường như nhìn ra nghi ngờ trong lòng cậu, Tả Chi lấy khăn tay lau sạch máu dính trên viên thuốc, rồi xòe tay ra cho cậu nhìn kỹ: “Công tử, người nhìn kỹ xem, trên này viết gì.”

Ôn Trì cúi đầu nhìn kỹ, bất ngờ phát hiện trên viên thuốc nhỏ kia khắc một chữ “Hoa” cực kỳ nhỏ, hơn nữa viên thuốc màu đen, nếu không phải dưới ánh sáng ban ngày, e là khó lòng thấy rõ.

“Hoa?”

“Đúng.” Tả Chi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua thi thể dưới đất, “Hắn là sát thủ do Hoa gia phái đến.”

Hoa gia?!

Ôn Trì không giấu được vẻ kinh ngạc trong lòng, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Tả Chi.

Chẳng phải Hoa gia là nhà mẹ đẻ của mẫu hậu Tạ Diệp sao?

Đừng nói cậu và Tạ Diệp là gì của nhau, chỉ riêng việc cậu và Hoa gia xưa nay không oán không thù, thậm chí chẳng có qua lại gì, sao Hoa gia lại đột nhiên nhằm vào cậu?

Chẳng lẽ là…

Chẳng lẽ là vì Tạ Diệp?

Ôn Trì theo phản xạ nghĩ điều đó là không thể. Dù sao Tạ Diệp cũng xem như người của Hoa gia, hơn nữa hắn là Thái tử, quan hệ hai bên như môi với răng, nếu Hoa gia ra tay với hắn, chẳng khác nào tổn hại chính mình…

Vậy thì vì sao Hoa gia lại nhắm vào Tạ Diệp?

Rất nhanh, Ôn Trì nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong Đông Cung—người hầu Nguyệt Thiện đã chết, còn cả nam tử trẻ kia cũng chết. Tạ Diệp từng nói, bọn họ đều là người do Hoa gia cài vào.

Lúc đó, Ôn Trì không hiểu ý Tạ Diệp, thật ra là cậu không có chút khái niệm gì về Hoa gia. Nhưng bây giờ nghĩ lại, cậu chỉ thấy sau lưng lạnh buốt, cái lạnh ấy lan dọc theo sống lưng, khiến cậu vô thức rùng mình.

Ôn Trì có rất nhiều nghi vấn, nhưng lúc này không phải lúc để hỏi. Dưới sự hộ tống của Tả Chi, cậu quay lại hiện trường vụ việc lúc nãy, nhưng Doãn đại nhân đã biến mất khỏi xe ngựa.

Thế là hai người lập tức quay về phủ Chu, vội vàng bẩm báo toàn bộ sự việc với Chu tri phủ và những người liên quan.

Chu tri phủ hoảng hốt, nhanh chóng sai người tìm kiếm Doãn đại nhân và xử lý hậu sự.

Sau một phen náo loạn, người phủ Chu cuối cùng cũng tìm thấy Doãn đại nhân.

Ông có vẻ bị hoảng sợ không nhẹ, may mà bình an vô sự. Chu tri phủ thấy ông vẫn sống, mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau sự việc này, mọi người vốn định làm việc tăng ca dịp Tết đành phải tạm nghỉ phép trước thời hạn.

Ôn Trì trở về nơi ở, liền thấy Tạ Diệp vẫn ngồi nơi quen thuộc bên bàn trong phòng ngủ của cậu, tay cầm một quyển sách có vẻ bình thường đọc chăm chú.

Nghe thấy tiếng bước chân Ôn Trì đến gần, Tạ Diệp ngẩng đầu lên.

Có lẽ đã quen ở nơi này, mấy ngày trước Tạ Diệp đã tháo mặt nạ, dù nửa khuôn mặt kia vẫn đầy vết bỏng dữ tợn, nhưng Ôn Trì nhìn mãi cũng quen, không còn cảm thấy gì nữa.

Ôn Trì lặng lẽ ngồi xuống cạnh Tạ Diệp.

Tạ Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Hôm nay về sớm vậy.”

Ôn Trì ậm ừ: “Giữa đường có chuyện xảy ra.”

Tạ Diệp “ồ” lên một tiếng, đặt sách xuống, vẻ mặt như sẵn sàng lắng nghe: “Nói nghe xem nào.”

Nhưng Ôn Trì không đáp, chỉ chăm chú nhìn quyển sách trên bàn với vẻ cảnh giác.

Tạ Diệp bắt được ánh mắt ấy, liền bật cười, lắc đầu, ngón tay thon dài lật sách ra trước mặt Ôn Trì, nói một cách vô tội:

“Đây là sách ta tự mua, không phải mấy quyển sách của ngươi đâu.”

Ôn Trì để ý, Tạ Diệp lúc thì xưng “bản cung”, lúc lại “ta”, đúng là biến hóa khôn lường, Sakura biến hình cũng không bằng.

Nhưng chuyện này không phải trọng điểm.

“Sách ta thì làm sao? Ta đọc toàn là sách đàng hoàng.” Ôn Trì đỏ mặt khép sách lại, rồi nghiêm túc rút ra từ tay áo một chiếc khăn tay trắng, bên trong gói viên thuốc đen, “Người xem cái này.”

Tạ Diệp giống như Tả Chi, liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch viên thuốc, nhưng hắn bình tĩnh hơn nhiều, từ ánh mắt đến biểu cảm đều lạnh nhạt, như mặt hồ không gợn sóng, dường như viên thuốc trước mặt chỉ là vật bình thường.

Sau một lúc im lặng, Tạ Diệp vẫn hỏi: “Thứ này, từ đâu mà có?”

Ôn Trì kể lại toàn bộ sự việc trong ngày không thiếu một chữ.

Tạ Diệp lặng lẽ lắng nghe, dù bề ngoài không có biểu cảm gì, nhưng Ôn Trì cảm nhận được khí tức quanh hắn càng lúc càng lạnh lẽo. Lông mi hắn dài, nhưng không che nổi sát khí đang trào ra từ đáy mắt.

Sự thay đổi đột ngột ấy khiến Ôn Trì sợ đến co rúm người lại như chim cút, hồi lâu mới dám khẽ hỏi: “Vì sao người Hoa gia lại nhắm vào ta?”

Tạ Diệp không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Ngươi sợ chết không?”

Nghe thì buồn cười, nhưng Ôn Trì vẫn nghiêm túc suy nghĩ rồi thành thật đáp: “Tuy sống cũng chưa gặp chuyện gì thú vị lắm, nhưng ta chưa muốn chết.”

Tạ Diệp giơ tay lên, dừng giữa không trung một lúc, cuối cùng vẫn đặt lên đầu cậu, vuốt nhẹ mái tóc mềm, giọng nói trầm thấp hiếm khi dịu dàng:

“Ta sẽ không để ngươi chết. Ngươi nhất định sẽ sống tốt.”

Ôn Trì ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Tạ Diệp, bên trong là cảm xúc mà cậu không thể đọc hiểu.

Ngay sau đó, cậu bất chợt nghiêng đầu, tránh bàn tay trên đầu mình. Tạ Diệp sững lại, nhưng không nói gì, thu tay về một cách thản nhiên.

Ôn Trì hỏi hắn: “Ta có chết không?”

Tạ Diệp đáp: “Mục tiêu của bọn họ là ta, bọn họ nhắm vào ngươi chẳng qua là muốn dùng ngươi để uy hiếp ta.”

Nghe câu này, Ôn Trì bỗng câm lặng. Cậu không biết người Hoa gia làm sao kết luận như vậy, nhưng điều đó thật nực cười, họ đánh giá quá cao vị trí của cậu trong lòng Tạ Diệp rồi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Trì không khỏi có chút chua xót, chỉ có thể cố gắng đè nén cảm xúc ấy xuống.

“Điện hạ nói mục tiêu là người…” Cuối cùng Ôn Trì cũng hỏi ra nỗi nghi ngờ trong lòng, “Chẳng phải mẫu hậu của điện hạ là người Hoa gia sao? Các người chẳng phải người một nhà sao?”

Câu này khiến Tạ Diệp khinh miệt cười khẩy: “Ai nói ta và bọn họ là một nhà?”

Ôn Trì ngẩn ra.

Tạ Diệp nói nhẹ nhàng: “Trước đây, bọn họ đưa ta về cung, định bồi dưỡng ta thành con rối để đối đầu hoàng thất. Đáng tiếc, ta không làm theo ý bọn họ, còn chèn ép họ đủ điều. Giờ họ biết không khống chế được ta, nên muốn kéo ta xuống.”

Ôn Trì gãi đầu: “Nhưng nếu người xảy ra chuyện, chẳng phải Hoa gia cũng tổn hại lớn sao?”

Tạ Diệp nhẹ lắc đầu: “Nếu ta chết, Hoa gia cùng lắm ẩn mình một thời gian rồi quay lại, tìm một con rối mới. Nhưng nếu ta còn sống, bọn họ mãi mãi bị ta chèn ép.”

Nói rồi, như nhớ ra điều gì, hắn cười nhạt càng lúc càng mỉa mai:

“Ngươi quên Hoa gia đưa Hoa Yên Dung lên ngôi hoàng hậu thế nào rồi sao? Chừng nào năng lực đó vẫn còn, Hoa gia sẽ luôn có ngày trở lại. Còn ta, chỉ là một quân cờ bất lợi mà thôi.”

Ôn Trì sững sờ đến không nói nên lời.

Thậm chí, vào khoảnh khắc đó, trong lòng cậu chợt dâng lên một suy đoán táo bạo — trong nguyên tác, người lật đổ Tạ Diệp thật sự là Tạ Cẩm sao? Hay sau lưng còn có Hoa gia thúc đẩy?

Cậu từng cho rằng những gì đọc được trong nguyên tác là tất cả, rằng các nhân vật chỉ là giấy bìa do tác giả tạo ra — nhưng đến khi bước vào thế giới này, cậu mới hiểu tất cả những gì cậu biết chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Những “nhân vật” mà cậu nghĩ là giả, lại là những con người sống thật, có tư tưởng, cảm xúc, biết buồn vui giận hờn.

Tạ Diệp không vô cớ trở nên tàn bạo, Tạ Cẩm cũng không vô duyên vô cớ từ một vương gia nhu hòa trở thành anh hùng lật đổ bạo quân…

Đằng sau tất cả đều có nguyên nhân, nhưng tiếc là, dù là người đã đọc tiểu thuyết, Ôn Trì lại hoàn toàn không biết gì.

Năm mới càng lúc càng đến gần. Ôn Trì được nghỉ sớm nên rảnh rỗi, còn Tạ Diệp lại bận rộn hơn bao giờ hết.

Về sau, Chu công công gần như ngày nào cũng gửi thư khẩn, giục Tạ Diệp mau trở lại kinh.

Sau khi Tạ Diệp rời đi, cuộc sống của Ôn Trì vẫn chẳng thay đổi gì… chỉ là hình như có hơi chút buồn chán.

Cậu không ngờ rằng, lần chia tay này, lại kéo dài gần hai năm. Bất giác, cậu đã sống ở Tấn Châu hơn hai năm rồi.

Từ kinh thành cũng có vài lời đồn truyền tới, nhưng không rõ có phải Tả Chi và Lưu Đức cố tình chặn lại hay không, mà chẳng lời nào lọt vào tai Ôn Trì.

Thỉnh thoảng, cậu nghe đại nhân Doãn nhắc đến chuyện bệnh tình của Hoàng thượng ngày một nặng hơn, hay thái tử trong cục diện bốn bề thọ địch sau khi Hoàng thượng suy yếu.

Mỗi lần nghe thấy, Ôn Trì chỉ lặng im, cúi đầu làm việc trong tay.

Cậu nghĩ, dù bản thân là một kẻ xuyên sách biết trước kịch bản, nhưng thực tế lại chẳng thể giúp được Tạ Diệp chút gì.

——

Hai năm sau.

Tấn Châu lại một lần nữa đón trận tuyết lớn, bông tuyết to như lông ngỗng, tích tụ phủ trắng cả vùng, khiến nơi này khoác lên một lớp áo bạc dày dặn.

Ngay cả Tri phủ Châu cũng cảm khái: rõ ràng bao năm qua chưa từng thấy Tấn Châu có tuyết, nào ngờ từ khi triều đình xử lý nạn châu chấu đến nay, gần như năm nào cũng có tuyết, quả thực thêm không ít việc cho mọi người.

May mà hiện tại, nạn dịch đã thuyên giảm đi rất nhiều. Họ tổ chức dân chúng lập khu bảo hộ, đào kênh, trồng rừng, huy động không ít sức dân. Tuy ngân khố triều đình cấp xuống tiêu tốn rất lớn, nhưng rốt cuộc cũng tạm thời giải quyết được nỗi lo cơm áo cho dân chúng.

Dĩ nhiên, con đường cải thiện dân sinh vẫn còn dài, cần sự đồng tâm hợp lực của tri phủ Châu cùng các quan viên địa phương.

Về phần Doãn đại nhân cùng Ôn Trì và những người khác, bọn họ cũng có thể giao lại công việc trong tay cho thuộc hạ, rồi cùng nhau trở về kinh.

Từ Tấn Châu đến kinh thành, đường đã bị tuyết dày phủ kín. Dù chưa bị phong tỏa, nhưng đi lại vô cùng khó khăn, vốn dĩ chỉ mất ba ngày đường, giờ lại bị kéo dài thành năm sáu ngày.

Doãn đại nhân cùng mọi người đều nóng lòng muốn về quê, hầu như ngày nào cũng ngóng trông, đếm từng ngày từng khắc.

Trong số đông người ấy, chỉ có Ôn Trì là an ổn ngồi trong xe ngựa, đối mặt với những lời bàn tán không ngớt của mọi người, cậu ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, chỉ như một khúc gỗ nhắm mắt dưỡng thần.

Doãn đại nhân nhìn thấy, vừa thấy buồn cười, vừa cảm thấy bản thân mình – một kẻ nửa thân đã xuống mồ – lại không giữ được bình tĩnh, sốt ruột cùng mấy tên nhóc choai choai kia, đúng là không nên.

Hôm ấy, nhân lúc mấy cậu nhóc xuống xe ngựa đi dạo, Doãn đại nhân liếc nhìn Ôn Trì đang ngẩn người trong góc, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Sau khi trở về, ngươi tính thế nào?”

Ôn Trì hoàn hồn, mờ mịt ngẩng đầu nhìn ông.

Ánh mắt của cậu, khuôn mặt trắng trẻo cùng đôi mắt tròn xoe, khiến đại nhân Doãn bất giác nhớ đến con trai mình. Đứa con trai thứ hai của ông cũng bằng tuổi Ôn Trì, vậy mà suốt ngày chìm trong tửu sắc, chẳng chịu đọc sách, chỉ biết đi theo lũ bạn bè lêu lổng mà chạy ra ngoài tìm vui.

Hai năm nay, mọi hành vi của Ôn Trì, ông đều thu hết vào mắt. Nhất là lần hai người bị tập kích trên xe ngựa, Ôn Trì vì bảo vệ ông mà tự mình nhảy xuống, dẫn kẻ ám sát rời đi – việc ấy, ông vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Doãn đại nhân trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng đem những lời giấu kín bấy lâu nói ra:

“Những lời này vốn ta chẳng biết có nên nói hay không. Nhưng nghĩ đến tình quen biết giữa ta và ngươi, ta vẫn muốn nhắc nhở. Lần này trở về kinh, tuy chưa hẳn là công lao trọn vẹn, nhưng cũng coi như đã hoàn thành mệnh lệnh của Hoàng thượng. Nếu ngươi đồng ý, ta có thể thay ngươi dâng một tấu xin Hoàng thượng, mong Người niệm tình công lao vất vả suốt hai năm qua mà rộng lượng bỏ qua lỗi lầm cũ, trả lại cho ngươi một thân tự do.”

Lời vừa dứt, ánh mắt mờ mịt của Ôn Trì lập tức sáng trong, vẻ mặt cậu bằng mắt thường cũng thấy được sự vui mừng:

“Thật có thể sao?”

Vốn dĩ Doãn đại nhân còn hơi do dự. Chuyện lo chuyện bao đồng rồi rước phiền phức, ông đã gặp nhiều. Huống chi, quan hệ giữa Ôn Trì và Thái tử điện hạ, nào phải chuyện ầm ĩ nhỏ nhặt như ông từng thấy. 

Thế nhưng, ánh mắt rạng ngời đầy hy vọng của Ôn Trì dâng trào như thủy triều, ngay lập tức cuốn sạch sự do dự ít ỏi trong lòng ông.

Ông nheo mắt cười nói: “Chỉ cần ngươi muốn, thì sẽ được.”

Ôn Trì ngồi ngay ngắn, gương mặt đầy cảm kích, khom tay vái chào: “Ân nghĩa nhiều lần của đại nhân, ta đều ghi nhớ trong tim. Sau này nếu có cơ hội, ta nhất định báo đáp.”

Cậu thật sự muốn rời đi.

Ít nhất là rời khỏi Đông cung, rời xa Tạ Diệp một chút.

Đoàn người đông đúc hao tốn năm ngày rưỡi, rốt cuộc đến chiều ngày thứ sáu mới trở về được kinh thành.

Chuyến đi này gian khổ lại xa xôi, ngay cả Doãn đại nhân vốn thường xuyên đi công cán xa cũng ói mấy lần. Ôn Trì, người đã quen ngồi máy bay tàu tốc hành ở thời hiện đại, lại càng chịu không nổi. Lúc xuống xe ngựa, bước chân cậu mềm nhũn, loạng choạng ngã nghiêng.

May mà Nhược Phương kịp thời chạy đến đỡ lấy cậu.

Trở về kinh, việc đầu tiên mọi người phải làm là trở lại phủ riêng chỉnh đốn nghỉ ngơi, sáng hôm sau mới tập hợp ngoài cửa cung, cùng nhau vào triều yết kiến.

Ôn Trì mệt mỏi quá rồi. Trở lại Trúc Địch cư mới được Chu công công sắp xếp, cậu đơn giản tắm rửa, ăn chút gì đó, rồi nằm lên giường, chẳng mấy chốc đã ngủ mê man.

Không biết đã ngủ bao lâu.

Trong cơn mơ màng, Ôn Trì lờ mờ cảm giác có người bước vào, ngồi xuống bên giường, khẽ vuốt ve mái tóc của cậu.

Ôn Trì rất muốn mở mắt xem đó là ai, nhưng tiếc rằng cậu đã mệt mỏi đến cực điểm, ngay cả sức để mở mắt cũng chẳng còn.

[text_hash] => 8620304c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.