Dáng Hình Thanh Âm – SkyNani/NaniSky – :36: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Dáng Hình Thanh Âm – SkyNani/NaniSky - :36:

Array
(
[text] =>

“Em không thở được. Tim em vỡ mất, làm ơn đưa em đến bác sĩ đi.”

Sky vì một câu đó của Nani mà quên sạch giận dữ. Sky hiểu những điều Nani nói trước đó cũng chỉ là bộc phát từ một cơn thất vọng vì anh dám hôn người khác ngay trước mặt, nhưng mấy lời Nani nói về loài động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới vẫn mang tính xúc phạm nặng nề. Dù là như thế, khi Sky bị ôm chặt đến nghẹt thở, khi Nani không ngừng lẩm bẩm gọi tên anh dù tiếng gọi của cậu càng ngày càng dính vào nhau đến khó phân biệt, Sky thở dài đầy tội lỗi. Anh không thể nói dối mình được, anh cũng rất muốn cái ôm này.

Sky vỗ nhẹ lên lưng Nani, cậu không có bất kì phản ứng nào. Anh nghiêng đầu tránh đi hơi thở đầy mùi cồn của cậu rồi thì thầm gọi:

“NiNi?”

Chiếc cằm cọ vào vai Sky thay cho câu trả lời, anh đỡ Nani đi lần về phía giường. May mà vẫn không phải là thể loại say xỉn rồi nói một ngàn câu chuyện như Pam, Nani đã ngủ. Cậu ngủ mà cánh tay vẫn giữ chặt như sợ anh biến mất, Sky phải cố gắng lắm mới có thể tách được mình ra.

Sky vuốt hết mấy sợi tóc rũ xuống trán Nani, anh chậm rãi dùng khăn lau mặt cậu. Chỉ mới một tuần qua mà Nani đã gầy đi không ít, cằm nhọn hẳn ra, đường gân trên cổ cũng trở nên thật rõ ràng.

Sky lau từng ngón tay một, anh cởi bớt chiếc áo khoác trên người Nani ra rồi vứt xuống chân giường khi ngửi được mùi nước hoa không phải của Nani. Làm xong mọi việc, Sky đắp chăn ngang ngực Nani rồi đi sang chiếc ghế tựa.

Sky ngồi trên ghế nhìn về phía Nani, Nani không biết đang nằm mơ thấy gì mà hai hàng lông mày nhíu chặt. Hai tay Nani quờ quạng trong chăn giống như tìm gì đó, Sky bước tới nhè nhẹ vỗ lên vai cậu. Nani mơ hồ mở mắt, cậu gọi nhỏ:

“Sky?”

“Ừ.”

“Sky?”

“Anh đây.”

“Sky.”

“Anh biết rồi.”

Nani mơ màng mở hé chiếc chăn, Sky chỉ nhìn mà không nằm xuống giường như thường lệ. Anh cười cười vươn người hôn lên má cậu, rất nhiều cái hôn rải đều từ mí mắt xuống cằm.

“Em không nói những điều vừa rồi thì thật là tốt. Còn vì em đã nói, anh mong ngày mai em không nhớ điều gì.”

Sky lẩm bẩm một mình, Nani vẫn đưa tay nhấc mảnh chăn để ra hiệu cho anh nằm xuống. Sky đi tới tủ lấy một tấm vải vẫn được anh dùng làm chăn khi đi chụp ra, anh tựa vào chiếc ghế đọc sách nghiêng người nhắm mắt. Nếu bây giờ còn chuồi mình vào trong vòng ôm ấm áp đó, Sky sợ rằng đến sáng mai mọi chuyện còn khó giải quyết hơn nhiều.

Căn phòng sáng mờ mờ, tiếng mưa rơi bên ngoài càng ngày càng dồn dập. Nani có vẻ ngoan ngoãn hơn lúc trước rất nhiều, mái tóc đen mềm của cậu xõa ra trên gối trắng. Vẻ mặt trẻ con lại xuất hiện, Sky bật cười khi Nani bĩu môi rồi đưa tay lên gãi lông mày. Anh không ngủ được vì trời mưa nên nhiệt độ ban đêm xuống rất thấp, hoặc có thể vì chiếc ghế tựa vốn không được thiết kế để cuộn tròn nghỉ ngơi. Sky ôm lấy chân mình, cơn mưa ngoài kia và Nani đều giống như nhau dù một bên lạnh buốt còn một bên ấm nóng.

Khi Nani thức dậy, cơn mưa bên ngoài còn chưa ngớt. Căn phòng vẫn chỉ có thứ ánh sáng mờ mờ xanh xám của buổi sáng nhá nhem và một ngọn đèn vàng trên bàn uống nước của Sky. Đầu óc quay cuồng như thể chiếc giường đang trôi giữa không gian, Nani lần tay tìm kiếm. Chiếc giường trống rỗng mà chăn nệm cũng không có hơi ấm. Sky không có ở trên giường.

Nani co mấy ngón tay day nhẹ thái dương mình. Đồng tử dần dần dãn to đủ để nhìn thấy những hình khối trong căn phòng quen thuộc, Nani không mất công tìm kiếm đã bắt gặp Sky nghiêng đầu trên chiếc ghế tựa cậu vẫn thường ngồi đọc sách. Một cánh tay của anh vắt lên thành ghế lộ ra dưới tấm vải dệt họa tiết quả nhiên hiện rõ ràng từng đường gân và kèm theo đó là những vết xước không sâu nhưng dày đặc. Trong một giây nghe lòng thắt lại, Nani chợt nhớ ra lí do vì sao mình lại có mặt ở trong căn phòng này.

Nếu uống say chia con người thành rất nhiều loại, từ yên lặng nằm ngủ cho đến nói tục chửi thề hay đánh chém giết người thì tỉnh lại sau cơn say đó chỉ chia thành ba loại: loại không thể nhớ điều gì, loại điều gì cũng nhớ và loại chòng chành giữa hai thứ nhớ nhớ quên quên. Nani, bất chấp mong muốn của Sky, cậu nhớ đến từng chi tiết nhỏ của cuộc nói chuyện đêm qua.

Cậu nhớ rằng Sky đã bất lực đuổi cậu cút khỏi phòng anh, nhớ mình đá phăng chiếc giày vào góc tường có treo bảng đồng hồ điện. Rồi đương nhiên Nani cũng nhớ mình đã nói những lời gì trong cơn say đó. Ước gì có thể ngủ mãi rồi đừng bao giờ thức dậy để đối mặt với gương mặt gầy gầy và khóe môi đang cong xuống kia nữa. Nani ngày trước từng nghĩ khi yêu ai đó mình sẽ tôn trọng thành thực, không che chở được thì cũng không bao giờ làm phiền, chưa một lần cậu nghĩ tới có một ngày cậu không chỉ uống say làm loạn mà còn đem toàn bộ tình yêu của Sky đạp dưới chân mình. Tâm trí rối loạn vô cùng, Nani vội vàng nhỏm dậy rồi nhăn mặt ngay khi ngửi thấy mùi cồn lẫn trong chăn gối của Sky. Không còn mặt mũi nào để có thể đối mặt với anh nhưng cũng không có cách nào rời mắt khỏi mấy vết xước trên tay anh, tâm trí kêu gào muốn Nani chạy trốn ngay lập tức nhưng đôi chân lại bước lại gần chiếc ghế hướng về cửa sổ.

Chiếc ghế hướng về cửa sổ nhưng Sky lại quay mặt về phía giường.

Nani ngồi xuống sàn nhà, cậu nhìn chăm chú vào bàn tay đang buông thõng của Sky. Bàn tay thon dài hơn nếu so với Nani, Sky làm gì thì mấy ngón tay của anh cũng có vẻ uể oải nhàn hạ trừ những lúc cầm máy ảnh và cầm tay ai đó.

Xương cổ tay nổi lên rõ ràng, móng tay anh được cắt gọn gàng không thừa một chút. Sky từng nói mình có ám ảnh về một bàn tay sạch sẽ vì bố là bác sĩ, chỉ nhớ đến đó Nani cũng thấy không thể nhìn anh. Đêm qua hình như ai đó không phải Nani đã nói rằng anh không có một gia đình đầy đủ mà chỉ cậu mới có, và vì điều đó nên anh không có tư cách quan tâm đến cậu. Hình ảnh Sky tựa lẽ chủ nhà đã vận xong một chiếc áo dài màu kem ngà ngà để đi lễ. Không còn gì có thể vớt lại những lời đã nói, Nani thận trọng nghiêng người áp má vào mu bàn tay của Sky. Hình ảnh Sky tựa vào lòng Nani rồi tỉ mẩn cắt từng chiếc móng tay một khi nghe Nani rủ rỉ nói gì đó mới cách đây vài tuần mà đã thành rất xa, Nani bấm đầu ngón tay vào sâu trong lòng bàn tay mình. Trời đã bắt đầu sáng hơn, nhà dưới có tiếng mở cửa, có lẽ chủ nhà đã vận xong một chiếc áo dài màu kem ngà ngà để đi lễ. Không còn gì có thể vớt lại những lời đã nói, Nani thận trọng nghiêng người áp má vào mu bàn tay của Sky.

Cảm giác da thịt chạm nhau quen thuộc đến rùng mình. Sky dường như chỉ mới ngủ non một tiếng đồng hồ, tiếng thở của anh đều đặn dù có hơi nặng nề. Nani giữ má thật lâu trên mu bàn tay gầy gò đó. Cho đến khi chuông nhà thờ kêu lên một tiếng mà Sky vẫn không hề mở mắt, Nani dùng hết sức mình nhẹ nhàng bế Sky về giường.

Sky ngày trước vẫn thường đùa rằng có thể cho Nani hết tất cả mọi thứ trong phòng ngoại trừ chiếc giường vì anh phải là người làm chủ, có lẽ đã lới lúc cậu rời khỏi tất cả những thứ từng thuộc về mình.

Khi Sky tỉnh dậy, mưa vẫn còn rơi ngoài cửa sổ. Đêm qua Sky lại chỉ mặc một chiếc sơ mi không cài cúc, đến bây giờ chiếc áo đã biến mất. Cánh tay anh bắt đầu thấy xót, mấy vết thương thoang thoảng mùi cồn sát trùng. Bầu trời ngày thứ bảy xám xịt buồn bã.

Sky không cần kiểm tra cũng biết Nani đã đi rồi. Nếu chưa đi, nhất định Nani sẽ ôm chặt anh như hai trăm buổi sáng hai người đã bỏ lại sau lưng. Sky dụi mặt xuống gối thở dài.

Nani còn nhớ những điều mình đã nói.

Thương em quá, dù đáng ra phải thương mình nhiều hơn.

Trời ở thành phố X cũng mưa như trút làm cho máy bay vòng vèo rất lâu mới có lệnh hạ cánh. Nani vốn đã mệt mỏi vì những chuyện xảy ra trong đêm trước đó, lúc này cơn buồn nôn đã dâng lên tận cổ nhưng Nani lại không có cách gì nôn ra.

Nani không kịp xin phép Aye để được nghỉ không thời hạn, vừa bước khỏi căn hộ của Sky thì Nani đã vơ vội tất cả những gì ở trong tầm với nhét linh tinh vào túi rồi đi đến sân bay. Nani cầm theo cả hai chai Verital 35 cậu đã tặng Sky ra đi. Sky có lẽ sẽ vứt chúng cùng với những thứ đồ lặt vặt anh đã mua cho Nani, cậu không muốn nghĩ đến cảnh hai chai nước hoa có mùi của riêng Sky nằm trong thùng rác cùng đủ thứ hôi hám khác. Nani tin rằng mình phải rời đi thật xa nhưng cuối cùng lại nhận ra mình chỉ có một nơi duy nhất để đến. Thành phố X lúc này ít nhiều có bóng dáng của Sky dù là ở khách sạn hay phòng điều chế Verital 35, Nani thà quay lại và ở lì tại nơi bọn họ lần đầu hôn nhau còn hơn đối mặt với Sky sau những lời sỉ nhục nặng nề mình đã nói.

Nani không về nhà, cậu tới khách sạn. Không đặt bất cứ phòng nào, Nani đi vào vườn kính trồng cây rồi mở cửa ngôi nhà gỗ nhỏ ra. Hàng cây liên kiều lại nở hoa vàng rực vào đúng mùa dù chỉ mới nở cách đây vài tháng, Nani cố gắng không nhìn đến vì sẽ ngay lập tức nghĩ tới Sky đang nắm tay cậu dưới rặng hoa vàng.

Căn nhà không có thay đổi ngoài việc bình thủy tinh đựng trà hoa cúc đã đầy lên.

Nani ném túi xách lên chiếc ghế Sky từng nằm dài mà nói rằng anh thấy ổn khi Nani nói rằng không muốn công khai chuyện hẹn hò rồi đi vào phòng ngủ. Phòng ngủ nhỏ hơn cả phòng làm việc của Sky, chỉ có đúng một chiếc giường và một chiếc tủ thấp. Nani nằm lên giường nhìn ra ô cửa. Liên kiều không phải là một loài hoa yếu ớt, mưa dội xuống không làm hoa bớt rực rỡ đi chút nào. Sky bây giờ có lẽ đã tỉnh giấc và bắt đầu thu thập tất cả những thứ thuộc về Nani để đem vứt.

Buồn cười thật, Nani nghĩ thầm. Ngày trước cũng tự tin là yêu Jun bảy năm trời, lại không biết yêu đương có thể đau đến mức này.

Nani tìm gặp Anna. Cô gái đó vẫn ở phòng điều chế như một cô phù thủy, Anna không có gì thay đổi ngoài một hình xăm mới trên cổ. Phòng điều chế lúc đó có một nhóm khách nước ngoài, Nani giúp mấy người nhân viên giải thích về mùi hương với khách. Nhóm khách hài lòng ra đi, Anna treo bảng đóng cửa. Cô pha hai cốc cà phê rồi vẫy Nani lại phía chiếc bàn gỗ chính giữa phòng điều chế. Nani vừa ngồi xuống, Anna đã nói ngay:

“Cậu đang chạy trốn đấy à?”

Nani lẩm bẩm gọi tên Namtan, Anna thẳng thắn lắc đầu:

“Sky nói với tôi rằng hai người đã chia tay.”

“Cậu quen anh ấy?”

“Chúng tôi nói chuyện hai ngày một lần.”

Anna uống một ngụm cà phê rồi ngay lập tức bổ sung vào lời mình vừa nói:

“Bây giờ cậu không còn tư cách ghen đâu.”

Nani cúi đầu uống cà phê. Hôm nay Anna không đốt tinh dầu có lẽ là vì muốn ngửi mùi mưa, hương cà phê trộn lẫn với không khí ẩm làm đầu óc Nani dịu lại. Nani uống hết thì gục đầu xuống bàn không nói năng gì. Anna thở dài nhớ lại Sky cười cười nói với cô rằng “anh nhớ em nói Nani đã có lúc rất yêu anh”, cô sờ vào hình xăm còn hơi nhói của mình rồi thong thả đưa tay vuốt nhẹ đầu Fourth.

“Khóc không phải yếu đuối.”

“Tôi không khóc.”

Tiếng nói nghèn nghẹn vang lên, Anna mỉm cười.

“Ừ.”

Im lặng một lúc lâu, Anna hỏi:

“Cậu định rời đi?”

“Tôi không ở lại được.”

“Vì sao?”

“Hôm qua tôi ném vỡ mọi thứ mất rồi.”

“Chỉ vì như thế?”

Nnai ngẩng đầu nhìn Anna, đôi mắt cậu đỏ ửng lên dù không có dấu nước. Anna dùng ngón tay vẽ thứ gì đó trên mặt bàn, cô nói thản nhiên:

“Chắc cậu cũng hiểu rõ điều này. Sky ấy mà, anh ấy thật sự là một người ở thế giới khác cậu và vô cùng xuất sắc trong thế giới của anh ấy. Điều đó đồng nghĩa với việc anh ấy có thể bước vào thế giới của cậu bất cứ khi nào anh ấy muốn, còn cậu một khi đã rời đi thì sẽ hoàn toàn không có cơ hội nói với Sky lời nào nữa đâu. Nếu trong mắt cậu chỉ có một Sky trăng hoa chuyên đi trêu chọc người khác thì để tôi phổ cập một chút kiến thức về người yêu cậu: Anh ấy giỏi và tốt đến mức cậu vừa chia tay anh ấy thì đã có ít nhất hai người sẵn sàng thế chỗ rồi.”

Nani ngay lập tức nghĩ đến mấy cô người mẫu trong đợt chụp ảnh kéo dài trọn một tuần của Sky, Anna lại dường như đoán được ngay điều đó.

“Tôi không muốn nói đến mấy cô cậu người mẫu. Hai người đó một người là chị gái cậu, một người đang ngồi trước mặt cậu. Sky xuất sắc như thế đấy.”

Nani quặn lòng không dám nghĩ đến chuyện rồi có một ngày Namtan dắt Sky về nhà rồi hãnh diện giới thiệu với bố mẹ rằng đó là bạn trai cô còn cậu thì chỉ có thể ngồi nhìn theo. Vẻ mặt cậu trầm xuống, Anna nói nhẹ nhàng:

“Dù Sky có quên thì cậu cũng sẽ nhớ anh ấy nhiều lắm, nếu cả đời này hai người chẳng bao giờ gặp lại.”

[text_hash] => 7d240966
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.