\”Từ từ, ban nãy anh đã va phải chỗ nào vậy\”
\”Đinh đoong.\”
Nghe thấy tiếng nhắc nhở có đơn hàng trực tuyến, Tô Tri từ phòng trong của tiệm hoa bước ra.
Anh đẩy cánh cửa kính ngăn cách, tiếng mưa ào ạt tràn vào tai.
Bên ngoài mưa rơi rất lớn. Giữa trưa, bầu trời đầy ắp mây đen, không một tia sáng len lỏi, sắc trời âm u phản chiếu lên bức tường kính lớn của cửa tiệm, khiến không gian trở nên trầm lặng với một màu xanh coban ảm đạm.
Tô Tri liếc mắt nhìn ra ngoài cửa tiệm.
Sao vẫn chưa tạnh?
Trận mưa ở thành phố Z đã kéo dài ba ngày liên tục, đến nỗi cả không khí cũng ngập tràn hơi nước, dù trong tiệm hoa có bật máy lọc không khí suốt 24 giờ vẫn không thể xua đi cảm giác ẩm ướt bám vào hơi thở, len lỏi vào tận tim phổi.
Mưa rơi, tiệm hoa vắng khách, hầu như chẳng ai ghé mua, những đơn hàng ít ỏi đều gọi dịch vụ giao tận nơi.
Không có tẹo sức sống nào.
Tô Tri cũng không thấy cô đơn, chỉ là sau khi làm xong mọi việc trong tay, khó tránh khỏi cảm thấy nhàm chán.
Sau khi gói xong những bó hoa cho đơn hàng giao đi, trong lúc đợi nhân viên giao hàng đến lấy, Tô Tri lần thứ ba nhìn sang quán cà phê bên cạnh.
Chính xác mà nói, là nhìn về phía một bóng người trong quán.
Bức tường ngăn giữa hai cửa tiệm là một tấm kính trong suốt, vì thế có thể nhìn thấy rõ bên kia.
Phía bên này của tiệm hoa có đặt nhiều cây thân gỗ cao lớn sát tường, tạo thành một màn chắn tự nhiên, vừa trang trí vừa ngăn bớt tầm nhìn.
Cây cối xanh tươi, xếp đặt có trật tự, thật ra không thể nhìn thấy rõ toàn bộ bên kia quán cà phê.
Nhưng người đàn ông kia rất tình cờ lại ngồi đúng vào khoảng trống thưa thớt giữa những tán cây, lọt vào tầm mắt của Tô Tri.
Có lẽ vì chán, Tô Tri nhìn người duy nhất trong tầm mắt mình lâu hơn vài giây.
Đó là một người đàn ông có thân hình rất cao lớn, dù đang ngồi co chân trên ghế vẫn toát lên sự hiện diện rõ ràng của một sinh vật vạm vỡ.
Người đàn ông hơi nghiêng người về phía anh, từ góc nhìn của Tô Tri có thể thấy được một phần gương mặt nghiêng, cổ và một bên vai của đối phương.
Gương mặt lộ ra không quá rõ ràng, nhưng những đường nét sâu sắc, đường viền xương hàm sắc sảo, cùng với đường cong căng nhẹ của cổ khi cúi đầu đã đủ để lộ ra một vẻ đẹp lạnh lùng, thâm trầm mà không thể phủ nhận.
Nói mới nhớ, đây là lần thứ ba dạo gần đây Tô Tri nhìn thấy người đàn ông này.
Hắn xuất hiện lần đầu tiên vào ngày thành phố Z bắt đầu có mưa.
Sau đó, mỗi ngày vào khoảng thời gian này, cứ như chấm công, hắn lại đúng giờ xuất hiện trong quán cà phê bên cạnh, gọi hai cốc cà phê, lặng lẽ ngồi khoảng hai tiếng đồng hồ.