[ĐM/H/Thô tục] Đốn Đốn – Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục – Chương 22: Tia chớp trắng trong sóng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐM/H/Thô tục] Đốn Đốn – Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục - Chương 22: Tia chớp trắng trong sóng

Array
(
[text] =>

Editor: Phộn

Beta: Linh

******

“A….A!”

Cảm giác như bị điện giật trực tiếp vọt từ chân chạy tới hồn, không biết đây là lần thứ mấy trong đêm Khổng Tiếu rên lên, nhưng âm thanh lần này đặc biệt e lệ nhút nhát.

Hơi thở nóng rực của nam nhân phun lên mu bàn chân, cái miệng ấm nóng bao lấy mũi chân của cậu, đầu lưỡi lướt qua từng ngón chân từng kẽ ngón chân, rồi dùng hơi thở có nhiệt độ cao hơn nặng nề liếm ngược lại.

“Không… Đừng liếm….a…ư…”

Bàn chân của Khổng Tiếu như căng ra, giống như con rắn nhỏ bị bắt được bảy tấc, thân rắn cứng đờ không dám lộn xộn, rồi lại vì từng cơn nứng tình không ngừng làm loạn trong cơ thể mà run rẩy, bắp chân đáng thương lơ lửng giữa không trung, bị nam nhân nắm chặt.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Nhưng mà, lời nói của cậu không làm cho động tác của Đồ Lương dừng lại, trái lại còn càn rỡ thêm.

Một tay nam nhân nâng bắp đùi cậu lên, bàn tay thong thả ám muội vuốt ve thịt chân trắng muốt, mà tay kia, vững vàng nắm chặt mắt cá chân của cậu, làm cho Khổng Tiếu không thể rút chân lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngón chân của mình bị nam nhân suồng sã liếm mút.

Chụt chụt, nhóp nhép….

Đầu lưỡi đầy nước làm ngón chân cậu bị ướt, hàm răng ngậm thịt của cậu gặm nhấm, động tác khiêu gợi và tự phụ của nam nhân như liều thuốc kích dục mạnh nhất, khuấy động làn sóng sâu nhất trong cơ thể Khổng Tiếu chảy ra ngoài, chốc lát sau, thanh âm từ chối ngày càng yếu dần, thay vào đó là đón ý nói hùa làm người thở dốc.

“Ưm…a….ư…Đồ Lương….a…Đồ Lương…”

Cái ngứa cùng tê dại dường như không có lỗ hổng, nó lan rộng từ ngón chân ra toàn bộ thân thể, sau đó hội tụ về nơi trống rỗng nhất của cơ thể.

Khổng Tiếu há miệng, nước dãi vô thức chảy khỏi khóe miệng. Cậu vừa khát vừa đói, thân thể như đang kêu gào muốn cái gì đó lấp đầy. Nhưng bây giờ ý thức của cậu đã bị nam nhân làm càn quấy rầy thành một mớ hỗn độn, chỉ có thể bất lực gọi tên nam nhân trong cơn nứng đang sôi sục, như thể bắt được cọng rơm cứu mạng.

“Không vội….Tiếu Tiếu ngoan nhé….”

Đồ Lương liếm đã đời móng vuốt của khổng tước nhỏ, một bên hôn lên gót chân dọc theo bàn chân, một bên kéo cục cưng dưới thân tới gần mình hơn.

Thẳng cho đến khi lấy hai cái chân trắng như tuyết của Khổng Tiếu đặt trên vai mình.

Nụ hôn của hắn cũng rơi vào bên đùi của Khổng Tiếu.

“Muốn không?”

Hắn nhẹ nhàng thổi một hơi, hai chân bởi vì tách ra mà lỗ đít hồng nhạt lộ ra trong không khí, khàn giọng nói, “Không vội… lập tức cho em.”

*****

Miếng vải duy nhất trên người Khổng Tiếu cuối cùng cũng không thoát khỏi.

Cậu không biết nam nhân làm cái gì, roẹt một tiếng, cái quần chữ T kia biến thành vải vụn.

Rơi xuống ghế sofa như một con bướm.

Dư quang thoáng nhìn thảm trạng của cái quần, trong đầu Khổng Tiếu hiện lên câu nói của bạn thân Tiểu Oan Ức, hoảng hốt đè nén sợ hãi vứt ra sau đầu.

Cậu mới, mới không thành búp bê rách đâu!

Cậu cậu cậu cũng chăm chỉ tập thể hình chứ bộ!! Hồi đi học là kiện tướng bơi lội của lớp đó, người ta gọi cậu là tia chớp trắng trong sóng kia kìa!

Bây giờ Đồ Lương cũng không biết cậu có biệt danh như vậy.

Chờ sau khi hai người ở bên nhau, nghe Khổng Tiếu nói tới biệt danh này, hắn nứng nừng nưng kéo cục cưng vào trong bồn tắm làm một nháy.

Sự thật chứng minh, biệt danh không sai.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 

Cục cưng nhỏ bé của hắn, vừa mềm vừa trắng, không có tư thế nào không làm được.

Ép hắn quá chừng!

Trở lại với hiện tại, Đồ Lương hoàn toàn nghe theo bản năng của mình, vùi mặt giữa hai cái mông mật đào, thò ra cái lưỡi khô nóng đói khát, liếm lên đóa hoa hắn đã mơ ước bấy lâu nay.

“A—— a a———!”

Nương theo trận rên rỉ ngọt ngào, người dưới thân gần như giật bắn vào trong ngực Đồ Lương.

Hai cái mông đào mật kia hình như đang sợ hãi bóp chặt hai má hắn, run rẩy vặn vẹo vài giây, lại kinh hãi muốn né tránh.

Chẳng qua Đồ Lương làm sao để cho nó có cơ hội chạy trốn? Hai bàn tay to lớn nóng rực trở thành đồng lõa số một của hắn, dựng thẳng ở hai bên người Khổng Tiếu, nắm chặt hai cái mông kia trong tay, xoa bóp thịt đào ấn vào mặt hắn cọ xát.

“A…..a….”

Nhụy hoa chưa từng được ai ghé thăm còn chấn kinh nghiêm trọng hơn hai cánh đào mềm, Đồ Lương có thể cảm nhận được nhờ cái lưỡi đang liếm láp của mình. Hắn thả nhẹ động tác, ôn nhu an ủi lỗ đít đang căng thẳng co rút.

Đầu lưỡi cosplay thành lông chim, liếm nếp nhăn, bàn tay cầm mông cũng nhẹ nhàng nắn bóp thịt mềm dưới lòng bàn tay. Đồ Lương không khống chế được nội tâm cầm thú của mình, chỉ cúi đầu hôn lên hoa hồng nhỏ của hắn.

Chụt.

Hắn trìu mến mút nếp nhăn xung quanh đóa hoa vào trong miệng, lại đi xung quanh nụ hoa, lưu lại dấu ấn của mình.

Cho đến khi tiếng rên rỉ trên đỉnh đầu ngày càng yếu ớt, khát vọng trong thanh âm ngày càng nhiều.

Chờ cho tới khi mật của nhụy hoa tràn ra làm ướt môi hắn, lúc này Đồ Lương mới hết nhẫn nại, đẩy hai cái mông của Khổng Tiếu sang hai bên, hung hăng vùi đầu vào trong liếm láp.

*********

[text_hash] => 58293f97
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.