[ĐM-Full] Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm – Tuyết Nguyên U Linh – Chương 100: Biến đổi mới – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐM-Full] Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm – Tuyết Nguyên U Linh - Chương 100: Biến đổi mới

Array
(
[text] =>

“Thần y, tình trạng của hắn như thế nào.”

Ngoài cửa, Tư Thần Vũ dò hỏi.

Thần y vân vê chòm râu, trả lời, “Chứng bệnh này của hắn lão phu vẫn là lần đầu gặp phải, nguyên nhân hẳn là ở trong đầu hắn.”

“Vậy ý của ngươi là.”

“Chính là tiền hành mổ đầu.”

Tư Thần Vũ khinh bỉ nhìn lão một cái.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng kêu của đám người Trương Quân Thực. Tư Thần Vũ trong lòng giật nảy, vội vã quay người nhìn lại, chỉ thấy Nhiếp Bất Phàm đang dựa đầu lên vai Trương Quân Thực, không hề nhúc nhích. Trương Quân Thực gọi vài tiếng vẫn không thấy người nọ có phản ứng gì, cuối cùng thở dài một tiếng, ngẩng đầu cười khổ nói, “Hắn lại ngủ rồi.”

Mọi người trầm mặc nhìn Nhiếp Bất Phàm, bầu không khí có phần nặng trĩu.

“Cho nên, vẫn là tiến hành mổ đầu đi.”

Lúc này, một thanh âm rất không hài hòa vang lên phá vỡ không gian.

Ánh mắt tất cả mọi người thoáng chốc đổ dồn về phía ‘tên muốn bổ đầu giết người’ vừa lên tiếng.

Thần y nhún vai, bình tĩnh nói, “Lão phu cũng là một mảnh từ tâm.”

“Thần y, ngươi vẫn là nên đi nghỉ một chút đi.”

Vệ Địch gằn từng chữ. Vị thần y này là do hắn mời tới, vậy mà lúc trước như thế nào lại không phát hiện, lão kì thực là một người không đáng tin? Tất cả mọi người đều không nguyện ý mạo hiểm như vậy. Nhiếp Bất Phàm tuy là mê man, nhưng tình trạng cơ thể vẫn rất tốt, thậm chí hôm nay khi tỉnh lại còn cùng bọn họ trò chuyện một hồi, cái này cũng có thể coi là chuyển biến tích cực đi.

Cho nên, hắn lại tiếp tục được cho ngủ ở chuồng gà.

Đêm đó, Nhiếp Bất Phàm lại được đưa vào chuồng ngà, Vương Thi Thiện vẫn như cũ thắp lên ba nén hương trường mệnh.

Nhưng là sáng sớm ngày hôm sau, Nhiếp Bất Phàm lại không thấy tăm hơi đâu nữa. Khi mọi người tìm được hắn thì phát hiện hắn đang ngồi xổm dưới một gốc cây, toàn thân run rẩy.

Vương Thi Thiện vừa mới tới gần, Nhiếp Bất Phàm đã như cảm nhận được một điều gì đó mà bổ nhào tới, ôm chặt lấy đối phương, chôn chặt trong lồng ngực hắn, hờn dỗi nói, “Vương Ngũ, các ngươi đi đâu? Vì sao vừa tỉnh dậy đã không còn thấy nữa? Không phải các ngươi muốn dẫn ta hồi thôn sao.”

“Ngốc nghếch.”

Vương Thi Thiện ôn hòa nói, “Ngươi đã sớm về nhà rồi.”

“Nói bậy! Nhà của ta là Kê Oa thôn, không phải cái nơi lạnh như băng thế này.”

Nhiếp Bất Phàm phản bác, cánh tay ôm Vương Thi Thiện lại gia tăng vài phần lực đạo.

Vương Thi Thiện nhìn những người khác, đáy mắt bọn họ ai nấy cũng đều lộ ra đau xót và sầu lo, cũng không biết tên kia đã đợi ở trong gió rét bao lâu, trên mặt trên người dường như bị phủ một tầng sương lạnh.

Tình trạng này còn phải duy trì đến bao giờ? Đưa Nhiếp Bất Phàm trở về phòng, Trương Quân Thực sai Thổ Băng đun nước nóng, giúp hắn tắm rửa ngâm mình cho thoải mái, sau lại đút hắn ăn cơm.

Nhiếp Bất Phàm thản nhiên tự đắc mà tiếp nhận sự hầu hạ của mọi người, đầu mày cuối mắt không chỗ nào không ánh lên tia thỏa mãn cùng với hạnh phúc ngập tràn.

Người này chính là có số được hầu hạ. Hiện tại thời gian ‘mộng du’ của hắn đã dài hơn so với hôm qua, chí ít có thể cùng mọi người ăn uống nói chuyện nửa buổi.

Trong lúc đó, Thái Bạch cố gắng nhấn mạnh sự tồn tại của chính mình, tận lực để Nhiếp Bất Phàm có thể nhớ ra hắn. Mà Phiền Lạc thì lại ở một bên lặng lẽ quan sát tất thảy mọi sự diễn ra trong Kê Oa thôn, chứng kiến đám người Trương Quân Thực từng ly từng tý chiếu cố Nhiếp Bất Phàm, trong lòng hắn âm thầm đưa ra một quyết định – chính là vứt bỏ tất cả, ở lại nơi đây bầu bạn với người nọ đến già.

Hắn bây giờ chỉ mong người kia có thể nhanh chóng khỏe lại.

Ngày thứ ba, Nhiếp Bất Phàm một lần nữa ‘mộng du’, nhưng là bây giờ mọi người đã có chuẩn bị, trước khi hắn đi ra khỏi chuồng gà đã cấp tốc chặn lại.

Đúng lúc này, Nhiếp Bất Phàm mở mắt, khóe miệng khe khẽ mỉm cười mà nhìn bọn họ.

Ngay khi mọi người kinh hỉ tưởng rằng hắn thực sự thức tỉnh, hắn thế nhưng lại nói ra một câu khiến cho ai cũng đều phát run, “Các ngươi là ai.”

“Bất Phàm, ngươi làm sao vậy.”

Lý Hoài kinh hãi kêu lên.

“A? Ngươi biết tên của ta.”

Nhiếp Bất Phàm nghiêng đầu, đảo mắt nhìn qua tất cả mọi người, tò mò không gì sánh được.

Mọi người sắc mặt ảm đạm, lo lắng nhìn hắn.

Chẳng lẽ hắn quên hết tất cả rồi?

“Ta là Lý Hoài, đây là ca ta – Lý Dực.”

Lý Hoài theo thứ tự lần lượt giới thiệu những người bên cạnh.

Nhiếp Bất Phàm nghiêm túc lắng nghe, sau đó nở một nụ cười xán lạn như ánh mặt trời, “Hoan nghênh tới Kê Oa thôn, các ngươi muốn ở lại sao? Mỗi ngày năm mươi văn tiền, giá cả vừa phải, trẻ em người già đều không phân biệt.”

Con mẹ nó, thời điểm ta vào ở rõ ràng ngươi đòi tới một trăm văn tiền. Tư Thần Vũ rất không hợp lẽ thường mà nảy ra suy nghĩ ấy ở trong đầu.

Tiếp đó, mọi người trải qua một phen giải thích miệt mài, nhưng là cũng không thể làm Nhiếp Bất Phàm tin vào quan hệ cơ hữu với mấy người bọn họ. Hắn còn cho là mấy người kia vì muốn tiết kiệm vài văn tiền ở trọ mà dựng chuyện lôi kéo tình cảm một hồi.

“Nhìn các ngươi người nào cũng đều mũ áo chỉnh tề, như thế nào còn muốn ngon ngọt dỗ dành lừa gạt cò kè mặc cả với ta.”

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ nhìn bọn họ.

Mọi người không nói gì, tạm thời bỏ qua ý định thuyết phục hắn, ngoan ngoãn nộp tiền.

Nhiếp Bất Phàm vừa thu được tiền liền thỏa mãn khoát tay bảo bọn họ tự đi tìm chỗ ở, sau đó vừa đếm tiền vừa quay trở lại phòng mình.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không biết phải làm thế nào. Thần y thì ở một bên khoái trá mà quan sát.

Lý Hoài giậm chân, cả giận nói, “Ta không tin hắn thực sự quên sạch chúng ta!” Nói xong hắn liền chạy thẳng tới phòng của Nhiếp Bất Phàm.

Không bao lâu sau, trong phòng liền truyền đến một tiếng thét kinh hãi. Mọi người vội vã chạy vào, chỉ thấy Nhiếp Bất Phàm nửa người nằm úp sấp trên giường, bên người rơi rụng một đống tiền đồng.

Hắn lại ngủ mất rồi.

“Ai, chúng ta rốt cuộc nên làm cái gì đây.”

Trương Quân Thực đỡ Nhiếp Bất Phàm lên giường, ngữ khí tràn đầy bi thương sầu muộn.

“Ta là người đi đây đi đó khắp nơi, nhưng cũng chưa bao giờ thấy qua loại tình huống như vậy.”

Vệ Địch cau mày, vẻ mặt ngưng trọng.

“Xem ra, sau này từ sáng đến tối nhất định phải có một người ở bên chăm sóc hắn, đề phòng hắn lại tiếp tục mộng du, hoặc là, quên sạch hết thảy mọi người.”

Lý Dực trầm giọng nói.

Mọi người không dị nghị gì đồng loạt tán thành.

Đến buổi tối, mấy người thiết lập ra trình tự hầu ngủ trong không khí hòa bình. Đầu tiên chính là người quen biết Nhiếp Bất Phàm trước nhất – Trương Quân Thực.

Ngay trước khi hắn tiến vào chuồng gà, Lý Dực đè lại bờ vai của hắn, nghiêm túc nói, “Chịu đựng, không được dưới tình thế như vậy mà thú tính đại phát.”

Trương Quân Thực hiếm thấy lườm đối phương một cái, sau đó đi vào chuồng gà.

Đàn gà cũng không ngăn cản Trương Quân Thực, chỉ miễn cưỡng kêu vài tiếng, xem như là chào hỏi.

Trương Quân Thực đi tới bên giường, cởi áo khoác, chui vào chăn mềm, ôm chặt Nhiếp Bất Phàm ở trong lồng ngực.

Đêm khuya tĩnh lặng, Trương Quân Thực trong lúc nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên cảm thấy trong ngực có cái gì đó đang nhúc nhích.

Hắn vừa mở mắt, liền thấy Nhiếp Bất Phàm giống như con gấu trúc bám dính trên người hắn, không ngừng cọ lên cọ xuống, cọ đến cơ thể hắn phát sinh đủ loại phản ứng dây chuyền.

Trương Quân Thực toàn thân căng cứng, âm thầm cười khổ. Một lát sau, Nhiếp Bất Phàm vẫn không yên tĩnh lại, ngược lại bắt đầu làm ra đủ loại chấn động, y phục trên người cũng rất nhanh bị hắn kéo xô kéo lệch.

Trương Quân Thực bất đắc dĩ khẽ gọi, “Bất Phàm, ngươi tỉnh chưa.”

Nhiếp Bất Phàm hừ hừ vài tiếng, tiếp tục cọ sát như bị động kinh. Một chân hắn cọ tới hạ thân đang cương cứng của đối phương, khiến cho người nào đó dục hỏa sôi trào.

“Đừng nhúc nhích.”

Trương Quân Thực khẽ quát một tiếng, tận lực dùng cả tay lẫn chân cố định người trong ngực.

Nhiếp Bất Phàm thân thể không cử động được, liền dùng mặt mà cọ cọ cái cổ Trương Tam.

Trương Quân Thực cảm nhận rõ rệt thân nhiệt đang từng bước gia tăng cùng với hơi thở ngày càng dồn dập của đối phương, người nọ tựa hồ như động dục.

“Này thật đúng là … giết người.”

Trương Quân Thực có chút chịu không được, nhưng là trong lòng liên tục tự nhắc nhở chính mình phải nhịn xuống. Bất quá, hắn rõ ràng đã đáng giá cao định lực của bản thân, khí tức nóng bỏng của người trong ngực quả thực quá đỗi mê người, giống như hỏa diễm hừng hực bốc cháy thiêu đốt máu huyết toàn thân của hắn.

Trương Quân Thực thấp giọng chửi thề một tiếng, tay đỡ lấy gáy của Nhiếp Bất Phàm, cúi đầu hôn xuống.

Vừa hôn một cái liền giống như nắng hạn gặp mưa rào, khiến cho người ta không tài nào ngừng lại được.

Trương Quân Thực thở dài, một mặt khẽ gọi tên Nhiếp Bất Phàm, một mặt ôn nhu ve vuốt khắp thân thể đối phương.

Nhiếp Bất Phàm dường như nhận được sự an ủi, từ từ an tĩnh lại. Nhưng là ngay thời khắc Trương Quân Thực muốn chiếm đất đoạt thành, người kia lại hoàn toàn không có phản ứng nữa.

Trương Quân Thực hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng mà lệ rơi đầy mặt… Sáng sớm hôm sau, người họ Trương nào đó mang theo một đôi mắt gấu trúc tiều tụy hốc hác mà đi ra khỏi chuồng gà.

Lý Hoài kinh hãi hô lên, “Trương huynh, ngươi vì sao thoạt nhìn như bị yêu tinh hút hết nguyên khí vậy.”

Trương Quân Thực trừng mắt liếc hắn một cái, cố gắng dùng ngữ khí ôn hòa mà nói, “Hắn không mộng du, nhưng cũng không tỉnh lại.”

Lý Dực kiểm tra tình trạng của Nhiếp Bất Phàm, xác định người nọ không rơi vào sự xâm phạm tàn ác nào mới thở phào nhẹ nhõm.

Đêm nay đến phiên hắn hầu ngủ, hy vọng có kỳ tích nảy sinh.

Đêm đó, Lý Dực ăn no uống đủ, bế theo Nhiếp Bất Phàm đi vào chuồng gà.

Cũng giống như ngày hôm qua, Nhiếp Bất Phàm lại nửa đêm động tình. Khả năng cầm cự của Lý Dực so với Trượng Quân Thực vẫn còn kém xa, sau một hồi cọ qua cọ lại, hắn rốt cuộc thú hóa.

Hôn môi, vuốt ve, lăn qua lộn lại mấy vòng… nhưng ngay tại ranh giới người nào đó chuẩn bị vận sức phát động thì Nhiếp Bất Phàm lại lăn ra ngủ như chết, mặc cho Lý Dực lay lắc bao nhiêu cũng không hề phản ứng.

Lý Dực rốt cuộc hiểu được vì sao sáng nay Trương Quân Thực lại tiều tụy như thế…

Đêm thứ ba đến lượt Vương Thi Thiện. Lý Dực nhắc nhở, “Bất Phàm ban đêm sẽ lộn xộn, ngươi kiềm chế một chút.”

Vương Thi Thiện không để tâm. Đến khi người nào đó lại động dục giữa đêm, hắn liền bình tĩnh, không hề né tránh, hoàn toàn phối hợp với động tác của Nhiếp Bất Phàm, vô cùng tự nhiên mà cùng người nọ dây dưa quấn quýt.

Hai người động tác cũng không có gì lớn, nhưng thân thể chặt chẽ sát hợp, da thịt ve vuốt nhẹ nhàng.

Trong vô tri vô giác, y phục đã cởi ra hơn phân nửa. Nhiếp Bất Phàm hai chân quấn lấy thắt lưng đối phương, mà người còn lại cũng thuận thế động thân, tiến thẳng vào.

Nhiếp Bất Phàm khẽ rên một tiếng, mặc cho Vương Thi Thiện hoạt động không ngừng.

Không gian u tĩnh trong chuồng gà dần dần tràn ngập một sắc màu kiều diễm không thôi.

Hai người triền miên tới quá nửa đêm. Tại một khắc cao trào kia, Nhiếp Bất Phàm thế nhưng mở bừng hai mắt, nhãn thần mê ly đắm đuối, trong bóng đêm quang mang lưu chuyển động lòng người.

“Bất Phàm.”

Vương Thi Thiện thanh âm khàn khàn trầm thấp gọi.

“Vương… Ngũ.”

Nhiếp Bất Phàm ghé sát vào cổ người kia ngửi ngửi, khóe miệng cong lên một nét cười.

“Ngươi tỉnh rồi.”

Vương Thi Thiện chôn trong thân thể đối phương, lặng lẽ nhìn hắn.

“Người làm như vậy, ta còn có thể không tỉnh sao.”

Nhiếp Bất Phàm bĩu môi nói, “Thắt lưng đau nhừ cả rồi.”

“Ta không dùng sức.”

Vương Thi Thiện đứng đắn nói.

“Ta biết.”

Nhiếp Bất Phàm khó khăn mà giật giật cẳng chân, than thở, “Ta là bị ngươi đè phát đau. Gần đây có phải ngươi mập lên không, nặng hơn nhiều.”

Là ngươi gầy! Vương Thi Thiện cúi đầu cọ vào một bên mặt Nhiếp Bất Phàm, nhẹ giọng nói, “Hy vọng ngươi thực sự tỉnh lại.”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt mù mờ không rõ.

Sáng sớm, đám người Lý Dực túc trực ở cửa chuồng gà.

Đợi hồi lâu, Vương Thi Thiện mới loạt xoạt bước ra, khóe miệng nhếch lên vô cùng vui vẻ.

Lý Dực đang định hỏi gì đó, lại bất chợt sửng sốt phát hiện Nhiếp Bất Phàm thần thanh khí sảng đi theo ra.

“Ngươi…” hắn run giọng nói, “Tỉnh rồi.”

Mọi người trên mặt đều lộ ra vẻ kinh hỉ.

Nhiếp Bất Phàm mỉm cười nhìn bọn họ, đáp, “Đúng vậy, ta tỉnh dậy rồi. Không ngờ sáng sớm đã có nhiều người chào đón như vậy, thật là ngại quá.”

“Ngươi, tên này, cuối cùng cũng tỉnh rồi!” Lý Hoài tức giận nói, “Về sau sẽ không tiếp tục ngủ nữa chứ.”

“Ngủ thì nhất định phải ngủ.”

Nhiếp Bất Phàm khó hiểu nhìn bọn họ, dường như hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Một lát sau, hắn lại bất thình lình nói với Vương Thi Thiện, “Vương Ngũ, bọn họ đều là bằng hữu của ngươi sao.”

“!!!” Lời vừa nói ra, tất cả mọi người nhất thời sét đánh ngang tai, biểu tình kinh ngạc mà trừng hắn.

[text_hash] => a82a25f6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.