Array
(
[text] =>
Gió đêm mang theo luồng khí lãnh lẽo thấu xương, mà tâm Mạnh Tố Hề so với gió đêm này càng thêm lạnh lẽo.
Phù Tuyết các.
Lần này Mạnh Tố Hề tới ở nhờ tại phủ Trấn Quốc công chỉ dẫn theo một nhà hoàn. Tam phu nhân sợ nàng ta không có đủ người sai bảo nên đã sai hai người tới Phù Tuyết các hầu hạ.
Lúc nàng ta về đến phòng, hai tiểu nha đầu đang đứng bên cạnh giường La Hán. Bọn họ hành lễ với nàng ta, một người định hầu hạ nàng ta rửa mặt, một người khác thì chuẩn bị hầu hạ nàng tẩy lớp trang điểm.
Hạ nhân của phủ Trấn Quốc công đều là người tinh tường. Đã nhiều ngày nay, các nàng truyền tai nhau, Tam phu nhân đón vị biểu cô nương này tới, có lẽ sau này sẽ trở thành người của đại phòng cho nên hầu hạ rất tận tâm, không dám qua loa, chậm trễ.
Mạnh Tố Hề còn có chuyện muốn nói với tỳ nữ của mình nên nói với hai người: “Sắc trời không còn sớm, ta không cần nhiều người hầu hạ như thế, các ngươi cũng đi nghỉ sớm đi, có Tây Ninh hầu hạ ta rửa mặt là được rồi.”
Hai tiểu nha đầu trao đổi ánh mắt với nhau, vốn tưởng phải lưu lại nhưng lúc này cũng không dám nhiều lời, suy nghĩ một lát, đành phải khom người lui ra.
Chờ người đi rồi.
Tây Ninh vòng ra phía sau nàng ta, gỡ búi tóc được cố định bằng song trâm bạch ngọc và thoa vàng. Mái tóc đen xoã ra, Tây Ninh giúp nàng ta xoa nhẹ bả vai rồi hỏi, “Chủ tử có tâm sự gì phải không?”
Mạnh Tố Hề giơ tay khép lại cánh cửa sổ đang mở, sắc mặt khẽ biến, “Ngươi đã nói chuyện với mấy nhà hoàn bên cạnh thế tử gia chưa?”
Tây Ninh gật đầu, “Các tỷ tỷ bên Đại phòng đối xử với nô tỳ rất khách khí, có mấy lời nô tỳ còn chưa hỏi, các nàng đã nói cho nô tỳ.”
“Thế tử gia thực sự chưa từng có thông phòng, thị thiếp linh tinh hả?” Mạnh Tố Hề giương mắt hỏi.
Tây Ninh lắc đầu, “Chưa có.” Tiện đà lại nhỏ giọng nói: “Nô tỳ cho rằng cô nương không cần lo lắng. Tính tình Tĩnh An trưởng công chúa người hẳn cũng nhìn ra, sao có thể dung hạ thị thiếp được? Nô tỳ cũng đã để ý tỳ nữ hầu hạ trong phòng thế tử, thật sự rất quy củ, đều không phải là người biết mê hoặc chủ tử.”
Mạnh Tố Hề nói: “Trên người các nàng… có mùi hương gì không?”
Tây Ninh cười, “Cô nương nghĩ cái gì thế? Hạ nhân đều bị cấm dùng hương liệu, có ai dám sử dụng chứ?”
Nghe vậy, hai tay Mạnh Tố Hề siết chặt, từ nhỏ nàng ta đã vô cùng mẫn cảm với mấy thứ hương phấn linh tinh, tuyệt đối sẽ không nhận sai.
Nàng ta để ngón trỏ lên trán, vừa xoa, vừa khẽ nói: “Nếu trong phòng không có, chẳng lẽ là bên ngoài ư?”
Giọng nói vừa dứt, Tây Ninh duỗi tay che kín miệng Mạnh Tố Hề, “Bà cô của ta ơi, người có biết người đang nói cái gì không? Chuyện như vậy có thể nói bừa được hay sao?”
Mạnh Tố Hề nắm lấy cổ tay, kéo Tây Ninh lại gần, nhỏ giọng thì thầm.
Biểu tình Tây Ninh chợt biến đổi, “Cô nương, nô tỳ thấy tính tình của thế tử gia cũng không tốt lắm, nếu người tìm người theo dõi ngài ấy, kết quả chưa phát hiện điều gì lại bị người ta bắt được, đến lúc đó chẳng phải mất nhiều hơn được hay sao? Với lại, hiện tại quan viên thành Trường An đều hay đến Bình Khang phường uống rượu, nhiễm ít mùi hương cũng là chuyện bình thường thôi.”
Mạnh Tố Hề đáp: “Những điều người nói sao ta lại không biết, nếu chỉ là hiểu lầm thì tốt, ta chỉ sợ huynh ấy giống như cha ta vậy, nuôi hai ngoại thất, giấu diếm mẫu thân suốt 5 năm trời. Ngươi tìm hai người nhanh nhẹn đi, chưa chắc huynh ấy đã đoán ra là ta.”
*****
Hết ngày nghỉ hưu mộc, Lục Yến theo thường lệ tới phủ Kinh Triệu.
Tiếng trống bên ngoài rung trời, mấy đôi phu thê không ngừng kêu khóc, còn có một nam tử trung niên quỳ không dậy nổi, trong miệng không ngừng gào lên, “Trả lại muội muội cho ta! Trả lại muội muội cho ta!”
Lục Yến cầm bút lông sói viết tờ trình, Tôn Thiếu Doãn thì đi qua đi lại, đi từ đông sang tây, tới tới lui lui mấy lần, cuối cùng không nhịn được nói: “Ta nói này Lục đại nhân, sao ngài có thể bình chân như vại như thế? Mấy ngày gần đây Thành Trường An đã có ít nhất sáu hộ gia đình có cô nương mất tích, ngoại trừ tìm được hai cỗ thi thể trong nhà Vương Chiếu thì chẳng còn thu hoạch gì khác! Cứ tiếp tục như vậy, không sớm thì muộn cũng kinh động đến Thánh Thượng phía trên.”
“Cho dù Tôn đại nhân ngài đi đi lại lại thêm trăm vòng nữa cũng không thể phá được vụ án đâu.” Lục Yến bình tĩnh nói.
Tôn Húc bị nghẹn một phen, không nhịn được chửi thầm ở trong lòng: Hừ, dẫu sao Hoàng Đế cũng là cữu cữu của ngài, cho dù có gặp phải chuyện lớn gì, mũ cánh chuồn trên đầu cũng không bay mất được!
Bên này Tôn Húc còn đang lắc đầu, một hộ vệ bất ngờ chạy vào, “Đại nhân, có tin tức tốt!”
“Mau nói.” Tôn Thiếu Doãn nói.
“Có người phát hiện nữ nhi của Tống gia ở huyện Hưng Bình, nàng ta được một đại phu cứu giúp nên vẫn chưa chết.”
Lục Yến và Tôn Húc giao lưu ánh mắt, sau đó lập tức đứng dậy.
Bọn họ tưởng rằng hôm nay có thể hỏi được chút gì đó nhưng tới y quán mới biết khắp người vị Tống cô nương này đều là vết thương vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Cha mẹ Tống gia ôm nữ nhi mà lệ rơi đầy mặt.
Chờ tới tận giờ Thân mà người vẫn chưa tỉnh lại.
Tôn Thiếu Doãn bất đắc dĩ nói với Lục Yến: “Xem ra chỉ có thể để ngày mai lại đến.”
*****
Chạng vạng, nha môn cũng đến giờ tan tầm.
Lục Yến khoác thêm áo ngoài rồi rời khỏi phủ Kinh Triệu.
Hắn cúi đầu xoa giữa mày, phân phó người chuẩn bị xe ngựa, lên xe thì sai người chạy về phủ Trấn Quốc công.
Mới đi được nửa đường, Dương Tông nhấc rèm che lên, khẽ nói: “Thế tử gia, hai ngày nay người đó vẫn luôn theo sau.”
Sắc mặt Lục Yến trầm xuống, trong lòng không nén được cảm giác phiền chán.
Mới đầu hắn còn tưởng rằng cái kẻ lén lút theo sau này có liên quan đến vụ án gần đây, nhưng sau đó lại được báo rằng người của nữ nhi Mạnh gia kia thường xuyên xuất hiện trong viện của hắn, còn tìm hiểu xem hắn có thông phòng hay không. Hắn lập tức biết được là chuyện gì xảy ra.
Hắn còn chưa đáp ứng mà có người đã muốn quản hắn rồi.
Cánh tay này duỗi cũng quá dài rồi đó.
Hắn chậm chạp liếc ra phía ngoài, sau đó nói: “Hôm nay tới Trừng Uyển. Nhưng vòng qua Bình Khang phường một vòng lại đổi chiếc xe ngựa khác.”
Dương Tông gật đầu vâng dạ.
Trong lòng lại thầm than: Cô nương Mạnh gia này sao có thể tự cho là thông minh như thế chứ? Thế tử gia khó khăn lắm mới nghĩ thông suốt việc thành gia lập thất, nàng ta làm thế cuối cùng lại thành ra công cốc.
Sắc trời từ màu xanh biển dần dần chuyển sang đen nhánh, lúc Lục Yến đến Trừng Uyển có hơi ngoài ý muốn nhướn mày.
Hôm nay các nơi trong viện đều treo đèn, tầng tầng tuyết đọng ở mái ngói, phía trên bức tường màu trắng cũng dần tan đi trong vầng sáng dịu nhẹ của đèn và ánh đỏ của gạch lát.
Hắn thong thả bước đến đẩy cửa ra.
Cô nương bình thường vốn hay lo sợ bất an kia nay đột nhiên đổi y phục mới. Áo ngắn màu hồng phấn kết hợp với váy lụa màu sắc trắng thuần. Thanh âm cửa đóng mở “kẽo kẹt” vang lên cũng là lúc nàng đang đối diện với gương đồng đeo khuyên tai.
Ánh nến bập bùng chiếu lên khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết của nàng, khóe môi phấn nộn thoáng cong. Hình ảnh nàng nhìn về phía hắn cực kỳ giống một bức mỹ nhân đồ, vân sơn vụ nhiễu gia, sóng mắt lưu chuyển vừa đoan trang vừa quyến rũ.
Vừa giống nàng vừa không giống nàng.
Trên đời này có nam nhân nào không thích nữ nhân làm đẹp vì mình?
Bước chân của Lục Yến dừng lại, nghiêng người dựa vào cửa, thong thả đánh giá nàng: quần áo chỉnh tề, sắc mặt như thường, thậm chí còn thu liễm không ít kiêu căng của ngày thường.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Chân từ từ đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, dịu dàng gọi một tiếng, “Đại nhân.” Giọng nói của Thẩm Chân trời sinh đã mang theo cảm giác mềm mại yêu kiều, vì muốn trở nên hiền thục đoan trang nên ngày thường lúc nói chuyện vẫn luôn cố ý đè thấp giọng.
Hiện giờ thả lỏng, chỉ sợ một tiếng bình đạm không có gì mới lạ “đại nhân” cũng khiến người nghe phải mềm xương cốt.
Cuối cùng nàng cũng đã nghĩ thông suốt. Nàng vốn phải cầu hắn, nếu cứ tiếp tục cố chấp, tiếp tục trốn tránh, làm hắn phiền chán thì Hoằng Nhi biết làm sao bây giờ?
Còn không bằng theo hắn, Thẩm Chân nghĩ.
Lục Yến thấy nàng mãi không trả lời thì cũng không đợi, lập tức bước vào trong, ngồi lên trên giường.
Thẩm Chân khẽ cắn môi, cũng theo sát ngồi xuống bên người hắn.
Đôi mắt thâm thúy của Lục Yến tùy ý đánh giá nàng, không liên quan đến tình dục, chỉ có tìm tòi nghiên cứu.
Thẩm Chân lớn lên ở hầu phủ từ nhỏ, nhìn thấy vô số vương tôn quý tộc, quan to hiển quý nên lẽ ra nàng không nên bị khí thế của người trước mặt hù dọa.
Nhưng nàng thật sự không thể nhìn thấu thần sắc trên mặt Lục Yến.
Nhìn không thấu một thứ tựa như trời đột nhiên mưa to, tựa như đáy biển sâu rộng, bí ẩn, lại tựa như nàng chưa có chuẩn bị gì đã trở thành ngoại thất của hắn.
Hiển nhiên sẽ mang theo ít nhiều lo lắng và sợ hãi.
Đầu ngón tay Thẩm Chân mới hơi run rẩy, đã bị nàng nắm chặt.
Hắn chăm chú nhìn nàng một hồi lâu, bỗng nhiên mở miệng hỏi, “Sao trên người cô lúc nào cũng có nhiều túi thơm như vậy?” Trước ngực một cái, áo váy treo một cái, trên giường cũng đặt một cái.
Hắn cuối cùng vẫn không nén được sự tò mò mà hỏi nàng.
Thẩm Chân hít sâu một hơi, dùng thanh âm nhỏ nhẹ đáp: “Từ nhỏ trên người ta đã mang theo một mùi hương phảng phất. Mẫu thân không muốn để cho người khác biết nên dạy ta cách tạo ra mùi hương, ta đeo túi thơm cũng là để che dấu mùi hương trên người.”
Nghe xong lời này, Lục Yến lập tức hồi tưởng, quả thực những lúc hắn gặp nàng nàng đều đeo túi thơm.
Nhưng cũng không nhiều như hôm nay.
“Phải không?” Hắn thong thả hỏi một câu.
Cửa sổ vẫn mở, gió nhẹ phất qua làm rèm lụa bay bay.
Thẩm Chân chủ động ngồi gần hắn, một tấc, lại thêm một tấc. Rồi nàng tiện đà nâng lên đôi tay ngọc, ngón tay uốn lượn, di chuyển như múa từ từ mở cổ áo ra.
Chiếc cổ trắng nõn thon nhỏ thẳng tắp, đường cong còn xinh đẹp hơn cả thanh sơn cao ngất.
Lục Yến vẫn không nhúc nhích mà nhìn nàng, như một con sói đói bụng đang chực chờ con mồi của mình chủ động đầu hàng.
Bốn mắt nhìn nhau làm sao không phải một loại giằng co?
Thẩm Chân thấy Lục Yến không có bất cứ hành động nào đành phải cắn răng tiếp tục chuyển động.
Cả người nàng đều dán lên quan phục màu tím sẫm.
Lục Yến cúi đầu khẽ cười một tiếng.
Rồi đột nhiên hắn áp sống mũi cao thẳng của mình vào cổ nàng, thở ra một tầng hơi thở ấm nóng, ẩm ướt.
🍁 Đã beta lần 1!
[text_hash] => b753e96e
)