Làm phiền giấc mộng ngon của người khác, khác gì thù giết cha giết mẹ.
Cái lều trại chết tiệt này, cái xe ba bánh rách nát kia, cũng đáng chết!
Đồng Lê cười âm trầm, lặng lẽ thò cái đầu ra, quỷ khí dày đặc:
\”Tương Thanh Tuyệt, ngủ rồi sao?\”
Tương Thanh Tuyệt ngồi xếp bằng ngay ngắn trên xe ba bánh, mắt nhắm nghiền, dáng vẻ trầm tĩnh, như thể giây tiếp theo có thể bay lên thành tiên.
Lửa giận trong lòng Đồng Lê bùng lên mạnh hơn, cậu dứt khoát chui hẳn ra, sải bước nhảy phốc lên xe.
\”Ở cái tuổi này rồi mà ngươi vẫn ngủ được à?!\”
Một đôi mắt lạnh lùng chậm rãi mở ra, nhìn thấy cậu, có chút sững sờ, trong ánh mắt băng tuyết nhanh chóng tan rã.
\”Không có ngủ, ta đang đả tọa.\”
\”…Ngươi muốn tu luyện thành tiên hả?\”
Tương Thanh Tuyệt nghiêm túc gật đầu.
Đồng Lê nghẹn họng, không nói nổi một câu.
Nhìn cái bộ dạng này của hắn, chắc đầu óc có hố. Mà nói chuyện với kẻ đầu óc có hố chỉ tổ phí nước bọt, thậm chí còn sợ hắn bị mắng đến phát điên.
Cậu nín nhịn cơn giận, buồn bực ngồi phịch xuống bên cạnh Tương Thanh Tuyệt.
Không có gì làm, cậu đành nhìn chằm chằm vào ống tay áo trắng tinh không nhiễm chút bụi của đối phương mà phát ngốc.
Thật kỳ lạ, đi đường bụi bặm thế này, sao y phục trắng của hắn vẫn sạch sẽ như mới vậy?
Nhìn kỹ thì hoa văn dường như cũng khác so với trước. Cậu nhớ rất rõ, Tương Thanh Tuyệt đâu có mang hành lý theo…
Một hạt giống hoài nghi bắt đầu mọc rễ trong lòng, nhưng Đồng Lê không muốn nghĩ nhiều.
(Thực ra là lười.)
Nghĩ không ra thì khỏi nghĩ, đỡ phải tra tấn bản thân.
Ở cảnh giới hiện tại, điều duy nhất cậu cần cân nhắc là ngày mai ăn cơm bằng muỗng vàng hay lấy nĩa kim cương xỉa thịt. (Theo báo cáo từ hiệp hội xác sống, các tiệm vàng bạc đá quý đã bị tang thi chiếm đóng kha khá.)
Để tránh quyền lực bị hư cấu, Đồng Lê khi rảnh rỗi thỉnh thoảng cũng quan tâm tình hình phát triển của tang thi.
Biết được mọi thứ đang phát triển theo hướng có lợi cho mình, cậu lại cảm thấy yêu thế giới này thêm một giây nữa.
Dù tiền bạc không sờ được, nhưng chỉ cần biết mình giàu nứt vách thì tự tin cũng sẽ khác biệt.
Đồng Lê cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Không biết từ khi nào, Tương Thanh Tuyệt đã tỉnh khỏi đả tọa, liền nhìn chăm chú vào Đồng Lê, đôi mắt đen nhánh phản chiếu bóng hình của cậu, chỉ có cậu mà thôi.
Trong lòng Đồng Lê khẽ rung động.
Đẹp thật, như viên trân châu đen quý giá nhất thế gian, chỉ muốn cắn một cái.