\”Tạ Nghi hẳn là kiểu Alpha bẩm sinh đã trầm ổn, tự kỷ luật cực kỳ nghiêm khắc.\”
Hai ngày trước vừa mới gặp mặt, làm sao mà Tô Tri có thể quên nhanh như vậy được.
Huống hồ, gương mặt của Tạ Nghi quá mức nổi bật, muốn không nhớ cũng khó.
Người đàn ông này rất nhạy cảm với ánh nhìn. Tô Tri chỉ mới nhìn vài giây, đối phương đã nhạy bén quay đầu lại.
Ánh mắt quét tới mang theo sự sắc lạnh còn sót lại, xen lẫn một chút băng giá nặng nề.
Nhưng khi ánh mắt chạm vào Tô Tri, nó chợt khựng lại, sự lạnh lẽo cũng nhạt dần.
Đầu óc của Tô Tri vẫn còn choáng, phản ứng chậm hơn một nhịp, không nhận ra sự khác thường.
Chỉ cảm thấy xung quanh dường như lạnh đi trong giây lát, chớp mắt một cái lại biến mất.
\”?\”
Là ảo giác sao?
Tạ Nghi là người cốt lõi của nhóm này. Chỉ cần hắn có động tĩnh, đám Alpha phía sau cũng lập tức làm theo, ánh mắt ùn ùn dõi về phía Tô Tri.
Chỉ trong chớp mắt, Tô Tri trở thành tâm điểm của sự chú ý.
\”Ơ? Đây là một Omega sao? Xinh quá.\”
\”Cậu bị ngốc à? Khu mỏ làm gì có Omega? Đây chắc là một Beta, nhìn xem, còn đang mặc đồ bảo hộ kìa.\”
\”Ồ đúng rồi, sáng nay nghe nói sẽ có một Beta tập sự gia nhập tạm thời, chắc là người này.\”
\”Lại là nhờ quan hệ đây mà, không biết đến đây làm gì nữa…\”
\”Nói chuyện cẩn thận chút đi, đừng lắm lời.\”
Mấy Alpha này không có thói quen che giấu khi bàn tán, từng lời đều lọt vào tai Tô Tri một cách rõ ràng.
Không có ác ý quá mức, nhưng sự đánh giá, soi xét lại chẳng hề kiêng dè, cứ thế thẳng thừng thảo luận ngay trước mặt anh.
Tô Tri chỉ lặng lẽ ngồi tại chỗ, đôi mắt sáng màu trong veo, hoàn toàn không phản ứng với những lời bàn tán xung quanh.
Đột nhiên, Tạ Nghi lên tiếng, cắt ngang cuộc nói chuyện rì rầm của đám Alpha:
\”Đừng nhiều lời.\”
Giọng điệu của hắn không quá nghiêm khắc, nhưng chất giọng trầm thấp lại mang theo sự nghiêm nghị, chỉ vỏn vẹn bốn chữ rơi xuống, không khác gì một cái nút tắt tiếng, lập tức khiến cả đám Alpha câm bặt, trại tạm trú trong phút chốc trở nên yên tĩnh.
Tạ Nghi thản nhiên nói: \”Đội trưởng Chu, tập hợp tài liệu lúc nãy, những người còn lại về nghỉ ngơi, bổ sung thể lực, ba giờ sáng mai tập hợp.\”
Đám Alpha lập tức tản ra, có vài người rời đi vẫn còn lén lút ngoái đầu nhìn Tô Tri vài lần, thầm nghĩ: \”Một Beta mà sao trông còn đẹp hơn cả nhiều Omega thế này?\”
Có điều, ngại Tạ Nghi đang đứng đó, bọn họ cũng không dám tiến lên bắt chuyện, đành tiếc nuối quay về khu vực của mình.
Sau khi đám đông rời đi, Tạ Nghi nhấc chân tiến về phía Tô Tri, chỉ vài bước đã đứng ngay trước mặt anh.
Tô Tri chớp mắt, đứng lên. Anh còn chưa nghĩ ra nên chào hỏi thế nào thì Alpha dẫn đường đã lên tiếng trước: