[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu – Chương 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu - Chương 64

Anh yêu em nhất.

Nằm trong lồng ngực chỉ có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương, Bùi Thư Ngôn vỗ nhè nhẹ từng nhịp lên sau lưng của Nhiễm Vũ Đồng.

Người được ôm hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào mà càng được vỗ càng tỉnh táo.

Nhiễm Vũ Đồng chun chun mũi, ậm ừ nhỏ giọng khịa anh: \”Làm gì có ai dỗ người ta giống anh đâu chứ? Dỗ không vậy thôi à?\”

Lúc này thì nghe theo lời dặn của bác sĩ quá ha, bảo không hôn là không hôn một cái nào luôn thật à?

Cậu tự nghĩ là mình đã ám chỉ đủ rõ ràng rồi, nhưng không ngờ thế mà Bùi Thư Ngôn lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

\”Vậy chúng ta nói chuyện một lúc nhé? Anh hát ru không hay thật đâu.\”

Nhiễm Vũ Đồng không lần nào nạy thành công cái đầu gỗ này được, còn đang suy nghĩ cách khác thì lại nghe thấy Bùi Thư Ngôn tiếp tục cố gắng nói: \”Em muốn nói cái gì?\”

\”Em muốn nghe anh sám hối.\”

Nhiễm Vũ Đồng tuyệt vọng nhắm mắt lại.

\”Em bé.\”

\”Anh sai rồi.\”

Bùi Thư Ngôn đáp lại không chút do dự.

Tới nữa rồi đó, người này lúc nào cũng phát huy bất ổn như thế, lần nào cũng lặp lại lỗi sai như cũ.

Cũng may là thái độ của anh thật sự nghiêm túc, tính tình lại mềm mại như bông. Vì vậy dù trong lòng Nhiễm Vũ Đồng cáu kỉnh không chịu được nhưng nghe thấy anh không có chút nguyên tắc nào vì mình, lại còn rũ mắt xuống cực kì thành thật nói lời xin lỗi, thế nên mấy tiểu tiết nhỏ kia cũng tan biến thành mây khói.

\”Sai ở đâu rồi?\” Nhiễm Vũ Đồng giả vờ khiển trách, bên môi lại vương đầy ý cười.

Nhưng mà lần này Bùi Thư Ngôn lại không lên tiếng hồi lâu.

\”Anh không dám tưởng tượng ra.\”

Sau đó cậu nghe thấy Bùi Thư Ngôn nghẹn ứ cổ họng nói: \”Anh sai quá nhiều rồi.\”

Sự ăn ý được bồi dưỡng lâu dài khiến cho Nhiễm Vũ Đồng nháy mắt nhận ra ngay được sự thay đổi trong cảm xúc của đối phương, trong lòng cậu rơi lộp bộp một tiếng, hậu tri hậu giác nhận ra trò đùa này của mình đùa không đúng chỗ rồi.

Nhưng chuyện này cũng chứng tỏ những tội lỗi và nợ nần sau lưng Bùi Thư Ngôn chắc là còn nặng nề hơn những gì cậu tưởng tượng.

\”Thư Ngôn.\”

Hai tay Nhiễm Vũ Đồng vòng lên cổ của anh.

\”Nói hết với em đi.\”

Hầu kết của Bùi Thư Ngôn cọ cọ lên cái mũi ươn ướt của cậu.

\”Sau hôm nay thì không được day dứt nữa, hôm nay nói xong hết rồi thì lật sang một trang mới.\”

Bùi Thư Ngôn lại không hề có dự định bước sang trang mới.

Cho dù anh biết Nhiễm Vũ Đồng sẽ càng hi vọng mình có thể buông bỏ được những nỗi đau không có ý nghĩa này nhưng vết hằn đã khắc sâu trong lòng không thể nào lành lại trong thời gian ngắn như vậy được. Thậm chí Bùi Thư Ngôn còn từng nghĩ nói không chừng tới khi già đến bảy, tám mươi tuổi thì anh mới có thể nghĩ thông suốt được. Khi đó thì có khi nào mới có thể bình tĩnh, nhẹ lòng khuyên Bùi Thư Ngôn năm hai mươi ba tuổi một câu: Nhìn về phía trước đi, thật sự không còn cách nào khác nữa đâu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.