Trong căn nhà rộng lớn, trái ngược lại chỉ có một thân ảnh tịch mịch, yếu ớt. Hôm nay Hoa Hoa xin phép ngủ lại ở nhà bạn nên chỉ có một mình Chung Lan ở nhà.
Bóng dáng của y bây giờ nhìn rất giống cô vợ nhỏ chờ đợi chồng mình đi làm trở về.
Khi yêu chân thành thì cảm giác chờ đợi người mình yêu sẽ là một loại hạnh phúc, nhưng y có thể chờ hắn bao lâu nữa đây, có lẽ khi về nhà hắn sẽ ngay lập tức đuổi y đi, ngay cả tư cách ở bên cạnh hắn y cũng không còn nữa.
Nam nhân và Hoa Hoa là toàn bộ thế giới của y, nếu phải rời xa họ thì…..y biết sống như thế nào đây.
Nếu như…..buổi tối hôm ấy không xảy ra thì tốt quá rồi.
Cuối cùng cửa cũng vang lên động tĩnh, Chung Lan vội vàng đứng lên, ánh mắt đầy mong đợi nhìn người đang tiến vào.
Ngô Kỳ Phong liếc nhìn y bằng một ánh mắt lạnh lẽo rồi nhanh chóng lướt qua mà y chỉ có thể lặng im cúi đầu, Chung Lan chợt nhận ra phía sau hắn còn có một cô gái. Cô ấy liếc nhìn y bằng đôi mắt không mấy thiện cảm rồi cũng đi theo hắn vào nhà.
Là bạn gái của Kỳ Phong sao ? Đẹp…đẹp thật đó ! Lại rất xứng…xứng đôi với em ấy !
Ninh Mỹ Mỹ nghi hoặc mà liếc nhìn người đàn ông xa lạ trong nhà, cô chưa bao giờ nhìn thấy nam nhân nào đẹp đến như vậy. Nhưng nhìn bộ dạng quê mùa này cô đoán chắc y là người giúp việc trong nhà.
\”Lấy cho tôi và bạn trai một cốc nước. \” Ninh Mỹ Mỹ hất mặt về phía y ra lệnh.
\”A…\” Chung Lan nhanh chóng vào nhà bếp đem ra hai cốc nước đặt lên bàn cho hai người. Lúc y cúi xuống vì cổ áo y mặc hôm nay quá rộng mà hơi để lộ bầu vú căng đầy.
Hình ảnh này vô tình thu vào mắt của Ngô Kỳ Phong làm hắn có chút xao động. Nam nhân chộp lấy ly nước một hơi uống hết. Sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
\”Lấy cho tôi ít trái cây đem ra đây.\” Ninh Mỹ Mỹ tự nhiên xem y như người hầu mà sai bảo, cô ngồi trên sô pha dựa vào người đàn ông bên cạnh mà hưởng thụ. Nam nhân tuấn dật cùng nữ nhân xinh đẹp ở bên cạnh nhau làm người khác cảm thấy ngưỡng mộ không thôi.
Chung Lan đứng ở phía sau ngước mắt nhìn về bóng lưng hai người. Đây là hình ảnh mà y luôn ao ước, được gần gũi Ngô Kỳ Phong một xíu thôi là y đã mãn nguyện lắm rồi.
Chung Lan lắc lắc đầu, em ấy có bạn gái mình nên phải vui mừng mới đúng, không dám nghĩ ngợi nhiều nữa, y vội vàng vào bếp dọn cơm tối.
\”Kỳ Phong à…cơm tối dọn xong rồi….em…em cùng…cùng bạn gái…..\” Chung Lan thút tha thút thít nhỏ tiếng nói.
Ninh Mỹ Mỹ nghe thấy liền nổi cơn tức giận, y là người giúp việc mà dám kêu thẳng tên chủ nhà của mình sao, không có phép tắc gì cả.
\”Này….anh chỉ là người giúp việc mà dám xưng hô với chủ nhà của mình như vậy à….tôi sẽ nói bạn trai tôi đuổi việc anh ngay lập tức….\”
\”Tôi….tôi xin lỗi…xin lỗi…\” Chung Lan cười khổ, y biết bộ dạng của mình gây hiểu lầm như vậy cũng không có gì là sai, hai tay níu vào nhau mà cúi đầu.