Array
(
[text] =>
Nhiếp ảnh gia Sky lần đầu tiên trong đời bỏ dở một buổi chụp.
Người mẫu nữ không chạy mất, mẫu nam vẫn còn ở sát cạnh anh, chỉ là anh không muốn chụp nữa. Công việc cũng không gọi là bung bét, Sky nghĩ cần phải họp lại với Namtan để xem liệu có thể hoàn toàn đổi phần cuối bộ ảnh và phim quảng cáo thành anh và Sky ở cùng một chỗ với nhau hay không. Suy cho cùng cũng chỉ là lựa chọn, trên con đường đi theo những mùi hương đã được sắp đặt trước, Sky đột ngột rẽ hướng về phía Nani ý nghĩa hơn rất nhiều.
Jaoying bình tĩnh ngồi uống cà phê cùng Vie ở trên sofa trước studio. Cô không nói với Vie vì sao mình lại đi ra ngoài trong khi Sky và Nani vẫn còn ở trong, nhưng chính Vie cũng nhận thấy có gì đó khác thường khi Sky đã quá ba mươi phút vẫn không bắt đầu buổi chụp. Đến lúc Sky và Nani trở ra cùng nhau, hai người vẫn cách nhau một quãng xa nhưng ánh mắt của Nani thì hoàn toàn mất đi vẻ lãnh đạm của nhiều ngày trước, Vie nhíu mày nhìn sky. Sky nhún vai cười, Vie thở ra chán nản.
Lại một lần nữa Sky hẹn hò cùng người mẫu, View không còn thấy ngạc nhiên. Nhưng hai người này không hề hợp nhau, cô nghĩ thầm. Có thể Nani không thấy mình có tình cảm với Jaoying, nhưng người ta rất cần hợp nhau mới có thể cùng nhau đi đến lâu dài. Sky từ trước tới nay không bao giờ nói chuyện lâu dài nên Vie cũng không hề để ý, còn Nani thì khác. Sky đẩy nhẹ sau lưng Nani rồi hất đầu về phía Jaoying, cậu nhẹ gật đầu tiến tới gần cô nói nhỏ:
“Em đi dạo với anh một chút được không?”
Hai người một trước một sau đi ra ngoài, Sky nhìn theo bóng Nani giữ cửa cho Jaoying rồi mới thong thả ngồi xuống. Gần như ngay lập tức, một quyển tạp chí đáp vào lòng anh.
“Sky!”
“Tôi đây.”
Sky với lấy bình cà phê trên bàn. Cà phê đắng nghét, đem so với môi Nani càng làm vị đắng nổi bật hơn. Vie nhăn mặt nói với Sky:
“Cậu lần này quá đáng lắm.”
Sky mỉm cười:
“Tôi biết, nhưng không còn cách nào khác.”
“Đừng làm tổn thương Nani.”
Vie cố gắng ghìm âm thanh lại chỉ còn khe khẽ, Sky bật cười.
“Vì sao cậu chắc chắn tôi sẽ làm tổn thương Nani?”
“Vì cậu là Sky mà.”
Vie trả lời ngắn gọn nhưng đủ ý, Sky nhấp một ngụm cà phê rồi chỉ gõ ngón tay lên đầu gối chờ Nani quay lại. Anh biết mọi người đều sẽ nói như vậy, rằng anh không được phép làm tổn thương một linh hồn thật thà trong trẻo. Nhưng mọi chuyện cũng rõ ràng khác biệt, Nani từng coi nụ hôn đầu tiên với một người cũng là thời khắc kết thúc tình yêu – hoặc một dạng thức giống tình yêu – với một người. Đối diện với Nani, nụ hôn là thứ mở đầu cho một tương lai không biết vui hay buồn nhưng chưa thấy điểm kết thúc.
Có điều những ngày sau, Sky nghe Jaoying, nghe Namtan, cả Lego, nghe rất nhiều người nói với anh câu tương tự. Đừng làm tổn thương Nani, Nani không phải đối tượng để chơi đùa. Anh không buồn người khác không tin tưởng mình, Sky biết mình không có khả năng được người khác tin tưởng khi nhìn vào lịch sử yêu đương dài dằng dặc của anh. Dù anh yêu ai cũng đều trọn vẹn không bao giờ có bất cứ một lỗi lầm nào, lỗi lầm duy nhất dẫn đến chia tay chỉ nằm ở khi tình cảm phai nhạt dần không ai muốn níu.
Sau này Sky nghĩ đến chuyện mình và Nani ngày đó, anh thường cười khi nhớ đến phản ứng của những người xung quanh anh khi biết hai người hẹn hò. Nếu những người đó biết được rằng người ôm thương tổn sau cùng là Sky, không biết còn ai có thể nói ra với anh một câu đừng làm đau cậu.
Nani quay trở lại với Jaoying cùng vẻ mặt bình thản, Sky lẫn Vie đều không biết đã xảy ra chuyện gì. Jaoying xin phép ra về trước trong ánh mắt ngơ ngác của nhân viên trang điểm từ ngoài cửa đi vào, Sky cũng nhẹ nói với cô một câu “em vất vả rồi” sau đó gọi lái xe. Vie đi cùng Jaoying, cô lầm bầm mắng Sky nhưng không phát ra thành tiếng. Chỉ còn lại hai người, Sky ngồi phịch xuống ghế rồi ngửa đầu về phía sau nhắm mắt. Mệt mỏi thật sự, lần đầu tiên anh phải nhận lời cảnh cáo trước lúc yêu đương từ cô trợ lý của mình.
Nani ngồi xuống cạnh Sky, cậu đưa tay áp vào trán anh.
“Lại sốt rồi, anh về khách sạn đi.”
Sky giữ yên bàn tay Nani trên trán mình, anh lắc đầu rồi nhích tới gần Nani. Để yên cho mấy ngón tay Nani day nhẹ thái dương mình, Sky nói nhỏ:
“Em nói gì với Jaoying?”
Nani nhún vai nói thật thà:
“Em trả lời cô ấy rằng love to the moon and back không phải chuyện yêu đương. Jaoying hiểu, cô ấy bảo em đừng nói thêm gì nữa.”
“Người yêu anh rất giỏi.”
Sky cười vui vẻ, Nani lại dừng hết cử động của mình. Cậu nhìn vào cánh cửa studio đang khép hờ trước mắt, rất lâu sau mới có thể trả lời Sky:
“Người… người yêu?”
Sky ngồi thẳng dậy, anh chằm chằm nhìn Nani. Nuốt khan một tiếng rồi lại hất tay Nani ra, Sky bình tĩnh nói:
“Cơ hội cuối cùng, em có muốn đính chính với anh rằng em hôn anh vừa rồi cũng chỉ là ví dụ hay không? Hay là bây giờ anh và Lego không có gì, em và Jaoying cơ bản cũng đã kết thúc, em tiếp tục muốn chơi trò mập mờ với anh?”
Nani cau mày nắm lấy cánh tay bị thương của Sky. Cậu vừa xoa vừa thổi nhẹ vùng da màu tím đã nhạt đi bớt rồi nhăn mũi khi nhớ ra mùi tinh dầu hoa hồng trên cánh tay Sky là do Lego đem đến. Nani cúi đầu chăm chú thổi, cậu nói ngắt quãng giữa mấy luồng hơi ấm nóng:
“Chào mừng anh.”
Chào mừng anh trở thành người yêu chính thức đầu tiên.
Jaoying không thấy quá bất ngờ về chuyện của Sky và Nani. Điều làm cô bất ngờ nhất chỉ là chuyện một người trầm lặng như Nani cũng có lúc mất kiểm soát đến nỗi roạt một tiếng kéo lại tấm rèm ngay khi Jaoying lỡ tay phá rối. Đáng ra có thể vờ như tổn thương một chút để cho Nani khó xử và Sky thấy tội lỗi, nhưng Jaoying không làm được. Lí do không đơn giản chỉ vì chuyện Nani thật sự chỉ nhìn về phía Sky trong những ngày làm việc chung nhau, từ studio quay về khách sạn, Jaoying còn thấy nhẹ nhõm ở trong lòng.
Vì chính cô cũng biết, Sky tách biệt hoàn toàn với con đường người mẫu mà Jaoying định theo đuổi đến cuối.
Nani thừa sức làm người mẫu nhưng cậu rõ ràng chỉ nghĩ rằng mình hợp với sách. Đã thế, chuyện gần như quan trọng nhất ở lứa tuổi xinh đẹp rực rỡ bậc nhất và cũng phù phiếm vô cùng, Jaoying một đôi lần phân vân khi hội người mẫu vào hùa với nhau khuyên cô không nên yêu một người đàn ông không có gì trong tay ngoài một chồng sách ngoại văn đầy ắp.
“Rồi hai người định hẹn hò bằng xe bus ở căn tin trường đại học mãi? Em là người mẫu, em phải có người đón về sau mỗi show diễn, hoặc phải có người ăn mặc hợp gu với em để dự tuần lễ thời trang cùng nhau. Cậu Nani gì đó không hợp chút nào, cậu ta không quan tâm tới danh tiếng của em, và cậu ta cũng không phải…”
Một người chị gái bỏ lửng câu đó, Jaoying biết câu tiếp theo cô ấy định nói là gì. Nani không giàu có, cậu không phải là thiếu gia con nhà giàu, không nằm trong tay một công ty hay nhãn hàng thời trang nào. Đừng nói người mẫu chuộng hư vinh nên như thế, bất kì cô gái nào cũng sẽ đều mong muốn có một chàng trai hoàn hảo ở độ tuổi hai mươi, nhất là những cô gái có nhan sắc được công nhận hẳn hoi. Vật chất luôn là một lí do hoàn toàn hợp lý trong việc duy trì một mối quan hệ. Jaoying nói bóng gió chuyện yêu Nani trong khi bản thân mình cũng mông lung suy nghĩ, cuối cùng thì Sky đã cướp lấy cả ngọt ngào lẫn gánh nặng trên vai cô.
Ngày cuối cùng tới gặp Anna để hoàn thiện mùi hương, Jaoying đi vào một mình rồi trở ra với vẻ mặt vô cùng khó đoán. Đi ngang qua Nani, cô nâng mũi giày lên đá nhẹ vào ống quyển của cậu, thì thầm nói “anh được lắm” rồi tủm tỉm cười. Mọi người chưa biết chuyện vẫn tưởng là một cử chỉ yêu thương, cả Sky cũng nghĩ rằng Nani và Jaoying có giao ước gì đó liên quan đến mùi hương trong ngày đầu đến lab. Nani không muốn thể hiện tình cảm trước mặt người lạ, cậu và Sky vẫn làm ra vẻ xa cách lạnh lùng với nhau. Sky không phản đối, Nani chẳng phải là ngoại lệ: Yêu đương là yêu đương, công việc là công việc, Sky không bao giờ công khai nắm tay người yêu ở chỗ làm việc của mình.
Nani đi vào phòng điều chế sau Jaoying, cậu mỉm cười nhìn Anna. Anna đáp lại Nani bằng một cái nhướn mày, cô chỉ vào chiếc ghế trước mặt cậu. Đưa bản nháp mẫu hương dành cho Sky ra trước mặt Nani, Anna cất giọng đều đều:
“Cậu có muốn bổ sung gì vào đây không? Mùi hương cho người mà cậu yêu.”
Nani cầm lấy cây bút một hồi rồi đặt xuống:
“Sao cậu biết không phải là Jaoying?”
“Tôi không muốn ra vẻ thần bí, Jaoying kể với tôi. Nhưng vì tôi chỉ có sự nhạy cảm về mùi hương để tự hào nên phải nói rằng ngay trong ngày đầu tiên hai người tới đây, tôi đã nghĩ là hai người mới đúng một đôi.”
“Vì sao? Mọi người đều nói chúng tôi không hợp.”
“Cậu không hợp, nhưng cậu chọn được mùi hương đúng.” Anna đưa cây bút lên ngăn cho Nani không nói, “đừng nói rằng vì cậu cũng có sự nhạy cảm nhất định về mùi hương nên mới chọn đúng.
Không hề, đúng ở đây có nghĩa rằng những mùi hương cậu chọn hợp với con người Sky. Cậu phải quan tâm đủ nhiều mới có thể chọn được, kể cả là chai Verital của lần trước hay bảng thành phần cậu chọn lần này. Còn Sky thì không cần nói gì nhiều. Hôm đó tôi để ý anh ấy dùng máy ảnh chụp hết mọi người, nhưng dùng ánh mắt chỉ để nhìn cậu. Hoặc nhìn Jaoying, vì Jaoying ở bên cạnh cậu.”
Nani không hiểu hết mấy điều Anna nói về mùi hương. Mùi hương đối với Anna là toàn bộ con người, cô có thể nhìn ra cả tính cách lẫn đời sống xã hội của một người chỉ dựa vào mùi hương mà họ chọn. Cậu không hỏi nhiều nữa, chỉ bổ sung thêm một chút thành phần cho nước hoa của Sky và cả Jaoying. Anna mím môi cười khi nhìn bảng thành phần nước hoa Nani chọn cho Jaoying, cuối cùng cô cũng cười phát ra thành tiếng:
“Jaoying lúc nãy cười đến quên trời đất ở trong này. Cô ấy bảo rằng đáng ra nên giận cậu, nhưng vì cậu quá thông minh, cô ấy tha thứ.”
Nani nghi hoặc hỏi lại:
“Tôi thông minh cái gì?”
“Cô bé hỏi tôi rằng vì sao cậu cứ nhất quyết nói rằng mùi hoa linh lan hợp với cô ấy dù có lẽ cậu biết rõ ràng cô ấy không thanh thuần trong trẻo như cách cô ấy thể hiện ra bên ngoài. Tôi đã tránh không trả lời, nhưng cuối cùng đành phải nói.”
Hoa linh lan, loài hoa thuần khiết từ sắc đến hương. Những người không biết sẽ chỉ cho rằng nó là đại diện của sự trong trắng, ví một con người hợp với linh lan cũng có nghĩa nói rằng người đó chưa bị nhiễm bụi bẩn của cuộc đời. Jaoying đem thắc mắc ra hỏi Anna, cô đắn đo một hồi rồi cũng thành thực nói cho Jaoying biết, dù linh lan trắng muốt và thơm dịu dàng như thế, nhưng thân và lá cây lại mang theo chất độc chứ không vô hại chút nào.
Jaoying cười đến quên thở, Nani quả nhiên không phải người bình thường.
Dù sao cũng đã lỡ rồi, nếu có thể thì vẫn còn lần sau vì Sky là người yêu đương chóng vánh, Jaoying đi khỏi lab với tâm trạng vui vẻ thảnh thơi.
Sky là người cuối cùng vào phòng điều chế. Anna không nói nhiều về Lego, cô giống như một cô phù thủy thời trung cổ hết đổ thứ này vào thứ kia lắc ngửi, cuối cùng đưa cho anh hai chai Verital trong suốt có dán nhãn tên mình. Sky nhận lấy hai chai rồi đưa lên mũi, anh chỉ cần ngửi một lần thì đã nhận ra ngay mùi hương nào là của Nani. Nhưng nếu là từ đầu chiến dịch… Sky ngẩng nhìn Anna. Cô vặn những nắp thủy tinh bịt kín đựng tinh dầu nguyên chất, nói với anh bằng giọng đương nhiên là thế:
“Em không biết có ai dặn anh rằng hãy yêu thương Nani tử tế hay chưa. Em không quen cậu ấy đủ lâu để gửi gắm cho anh hay gì đó, em chỉ mong anh hiểu nếu có một ngày anh không muốn cùng Nani tiếp tục, anh hãy nhớ rằng cậu ấy đã có khi yêu anh đến mức vô tình làm thành một bảng mùi hương cho riêng anh mà chính bản thân mình còn không nhận ra điều đó.”
“Anh còn chưa yêu được một ngày mà em đã trù ẻo chuyện chia tay?”
Sky xịt một ít nước hoa còn tươi vào cổ tay mình. Mùi hương lãng đãng trong không khí là mùi hương do Anna điều chế, nước hoa tiếp xúc vào da anh có mùi nồng hơn. Sky đưa cổ tay lên mũi, Anna nhìn theo không sót một cử động nào của Sky.
“Em chỉ là người nói thẳng ra điều mọi người nghĩ mà không dám nói. Có thể anh và Nani cũng đang nghĩ vậy, nhưng em tin tình cảm giữa hai người không phải là thứ đếm ngày cầm hơi. Ít ra là em tin anh.”
Sky gật đầu bắt tay với Anna. Hai người trở ra cùng nhau, Sky mượn ngay lab để nói vài câu kết thúc làm việc. Đáng lẽ ra phải tổ chức tiệc mừng nhưng mọi người đều bận cho những dự án khác, Sky hẹn gặp vào buổi họp báo ra mắt phòng điều chế rồi thôi. Vẫn là vị trí như ngày đầu tiên, Man và File không có gì thay đổi, bốn người Sky và Lego, Nanu và Jaoying lại tách làm ba phần kì lạ. Nani không nhìn Sky, cậu lơ đãng nhìn vào đâu đó xung quanh.
Sky chưa vội rời đi. Lịch chụp cuối năm của anh kín mít, nhưng sáu này dùng thuốc hạ sốt trực tiếp đã là giới hạn cuối cùng. Cả người còn âm ỉ sốt, Sky ngay lập tức quay về khách sạn sau khi buổi tổng kết chiến dịch đã hoàn thành. Nani theo sau anh, cậu giúp Jaoying đưa đồ xuống sảnh để đón xe về sân bay rồi trở lên khi Sky đã lại thiêm thiếp ngủ.
[text_hash] => 8b6529cd
)