Array
(
[text] =>
Editor: Painkiller
Lúc này đã qua canh ba.
Lục Yến vẫn chưa tỉnh lại, Tĩnh An trưởng công chúa bất an gọi đại phu vào.
Đại phu đặt tay lên tay Lục Yến bắt mạch, vẻ mặt Tĩnh An trưởng công chúa rất nghiêm trọng: “Cuối cùng là nó bị làm sao thế? Trước khi ngất xỉu ta còn thấy nó ôm ngực. Chẳng lẽ là bị bệnh tim ư?”
Một lúc lâu sau, đại phu thu tay về, lắc đầu nhẹ rồi nói: “Thân thể của thế tử khoẻ mạnh, lão phu vẫn chưa nhìn ra có chỗ nào không ổn, có lẽ là…”
“Có lẽ là cái gì?” Trưởng công chúa sốt ruột hỏi.
Đại phu nói: “Có lẽ là vui mừng quá mức gây ra.”
Tĩnh An trưởng công chúa nhíu mày: “Vậy bao giờ nó mới tỉnh lại?”
Vừa dứt lời, nam tử trên giường đã từ từ mở mắt.
Thấy vậy, Tĩnh An trưởng công chúa cũng thở ra một hơi, bất đắc dĩ nói: “Con còn biết tỉnh lại?”
Lục Yến ôm ngực ngồi dậy.
Ánh mắt nhíu chặt, hai tròng mắt thâm thúy, hắn nhìn trưởng công chúa, nghi ngờ gọi: “Mẹ?”
Trưởng công chúa cười khẽ một tiếng: “Con cũng giỏi thật đấy Lục Thời Nghiên, toàn thành Trường An này đốt đèn lồng đi tìm cũng không tìm được một người chân trước con trai vừa ra đời sau lưng đã lập tức ngất xỉu như con đâu!”
Đây đúng thật là…
Một lúc lâu, Lục Yến vẫn chưa nói gì.
Con trai? Ý gì đây?
“Nếu con đã không sao rồi thì đi thăm thê tử con đi.” Trưởng công chúa xoa trán nói.
Ma ma đứng một bên cũng phụ hoạ: “Đã vất vả cả một buổi tối rồi, nếu thân thể thế tử không sao thì trưởng công chúa nên đi nghỉ ngơi sớm thôi.”
Trưởng công chúa thở dài một hơi khe khẽ: “Ta vẫn nên trở về nghỉ ngơi trước, đi thôi.”
Trưởng công chúa đi rồi, nam tử sờ ngực mình, rồi cởi luôn xiêm y ra.
Tại sao ngực hắn lại không có vết sẹo bị trúng tên, hai vết sẹo đó biến đâu mất rồi?
Lúc này, đúng lúc có tỳ nữ tiến vào đưa thuốc. Nàng ấy đẩy cửa ra đã nhìn thấy bóng lưng tinh tráng của nam tử, khay thuốc “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ nát: “Nô tỳ sẽ đi nấu lại ngay, nô tỳ xin cáo lui!”
Lục Yến ngoái đầu nhìn qua, lạnh lùng hỏi: “Dương Tông đâu?”
Tỳ nữ không dám ngước mắt, thành thật đáp: “Dương thị vệ đang ở bên ngoài ạ.”
Lục Yến nói: “Bảo hắn vào đây.”
Lát sau, Dương Tông mang theo khóe miệng mỉm cười rảo bước vào trong phòng: “Chủ tử, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi!” Dương Tông nghĩ ngợi rồi khom người hành một đại lễ: “Chúc mừng thế tử có lân nhi!”
Thân thể Lục Yến cứng đờ, hầu kết góc cạnh rõ ràng chuyển động lên xuống: “Dương Tông, đêm nay là năm nào?”
Dương Tông hỏi lại: “Chủ tử mới vừa nói gì ạ?”
Lục Yến nhấn mạnh: “Hôm nay, là năm nào, tháng nào?!”
Dương Tông đâp: “Nguyên Khánh năm thứ mười chín, ngày 28 tháng giêng ạ.”
Lục Yến ngồi trên giường, đôi tay đặt trên đầu gối, cúi đầu nhìn bàn tay của chính mình.
Nguyên Khánh năm thứ mười chín…
Đây không phải là năm hắn bị phát độc hay sao?
Nghĩ tới đây, Lục Yến không kìm được đưa tay xoa nhân trung, rốt cuộc là có chuyện gì đây?
Sao lại có con trai, là con của ai?
Dương Tông nhỏ giọng hỏi: “Chủ tử, ngài không đi thăm phu nhân sao ạ?”
Lục Yến ngước mắt, nghi hoặc nói: “Phu nhân?” Còn có phu nhân nào nữa?
Đến lúc này Dương Tông cũng hơi đần mặt ra rồi, hắn lúng ta lúng túng nói: “Dạ, phu nhân vẫn đang đợi ngài đấy ạ.”
Lục Yến theo bản năng nói: “Người ngươi nói là Hứa Thất Nương ư?”
Nghe vậy, đôi mắt Dương Tông trừng lớn như gặp ma, hắn hạ thấp giọng đáp: “Thế tử gia, ngài nói cái gì đâu không vậy! Gì mà Hứa Thất Nương! Ngài có muốn mời Bạch đại phu đến thăm khám không? Nếu để phu nhân nghe thấy mấy lời này…”
Lục Yến thẳng thừng ngắt lời hân: “Nàng đang ở đâu?”
Dương Tông nói: “Bắc uyển mới vừa được dọn dẹp xong, phu nhân vẫn đang ở trong đó ạ.”
“Ta đi xem thử.” Mặt Lục Yến lạnh căm, nghĩ ngợi lung tung hay nghe từ người khác còn không bằng tận mắt nhìn thấy.
Lục Yến mặc xiêm y, phủ thêm áo khoác, đi ra khỏi Túc Ninh đường. Sải bước vòng qua hồ nước kết băng, bông tuyết dừng trên vai hắn, hắn đứng bên ngoài Bắc uyển, hít sâu một hơi.
Hắn nghiêng đầu, gật đầu nói với tỳ nữ: “Đi vào thông báo một tiếng.”
Tỳ nữ ngạc nhiên: “Dạ.”
Dương Tông đứng phía sau hai tròng mắt như sắp rơi xuống rồi.
Từ khi nào mà thế tử gia vào phòng phu nhân còn cần người vào thông báo trước thế?
Giây lát, tỳ nữ khom người mở cửa cho hắn, Lục Yến bước vào cửa, ngước mắt, máu huyết toàn thân trong phút chốc sôi trào, hắn lẩm bẩm: “Thẩm Chân?”
Không phải nàng rời khỏi Trường An rồi hay sao?
Lục Yến nhìn Thẩm Chân rũ mắt trêu đùa đứa bé sơ sinh bên người, mặt mày mang ý cười.
“Thế tử gia tỉnh rồi ạ?” Đường Nguyệt bưng chậu nước nóng hầm hập cùng với khăn lau đứng ở cửa.
Thẩm Chân theo tiếng nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy Lục Yến khoanh tay lạnh mặt đứng ở cửa.
“Phu quân.” Nàng gọi.
Hô hấp của Lục Yến lập tức ngừng lại, không dám nhìn thẳng vào nàng, hắn xoay chuyển nhẫn bạch ngọc trên tay, rõ ràng muốn nói với nàng một câu, lại giống như không có dũng cảm, không dám tiến lên, không dám mở miệng.
“Chàng thất thần cái gì thế?” Thẩm Chân nhìn hắn, vẫy tay: “Mau tới đây nào!”
Lục Yến chậm chậm bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng, cúi đầu nhìn đứa bé vẫn chưa mở mắt, ngơ ngác nói: “Đã đặt tên chưa?”
Thẩm Chân nhíu mày bật cười: “Lục đại nhân hôm nay làm sao thế?”
Lục Yến đối diện với nàng, cẩn trọng mở miệng: “Sao vậy?”
“Tên của thằng bé chàng đã đặt rồi mà, là Lục Sưởng An.” Thẩm Chân duỗi tay đi chọc cằm hắn: “Sao chàng lại không nhớ rõ thế hả?”
Tay Lục Yến đặt trên đầu gối hơi nắm lại, bình tĩnh đáp: “Là ta ngủ tới mụ mị đầu óc.”
Thẩm Chân chống tay lên mép giường, thân trước rướn lên, đến gần cơ thể hắn, cười nói: “Thiếp sinh con còn chưa hôn mê mà, sao phu quân lại ngất đi thế?”
Lục Yến nhìn cơ thể mềm mại đang dán sát vào người mình, theo bản năng cúi đầu hôn lên trán nàng: “Hình như nàng mập ra rồi.”
Vừa dứt lời, sắc mắt Thẩm Chân lập tức trở nên không vui.
Mắt đẹp toàn là ai oán.
Lục Yến thấy nàng ngưng cười thì giơ tay véo nhẹ má nàng, cưng chiều nói: “Nàng mập ra mới đẹp.”
“Câu trước chắc chắn mới là lời nói thật lòng.” Thẩm Chân nghiêng đầu nhìn Lục Sưởng An nhắm mắt bất động: “Mẹ nói khi phu quân còn nhỏ giống thằng bé như đúc, chàng thấy có giống không?”
Hắn lẩm bẩm: “Mẹ nói giống vậy chắc là giống rồi.”
“Chàng có muốn ôm con không?” Thẩm Chân nói với hắn.
Lục Yến nói: “Ta ư?”
“Không phải chàng thì ai?” Thẩm Chân khẽ nói: “Hôm nay chàng làm sao thế…”
Thẩm Chân chỉ vào Lục Sưởng An: “Phu quân thấy con của chúng ta có đẹp không?”
Lục Yến nhìn thoáng qua rồi nói: “Đẹp.”
Lục Yến ôm con vào trong ngực, nhìn thật lâu, Thẩm Chân duỗi tay xoa đáy mắt hắn: “Có phải gần đây chàng mệt mỏi lắm không?”
Lục Yến vẫy tay gọi một bà vú tới, đưa đưa bé qua rồi quay đầu lại nói với nàng: “Hôm nay vất vả cho nàng rồi, nghỉ ngơi sớm thôi.”
Bỗng dưng Thẩm Chân thấy Lục Yến cởi áo khoác trên người xuống: “Hôm nay phu quân không quay về à?”
Lục Yến nắm chặt tay nàng: “Ta ở đây với nàng.”
Thẩm Chân hôn cằm hắn.
Ánh nến bị thổi tắt, hai người nằm xuống, Thẩm Chân mệt mỏi cả một ngày thế là dựa vào vai hắn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Gió lạnh quật lên song cửa, lạch cạch rung động, hắn kéo lại góc chăn cho nàng, bên tai bỗng vang lên lời nàng từng nói trước khi đi Mạc Bắc.
“Đại nhân, ta nghe nói Mạc Bắc trời rất xanh, mây rất thấp, giơ tay là có thể với tới, ta muốn tới xem.”
“Hầu gia đối xử với ta rất tốt.”
“Ban đầu ở bên đại nhân ban không phải là ý muốn của ta.”
***
Nghĩ tới đây, Lục Yến nghiêng đầu hôn lên vành tai nàng, mặc niệm: Thẩm Chân, nếu những chuyện này là sự thật thì tốt biết mấy nhỉ?
Nàng chui vào trong ngực hắn trốn, nhỏ giọng rầm rì: “Đại nhân, thiếp mệt.”
Nghe thấy xưng hô quen thuộc, trong bóng tối nam tử bỗng cong khóe miệng.
Nàng gọi hắn là phu quân.
Nàng sinh đích tử cho hắn.
Tất cả những điều này, có lẽ chỉ là một giấc mộng mà thôi…
Lục Yến ôm eo nàng, chìm vào giấc ngủ…
***
Sáng sớm hôm sau, Lục Yến mở mắt ra, xoa huyệt Thái Dương trướng đau. Hắn ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, bên cạnh không có một bóng người.
Bỗng nhiên nhớ tới điều gì, hắn xoay người xuống đất, hỏi Đường Nguyệt: “Phu nhân đâu?”
Đường Nguyệt ngơ ngác nói: “Bà vú cho tiểu thiếu gia uống sữa, phu nhân cũng đi qua đó rồi ạ.”
Dứt lời, Đường Nguyệt lấy cho Lục Yến một chén nước.
Hắn nhấp một ngụm rồi đặt xuống, không được bao lâu, Thẩm Chân đã vén màn lên, ôm con đi về phía hắn “Chàng dậy rồi à?”
Lục Yến đứng dậy, trước tiên là nhìn nàng, sau đó mới nhìn con.
“Giờ vẫn là mùa đông mà, sao nàng mới sinh con xong sao lại mặc ít thế?”
“Không có ít đâu.”
“Nghe lời.”
“Còn mặc thêm nữa thiếp sẽ đi không nổi mất…”
Lát sau, Thẩm Chân chạm vào bàn tay nhỏ của đứa bé, nàng nói: “Sao thiếp thấy con của chúng ta lại đẹp hơn hôm qua rồi nhỉ?”
Lục Yến cong môi, khinh thường nói: “Mới một ngày nàng có thể nhìn ra gì chứ?”
Thẩm Chân liếc hắn một cái: “Nhưng hôm qua chàng còn khen con đẹp mà.”
Hôm qua?
Lục Yến ngẩn ra, trong đầu bất chợt hiện lên vài hình ảnh, hắn đưa tay ôm trán.
Thấy thế, Thẩm Chân lo lắng hỏi: “Gần đây chàng bị làm sao vậy?”
Lục Yến lắc đầu: “Ta không sao…”
Lúc chạng vạng, Lục Yến và Thẩm Chân dọn từ Bắc uyển về Túc Ninh đường.
Hai người vẫn như ngày thường, rửa mặt xong thì thổi tắt ánh nến, cùng nhau nằm xuống.
Qua rèm ngọc, kề trướng gấm, rọi canh sầu(1), mãi đến canh ba, Lục Yến mới bắt đầu buồn ngủ, khi nhắm mắt lại, trước mắt hắn một lần nữa xuất hiện một màn sương đen dày đặc…
(1) Trích thơ “Thủy Điệu Ca Đầu” – Tô Thức, ở đây mình để bản dịch thơ của Cao Tự Thanh.
***
Nguyên Khánh năm thứ mười chín, trời đang lúc vào thu, khắp phủ Trấn Quốc công khắp đều treo vải trắng.
Tĩnh An trưởng công chúa ngồi quỳ giữa Bách An đường, tuyệt vọng khom lưng, che mặt mà khóc, tóc đen hai bên thái dương trong một đêm trắng hơn phân nửa.
Các gia đình quyền quý nhất trong thành Trường An đều tới cửa phúng.
Không ai có thể ngờ được, vị Tể tướng trẻ tuổi nhất từ khi Đại Tấn khai quốc tới nay, cứ như vậy lặng lẽ chết bệnh…
Dương Tông thu dọn đồ vật trong Túc Ninh đường.
Dựa theo phó thác trước lúc lâm chung của Lục Yến, Dương Tông dọn hết đồ vật trong phòng đi, miễn khiến cho trưởng công chúa đau lòng.
Khi thu thập tranh chữ, Dương Tông bỗng thấy lá thư mà Lục Yến lưu lại.
Mặt trên viết, Thời Nghiên thân khải.(1′)
(1′) Thân khải ý là gửi cho người có tên trên phong thư, người khác không nên tự ý mở thư ra xem.
Ba năm, Dương Tông không dám đề cập đến ba chữ “Thẩm cô nương” trước mặt Lục Yến, nhưng hiện giờ có nhắc đến cũng chẳng nữa.
Dương Tông mở phong thư ra, sau khi xem xong hai mắt trở nên đỏ ửng.
Bức tường ngăn cách trong nội tâm như sụp đổ.
Hắn ngồi ở Túc Ninh đường một đêm, suy đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định làm theo ý mình, hơ phong thư này trước ánh nến đốt thành tro tàn.
Một cơn gió thổi qua…
Thời Nghiên thân khải,
Sao Sâm, sao Thương lưu chuyển (2), biển trời cách biệt. Lúc quân thấy tin, thiếp thân thân tại Mạc Bắc.
(2) Sao Sâm, sao Thương ý chỉ sự cách xa.
Lời dài giấy ngắn, khó viết thành câu. Ưu tư đầy bụng, chuyện cũ bận lòng.
Giữa mày quân hỉ nộ, như hiện trước mắt, không biết khi thấy thư này, liệu có nhăn mày hay không?
Hoạ Thẩm gia năm xưa như tại trước mắt, đêm nói mớ, sớm kinh sợ, rõ như tạc.
Khô sào tức phúc, sồ noãn nan toàn.(3)
(3) Ý là giếng cạn lật tổ, chim non khó sống. Chỉ hoàn cảnh khó khăn, hoang tàn.
Trong lòng thiếp tỏ, thiếp và thủ túc(4) bình an đều do quân chiếu cố.
(4) Người thân.
Đường cùng khốn quẫn, thiếp không có gì báo đáp, đắn đo mong quân không bỏ, từng nhân dục niệm ti tiện, tìm chốn che mưa chắn gió.
Sau cùng, quân và Hứa gia Thất Nương văn định chi hỉ(7), bèn biết tiền vọng thành không.(8)
(7) Ý là đã có lời định ra hôn ước.
(8) Ý là không thấy tương lai.
Thiếp biết hết thảy đều không phải ý quân, nhưng cũng hiểu thiên mệnh khó trái.
Trải qua từ biệt, thiếp thẹn vô cùng, kết cỏ ngậm vành, khó mà ứng nhận.
Ngoài ra, thiếp còn một chuyện tưởng nói quân nghe.
Thiếp từng có giấc mộng Nam Kha, trong mộng đủ đầy, như đã mấy đời, đời người tiếp diễn, khác hẳn với nay.
Bên trong sương mù, thiếp thấy quân chưa tới 30 đã nhập trung tâm cầm quyền, thành một thế hệ hiền thần. Nam nữ song toàn, con cái quây quần, tên gọi Sưởng An, Tĩnh Xu.
Thanh âm đẹp đẽ, văng vẳng bên tai.
Tuy biết cùng lắm chỉ là một giấc mộng hoàng lương, lại khiến người tâm sinh nghi hoặc.
Mây khói thoáng qua, chuyện cũ như cát bụi, sau khó gặp lại, mong quân bảo trọng.
Nếu có kiếp sau, nguyện quân có thể giống như trong mộng vậy, mặt mang tươi cười, vạn sự như ý.
Thẩm Chân gửi lại.
[text_hash] => 8eb7ad55
)