Array
(
[text] =>
Chuyện ký hợp đồng qua đi, Bạch Ngư đối với đứa nhỏ trong bụng càng để ý nhiều hơn.
Anh bắt đầu càng thêm chú ý thân thể, cũng sẽ chủ động ăn hết cơm Phó Thanh Thành chuẩn bị.
Phó Thanh Thành nhìn anh bắt đầu cẩn thận dưỡng thai cũng dần dần an tâm.
Ba tháng đầu Bạch Ngư đều trong trạng thái nôn nghén, ăn cái gì cũng nôn, chút thịt dưỡng trong hai tháng trước liền biến mất.
Phó Thanh Thành nhìn mà đau lòng không thôi, nhìn Bạch Ngư ngửi thấy chút vị liền khó chịu, lời nói đã đến miệng cũng không thể thở ra.
Bạch Ngư khó chịu hắn càng khó chịu hơn, hận người mang thai nôn nghén lại không phải là mình.
Ăn bữa khuya xong, Bạch Ngư mặc áo ngủ tơ tằm nằm ở trên giường, buổi tối lại không ăn được cái gì, Bạch Ngư liền cưỡng bách chính mình uống xuống hai chén canh, cuối cùng cơ hồ là đều nhổ ra.
Phó Thanh Thành ở bên cạnh đỡ lấy anh, nhẹ nhàng vuốt lưng cho anh, nhìn anh thống khổ cong eo, nôn ra đều là nước đắng.
“Súc miệng đi.” Phó Thanh Thành rót một ly nước ấm, đưa đến trước miệng Bạch Ngư.
Bạch Ngư nôn đến váng đầu hoa mắt, sau khi Phó Thanh Thành cho anh súc miệng xong, liền ôm anh đến trên giường ngủ.
Thân thể khó chịu, Bạch Ngư căn bản ngủ không được, nhưng lại không muốn cùng Phó Thanh Thành đối diện, thành ra cứ cứng đờ mà nằm nghiêng.
Phó Thanh Thành đương nhiên biết anh không ngủ, tay liền vòng qua eo của anh.
Bạch Ngư vốn dĩ là có thịt, ôm rất thoải mái, giống như kẹo bông gòn. Nhưng gần đây lại trở nên gầy ốm, ôm vào có chút cộm tay. ..
Bác sĩ có nói qua vài lần, nôn nghén quá lợi hại, đối với thân thể người mang thai là không tốt.
Phó Thanh Thành nhìn chùm đèn trên đỉnh đầu, nghiêng người đem đầu đặt trên vai của Bạch Ngư, ngửi tới mùi sữa phát ra từ trên người anh, dứt khoát đem anh ôm vào trong lòng ngực.
“Bạch Ngư, chúng ta không sinh nữa, em không muốn nhìn thấy anh bị tra tấn như vậy, thân thể anh vốn dĩ không tốt lắm……” Vướng mắc trong lòng Phó Thanh Thành cuối cùng cũng được cởi bỏ.
Đứa nhỏ đối với hắn mà nói cũng không quan trọng gì, nó chỉ là thủ đoạn dùng để giữ chân Bạch Ngư lại thôi. Nhưng nếu đứa nhỏ này đối với Bạch Ngư tạo thành nguy hại, vậy liền không cần tới nó nữa.
Bạch Ngư nghe những lời này xong cũng không vui lên được nửa phần, đá văng sự kiềm chế của Phó Thanh Thành rồi đứng lên, mạnh mẽ tuyên bố. “Phó Thanh Thành, tôi muốn sinh, chúng ta đã ký hợp đồng rồi, chỉ cần đem đứa nhỏ sinh ra thì cậu sẽ cho tôi tự do. ”
Phó Thanh Thành không nói lời nào, kỳ thật ngày đó ký hợp đồng xong hắn liền hối hận.
Hắn đương nhiên là sẽ không để Bạch Ngư rời đi, nên chỉ có thể nói dối Bạch Ngư.
“Hiện tại nếu không sinh, có phải hay không cậu sẽ không để tôi đi? Chừng nào muốn có con, lại bắt tôi sinh sao?”
“Sinh con là cậu quyết định, không cần con cũng là cậu quyết định.”
“Phó Thanh Thành, cậu rốt cuộc muốn đem tôi biến thành dạng người gì?”
Từng câu chất vấn của Bạch Ngư khiến Phó Thanh Thành không dám ngẩng đầu, hắn còn đang muốn nói về sau đều không sinh, nhưng Bạch Ngư đã mở miệng trước.
“Tôi muốn sinh, cậu đã nói sinh đứa nhỏ này xong sẽ để tôi đi, cho nên cậu có nói gì thì cũng vô dụng, tôi muốn sinh đứa nhỏ.”
Phó Thanh Thành cảm thấy viền mắt có chút chua xót, nói đến cùng thì việc Bạch Ngư liều mạng muốn lưu lại đứa nhỏ này vẫn là vì phải rời khỏi hắn.
Hắn đứng lên, đỡ bả vai của Bạch Ngư để anh nằm xuống: “Đừng tức giận, một lát nữa lại không thoải mái.”
Bạch Ngư ngậm miệng không nói, bực bội lật mình qua không muốn nhìn thấy hắn.
Phó Thanh Thành kêu vài lần ‘ bảo bối xoay người lại để em nhìn anh được không? ’ đều không được đáp lại, nghe thấy hô hấp vững vàng của Bạch Ngư truyền đến, mới chậm rãi xuống giường đi ra ngoài.
Phó Thanh Thành đứng bên ngoài ban công, trong tay kẹp một điếu thuốc nhưng không đốt, chỉ là hắn đang nhớ mùi thuốc …
Sau khi Bạch Ngư mang thai tính khí càng thêm phức tạp, ngửi không được vị thuốc, như vậy hắn liền trực tiếp bỏ thuốc…
Đêm nay thực sự là có chút phiền lòng, lại nhịn không được muốn hút thuốc, nhưng khi nhìn đến người trong phòng, vẫn là đem thuốc ném xuống, đánh một cú điện thoại.
“Phòng ở bên kia có thể bắt đầu trang trí rồi.”
“Đúng vậy, an toàn là trên hết.”
“Xiềng xích trong phòng ngủ chính có thể dài một chút, nhưng không thể vượt qua phòng ngủ chính.”
Tắt điện thoại, hắn xoay người nhìn Bạch Ngư đang ngủ an ổn, trong lòng càng thêm âm u.
Sợ mùi thuốc lá dính lên tay, hắn cẩn thận rửa đi rửa lại tay mấy lần xong mới lần nữa trở lại trên giường.
Bạch Ngư đã ngủ rồi, khuôn mặt khi ngủ đỏ bừng, nước dính trên môi ngẫu nhiên nhấp sáng, ở dưới ánh đèn nhìn càng thêm hấp dẫn.
Từ khi mang thai tới nay, tính tình của Bạch Ngư thật sự không tốt, giấc ngủ cũng không nông, Phó Thanh Thành đôi khi cũng không biết nên làm gì với anh.
Đêm nay rốt cuộc nhịn không được, nhẹ nhàng liếm đi vệt nước trên môi, Bạch Ngư cảm giác được liền hừ nhẹ một tiếng, hắn lập tức giật mình, thu mình lại…
……
Thời điểm mang thai được sáu tháng, chứng nôn nghén đã bớt hành hạ Bạch Ngư lại, anh đã có thể bình thường ăn cơm, thân thể lại dần dần khôi phục một chút.
Hôm nay là ngày khám thai định kì, kỳ thật là có thể gọi bác sĩ tới nhà, nhưng Bạch Ngư vẫn luôn bị nhốt ở trong nhà, đi ra ngoài khám thai là cơ hội duy nhất có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, vì thế chết sống đều phải đi ra ngoài kiểm tra.
Phó Thanh Thành vì để anh vui vẻ, chỉ có thể đáp ứng, mỗi lần đều bồi anh đi bệnh viện.
Kiểm tra xong không bao lâu, Bạch Ngư cảm giác được ngực có cái gì đó chảy xuống, ướt dầm dề, thực sự không thoải mái, đem áo bên trong đều dính ở trên người.
Phó Thanh Thành đang nói chuyện với bác sĩ, phòng vệ sinh thì ở cách đó không xa, Bạch Ngư không nói câu nào liền chạy vào phòng vệ sinh.
Ngồi ở trên bồn cầu, anh xốc áo lên, cái gì cũng không chuẩn bị, chỉ có thể dùng giấy lau khô trước.
Những tháng gần đây, đồ vật chảy ra so với trước kia càng nhiều, dùng khăn giấy tựa hồ cũng không làm nên chuyện gì.
Bên ngoài truyền đến tiếng hét của Phó Thanh Thành, Bạch Ngư giật mình đem áo kéo xuống, lại đem áo khoác che kín thân mình.
“Làm cái gì?” Không thấy Bạch Ngư, Phó Thanh Thành gấp đến độ dậm chân, còn đang muốn gọi người đi theo, Bạch Ngư ghét bỏ mà liếc hắn một cái, “Thật mất mặt.”
Phó Thanh Thành liền không gọi, ôm anh thật chặt, một đường đem anh ôm đến trên xe mới buông tay.
“Em cho rằng anh chạy rồi.”
Phó Thanh Thành chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ, hôm nay hắn thả lỏng cảnh giác, không mang theo vệ sĩ, Bạch Ngư nếu muốn chạy, thật đúng là có khả năng chạy thoát.
“Sinh con xong, tôi sẽ rời đi.”
Bạch Ngư đương nhiên phải đi, nhưng anh không muốn có dính líu gì tới Phó Thanh Thành về sau, anh muốn mọi chuyện phải giống như trong hợp đồng viết.
Tài xế không hé nửa lời, hạ xuống màng che rồi yên lặng lái xe, Phó Thanh Thành ôm Bạch Ngư ngồi ở ghế sau, hắn không chịu để Bạch Ngư khác ngồi một chỗ, một hai phải để Bạch Ngư ngồi ở trên đùi hắn.
Lát sau, Phó Thanh Thành đột nhiên dùng sức hít một hơi: “Bảo bối thơm quá, mùi thơm trên người anh càng ngày càng nồng.”
Bạch Ngư cảm thụ được phần áo trước ngực hoàn toàn dính sát vào, có chút khó chịu mà vặn vẹo. ..
Phó Thanh Thành tinh mắt nhìn về phía ngực anh, ánh mắt như lang tựa hổ dừng ở vệt nước dính trên áo.
“Bảo bối, áo như thế nào ướt?”
[text_hash] => 466db33b
)