Array
(
[text] =>
Phó Thanh Thành nắm lấy cổ áo Bạch Ngư đem anh túm đến một căn phòng mà anh chưa từng đi qua, trên tường là màn hình tivi thật lớn, mỗi một căn phòng ở chỗ này đều có máy theo dõi.
Khắp căn phòng chỉ một màu đêm, Bạch Ngư vì sợ mà một dựa gần, đụng tới công tắc trên tường, trong phòng liền sáng lên.
Dưới màn hình là một bàn làm việc, mặt trên toàn bộ là ảnh chụp của Bạch Ngư.
Có ảnh lúc anh tắm, cũng có ảnh khi anh động tình ở trên giường của Phó Bách Ngâm……
Bạch Ngư đột nhiên nhớ tới trước kia Phó Thanh Thành nói anh thực trắng, còn nói đến cái bớt trên người anh—— cho nên, Phó Thanh Thành từ khi nào mà ……?
“Lại đây!” Phó Thanh Thành nảy sinh ác độc mà bóp chặt eo Bạch Ngư, đem anh kéo đến ghế dựa bên cạnh cưỡng bách anh ngồi xuống, đem màn hình trên mặt bàn mở lên, để Bạch Ngư nhìn thẳng nội dung bên trong.
Phó Thanh Thành nhấp chuột mở ra một tập tin, bàn tay đè trên đỉnh đầu anh. “Anh có biết thời điểm anh câu dẫn người chính là bộ dáng này không?”
Trong video, Bạch Ngư không nói một lời, nhìn Giang Vọng Đình chằm chằm với ánh mắt liếc mắt đưa tình, lúc Giang Vọng Đình rút máu ,anh còn phát ra thanh âm thở dốc trầm thấp.
Phó Thanh Thành ghen ghét đến thái dương thình thịch nhảy, cách thức câu dẫn này của Bạch Ngư quá thấp kém, nhưng hắn lại chưa từng được Bạch Ngư đối đãi như vậy.
“Em vẫn chưa nhìn thấy bộ dáng này của anh bao giờ.”
Hắn duỗi tay ở trên vành tai của Bạch Ngư cao thấp xoa nắn, hắn ghen ghét đến nỗi hận không thể đem Bạch Ngư nuốt vào bụng.
Video vẫn đang chạy, tâm lý ghen ghét của Phó Thanh Thành càng thêm nặng, cong lưng đem vành tai của Bạch Ngư ngậm vào trong miệng.
“Bảo bối, có phải hay không gần đây em đối với anh tốt quá, nên anh cảm thấy dù như thế nào thì em cũng sẽ không tức giận sao?”
Phó Thanh Thành thở phì phò đem đầu vùi xuống cổ của Bạch Ngư, bàn tay trượt xuống, bức Bạch Ngư cùng hắn mười ngón tay đan nhau.
Bạch Ngư sợ đến cả người đều run lên.
“Lần này em thật sự có chút tức giận.” Phó Thanh Thành vẫn là thở dài.
Chờ video chạy hết, hắn vây chặt lấy Bạch Ngư, dán sát vào bên tai Bạch Ngư nói. “Em cũng chưa gặp qua bộ dáng này của anh. Đêm nay anh đối với em như vậy, chuyện này liền bỏ qua, được không?”
Bạch Ngư niết đến có chút đau, Phó Thanh Thành đoán anh muốn nói gì đó, nâng lên cằm nhỏ khiến anh nhìn màn hình trên tường.
Dưới tầng hầm, Giang Vọng Đình bị người ấn trên mặt đất, máu nhuộm đỏ xung quanh, hơi thở thoi thóp …
Bạch Ngư nhíu mày, Phó Thanh Thành đây là đang ép anh phải lựa chọn.
Không nghe được câu trả lời của Bạch Ngư, Phó Thanh Thành nghiêng đầu, chớp mắt nhìn anh, một bộ dáng người vô tội đứng ngoài cuộc.
“Bảo bối, tùy anh chọn.”
“Tôi đối với cậu như thế nào, đối với hắn như thế nào, không phải đều do cậu quyết định sao?.”
Thanh âm mê hoặc của Phó Thanh Thành vang lên bên tai, bàn tay lạnh lẽo của Bạch Ngư bị hắn nắm tới, ấn xuống nơi nào đó, tính ám chỉ cực rõ rằng.
“Đừng chạm vào tôi!”
Bạch Ngư không vui đẩy tay ra, liên quan gì đến anh. Giang Vọng Đình là người tốt sao? Chuyện Phó Thanh Thành muốn có con, y cũng sắm vai trò đồng lõa không phải sao?
Phó Thanh Thành chưa từng tính qua Bạch Ngư sẽ là dạng phản ứng này, Bạch Ngư là kiểu người rất dễ mềm lòng.
Hắn còn tưởng rằng có thể từ trên người Bạch Ngư đào ra được cái gì đó.
Nhưng vào lúc này, thái độ của Bạch Ngư hoàn toàn khác thường.
“Xem ra anh vẫn là thích dùng phương thức cũ để xin lỗi nhỉ?.”
Phó Thanh Thành bình thản vẫy vẫy tay, đem màn hình đóng lại, tình huống của Giang Vọng Đình ở bên kia liền nhìn không thấy.
Ánh mắt hắn chỉ toàn bóng tối, nhìn người như muốn ăn tươi nuốt sống. Cũng không vội đuổi theo Bạch Ngư, ngược lại không nhanh không chậm ngồi xuống, cầm lấy một tấm ảnh trên bàn của Bạch Ngư nhẹ nhàng thưởng thức.
Bạch Ngư mở cửa chạy ra, hy vọng tìm thấy một tia hy vọng nơi cửa vực.
Dép lê không biết đã rơi khi nào, anh sợ đến mức toàn thân xụi lơ, lúc xuống lầu cơ hồ là lăn xuống.
Chạy ra bên ngoài, có thể hay không tình huống sẽ tốt một chút.
Cho nên anh không màng tất cả mà vọt tới cửa, vừa đụng tới then cửa, sau cổ liền bị một đôi tay mạnh mẽ nhéo lấy, nháy mắt liền rơi vào một khuân ngực rắn chắc.
Trước mắt Bạch Ngư là một mảnh hắc ám, rốt cuộc thực sự không đứng dậy được.
“Thời gian cũng không còn sớm, anh nên nghỉ ngơi rồi.” Phó Thanh Thành nói, đem người chặn ngang bế lên.
“Em cùng anh.”
Bạch Ngư bởi vì một câu này liền từ giữa trưa đến rạng sáng đều không thể tránh được Phó Thanh Thành, từ sô pha ở tầng một đến phòng ngủ chính trên tầng hai, một chút thanh âm Bạch Ngư cũng phát không ra.
“Sinh một đứa con, bảo bối.” Phó Thanh Thành đem những lời này lăn qua lộn lại giảng không ngừng.
Bạch Ngư khóc không ngừng, anh liên tục lắc đầu, lời nói đã không nên lời, trên miệng chỉ toàn là khẩu hình “Không sinh”.
Nhìn đến bộ dáng khủng hoảng của anh, Phó Thanh Thành liền sinh ra tia ác, kéo tay anh sờ đến trên bụng có chút phồng lên.
“Đã có thai.”
Trong bụng Bạch Ngư chứa đầy đồ vật của Phó Thanh Thành, anh bị lời nói của Phó Thanh Thành dọa đến mất đi lý trí, nghe xong liền theo bản năng dùng lòng bàn tay cảm thụ một phen.
Bụng quả nhiên là phồng lên.
Bạch Ngư vì thế mà bắt đầu khóc, bả vai run lên bần bật, hung hăng đè lại bụng ý đồ muốn đem thứ kia bài trừ đi.
Phó Thanh Thành cười nhìn anh, không cho anh ấn nữa, đem hai tay anh bắt chéo sau lưng, kế tiếp liền dùng tư thế này luận động.
Lúc kết thúc đã là rạng sáng, đầu tiên Phó Thanh Thành giúp anh tắm rửa trước, sau đó ôm anh đến phòng dành cho khách, rồi mới xoay người đi nấu cơm.
Lúc Phó Thanh Thành đem cơm lên, hắn phát hiện Bạch Ngư không có ở trong phòng.
Tủ quần áo phát ra một tia thanh âm, hắn bỏ đồ trong tay xuống, đi tới, kéo ra cửa tủ, bên trong là Bạch Ngư, anh đang ngồi trong một đống quần áo, tay còn ấn ở trên bụng.
Phó Thanh Thành nhìn không nổi, đem người từ trong tủ kéo ra ném xuống trên giường, một bàn tay nhanh chóng giữ lấy hai tay anh.
“Ấn có ích lợi gì?” Hắn hù dọa Bạch Ngư, “Có thai chính là có thai.”
Bạch Ngư nức nở nhìn hắn.
Hắn thở dài nói: “Đừng khóc, còn muốn nói chuyện nữa không?”
Phó Thanh Thành tàn nhẫn đến là tàn nhẫn, nhưng trước sau như một, Bạch Ngư là người hắn đặt trên đầu tim, đau cũng là thật sự đau.
Hai mắt Bạch Ngư không chút tiêu cực nhìn hắn, vài giây sau lại quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.
Phó Thanh Thành xoay người đem đồ ăn lại đây, vừa quay người đã thấy anh ngồi dậy, tay lại ấn ở trên bụng.
“Sách!”
Phó Thanh Thành có chút không kiên nhẫn, hắn không biết Bạch Ngư đang làm cái gì, đêm nay không ép anh nói xin lỗi, đã là rất may mắn rồi, anh còn làm ra loại hành động này chọc tức hắn để làm gì.?
“Em nói là đừng ấn!” Hắn hét lớn một tiếng.
Bạch Ngư dừng lại, liếc hắn một cái, bò đến mép giường, thu mình vào một góc, tay lại ấn lên, giống như bản năng.
Phó Thanh Thành hoàn toàn không kìm được tức giận, đem đồ trong tay thả xuống, vươn tay đem người từ góc tường kéo đến trước mặt. “Em nói đừng ấn, anh bị ngốc sao, nghe không hiểu lời em nói hả?”
Trong phòng nhất thời chỉ tồn tại thanh âm thở dốc đầy tức giận của hắn, hơi thở của Bạch Ngư rất nhẹ, hai mắt mê mang nhìn hắn, bàn tay lại chậm rãi phóng tới trên bụng……
Phó Thanh Thành nhíu mày, không kéo tay của anh nữa, chỉ nhìn anh hồi lâu, cười nói: “Ngốc rồi sao? Cũng tốt, như vậy thì sẽ không còn tâm tư muốn chạy trốn nữa.”
Dáng người cao lớn phủ lên người Bạch Ngư, rồi nhanh chóng cúi đầu cắn xuống môi của Bạch Ngư.
Bạch Ngư chọn im lặng, không tiếp nhận cũng không chống cự, bàn tay trước sau vẫn đặt ở trên bụng.
[text_hash] => 69c9a020
)