Array
(
[text] =>
“Em làm xong rồi, anh mở mắt ra đi.”
Nani mở mắt, lông mày cậu hơi nhíu lại nhưng rồi nhanh chóng dãn ra. Trong gương là một chàng trai rất khác nhìn Nani, đôi mắt hai mí được phủ thêm một lớp phấn mắt làm tăng thêm vẻ lạnh lùng, gương mặt được đánh khối kĩ càng lại càng khiến cho Nani trở nên già dặn.
Jaoying khoanh tay hài lòng nhìn thành quả của mình, cô đưa tay gạt một hạt bụi phấn tưởng tượng trên má Nani.
“Em không biết Nani lại đẹp đến thế này.”
Nani nhẹ mỉm cười, cậu không nghĩ rằng mình muốn sửa sang bất cứ điều gì được Jaoying tốn thời gian đắp lên mặt cậu. Chỉ muốn rửa sạch đi toàn bộ nhưng đương nhiên không thể, cả ekip đã chờ ở ngoài kia.
Hôm nay là ngày làm việc thứ năm của Sky, cũng là ngày đầu tiên của Fourth và Jaoying. Nani quả thật không muốn nhìn Sky thêm một giây, cũng không hề muốn anh nhìn mình và Jaoying ngồi với nhau dưới vườn kính đầy cây xanh mướt. Chuyện bắt đầu từ lúc nào Nani không nhớ nổi. Nani chỉ nhớ được rằng đêm qua khi Sky bước tới đối diện cậu trong quán bar đẹp đẽ bậc nhất thành phố sau buổi chụp của anh và Lego, khi anh chìa một tay ra trước mặt cậu rồi mờ mịt nói “anh say rồi, đưa anh về với”, khi Nani chưa kịp đưa tay ra thì Lego đã đỡ lấy Sky dìu anh ra ngoài, khi đó Nani chỉ muốn kéo Sky lại phía mình. Lego chỉ hất đầu về nơi Jaoying còn vui vẻ nhảy nhót cùng với mấy người stylist, Nani đã hiểu cậu muốn nói gì. Jaoying cũng yếu ớt và lạ lẫm với nơi đây, cũng cần Nani để một mắt trông chừng cô trong tiếng nhạc và ánh sáng như muốn nuốt chửng hết tất cả mọi người để trộn lẫn thành những bóng hình vừa quen vừa lạ.
Nani khi đó vào bar chỉ vì mọi người đều đã tới đây, và vì cậu muốn xem Sky như thế nào nếu làm người mẫu.
Anh vẫn ăn mặc như bình thường với áo khoác da bên ngoài và sơ mi trắng bên trong, mái tóc bình thường rũ xuống có vẻ hiền lành được vuốt ngược để lộ trán, áo sơ mi hờ hững cài mấy cúc bên dưới.
Lego thì xinh đẹp lộng lẫy như rất nhiều ngày khác, hai người họ đã gần sát lại càng gần lên trong toàn bộ tiếng ồn ở bar.
Chẳng thể nghe thấy gì, Nani chỉ có thể nhìn Sky. Ekip đã liên hệ trước với quản lý bar, một góc rộng ở tầng hai được dùng làm địa điểm chụp. Sky và Lego nói cười luôn đúng tiêu chuẩn, không phải hình tượng hợp với hai người mà chỉ đơn giản là chính hai người đứng đó với nhau như những ngày bình thường.
Nani nhìn xuyên qua đám đông, nơi một ngọn đèn cố định được đặt để tăng sáng cho không gian mịt mờ của bar với mấy tầng khói thuốc quấn xung quanh hai người. Từng cử động của anh, từng ngón tay lướt trên vai Lego, cái nghiêng đầu rõ ràng là cố ý và cả một nụ hôn lướt qua rất nhanh do Lego chủ động mà Sky không tránh, tất cả đều khiến Nani hiểu rõ rằng con người này không thuộc về thế giới của mình.
Kì lạ là sau nụ hôn của Lego, khi Sky đưa tay lên chạm khóe môi mình rồi nở ra một nụ cười, Nani rõ ràng muốn quay lưng đi vì cậu cảm giác được mình ghét nhìn cảnh đó.
“Anh say rồi, đưa anh về với.”
Sky nói câu đó khi một mình Nani đang ngồi trên chiếc ghế chân cao nhìn xuống tầng dưới. Sky vẫn chưa hết bệnh, anh đã chuyển từ thuốc viên sang thuốc bột để có tác dụng nhanh hơn.
Sky thường dốc viên thuốc nghiền nát
xuống dưới lưỡi trước khi đi chụp. Đêm hôm đó cũng như vậy, nhưng uống thuốc và uống rượu cùng lúc chẳng khác nào tự giết mình. Sky kiên nhẫn đưa tay ra trước mặt Nani.
“Nani, đưa anh về.”
Nani chưa kịp đứng dậy khỏi ghế thì Lego đã xuất hiện ở sau lưng anh. Lego đặt tay lên eo Nani kéo sát anh về phía mình. Sky không khỏe, Lego biết nên không muốn đòi hỏi gì nhiều. Chẳng qua lúc đó là những giây cuối cùng trong hai ngày làm bạn trai mà Sky nói, Lego không muốn bỏ lỡ cả một chuyện đơn giản như đỡ Sky ra về, bởi thời gian trước đây Sky dù có tức giận đến mấy cũng sẽ đưa Lego về tận cửa.
Sky không tránh Lego. Anh không hề có hi vọng Nani sẽ nhanh chóng bước xuống khỏi nơi đó để đưa mình về, dù chỉ như một người bạn. Yếu đuối cỡ nào thì cũng là đàn ông, mạnh mẽ ra sao vẫn là phụ nữ. Nani, chắc hẳn cũng như Sky, không bao giờ thấy đó là một dạng tiêu chuẩn kép. Sky chứng kiến cách Nani đối xử với chị gái mình, anh biết rõ ràng cậu được nuôi dưỡng trong một gia đình nơi mà phái yếu được đặt lên hàng đầu. Tự nhủ rằng mình chỉ đùa Nani một chút thôi, Sky vừa hoàn thành xong buổi chụp thì đã xiêu vẹo đi về phía cậu. May mắn là lúc đó bên cạnh Nani không có Jaoying, may mắn hơn nữa là Lego đến vừa kịp lúc.
Trên xe ra về, Lego ngồi yên cho Sky tựa vào. Lego quen biết Sky đủ lâu để biết người nhà anh là bác sĩ, cậu không thể ngờ được lí do làm cho Sky có thể tỉnh táo như vậy trong những buổi chụp khi anh đang bị ốm là một chút thuốc tác dụng nhanh. Lego cũng chỉ gặp Sky ở studio, trong quán bar hoặc tại những buổi hẹn hò khi anh hoàn toàn khỏe mạnh, Lego thậm chí không nghĩ đến Sky có một mặt yếu đuối như thế này. Vậy là mùi hương Lego nghĩ ra cho Sky đã thay đổi, như cách anh đề cập đến trong buổi họp mặt đầu chiến dịch. Lego ngập ngừng nói:
“Anh yêu Nani?”
Sky đang nhắm mắt để cảm giác được chất cồn đang cuộn lên trong bụng mình, cuối cùng anh cũng phải cong môi lên tạm gọi thành một nụ cười nhẹ.
“Anh không biết. Ví dụ trong ngày đầu tiên gặp em anh đã nghĩ rằng sẽ có bước cuối cùng, là ở đâu thì chắc em cũng rõ. Rồi những ngày sau đó, anh quan tâm đến em cũng chỉ vì mục đích để em yêu anh, chúng ta thành một đôi rồi sau đó chia tay. Nhưng ngày đầu tiên chính thức gặp cậu ấy, anh không nghĩ gì hết.”
Qua kẽ mắt mở hờ, thành phố nhòe nhoẹt trôi qua mắt Sky. Anh luôn biết giới hạn của một đoạn tình cảm với một người nằm ở đâu và chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt. Đã hẹn hò với quá nhiều người, cuối cùng Sky vẫn không biết cách sử dụng giáo trình Làm sao để hẹn hò với Nani Hirunkit.
Làm sao để nói với cậu rằng chúng ta hãy hẹn hò đi khi không dám nhắc đến từ yêu, làm sao khi muốn chia tay, thậm chí là địa điểm hẹn hò sẽ ở đâu Sky cũng không biết. Đa số thời gian của Sky là ở studio và ở bar, đó cũng là điểm gặp gỡ chung của đám người làm nghệ thuật. Nani thì không, cậu ở nhà và nhà xuất bản, vì ở gần nên sẽ không có những cuộc gọi đêm khuya, không có những lần nổi hứng chạy cả nửa thành phố cho một cốc cà phê và một cái hôn rất vội. Làm sao để hẹn hò với Nani Hirunkit hóa ra lại là giáo trình khó học theo nhất trên đời.
Lego không biết làm sao để đáp lời Sky. Tuổi trẻ của bọn họ ở trong studio, trên sàn diễn thời trang, con người xuất hiện trên tạp chí thậm chí còn nhiều hơn đời thực. Yêu đương cũng trở thành một chiếc áo hoa phù phiếm đắp vào người, tình cảm chân thành không phải không có nhưng so với vui chơi qua đường thì đó thật sự chỉ là một con số nhỏ mà thôi. Đừng nói trái đất tròn hay thế giới mấy tỉ con người, cuộc đời mỗi người chỉ gói gọn trong những tinh cầu nhỏ được tạo nên từ cuộc sống và cách sống của họ. Sky là nhiếp ảnh gia, tinh cầu của anh không có chỗ cho Nani mà cậu lại tự nhiên như một ngôi sao băng bay lạc vào.
Suốt đêm qua ky không về phòng. Đơn giản là dãy vip đã trống thêm hai phòng, anh đặt một phòng vào đó nghỉ tạm. Sky sợ mình say rồi sẽ loạn, cũng sợ sẽ lây bệnh cảm cho Nani. Cậu cần phải khỏe để làm việc cho hai ngày sắp tới, Nani không phải là kiểu người chịu được áp lực cao như Sky. Nani về tới nơi khi đã hơn mười hai giờ khuya. Jaoying không say nhưng lại có vẻ hưng phấn hơn bình thường, ánh mắt cô bé nhìn Nani cũng có chút khác thường. Hai người dừng lại trước cửa phòng Jaoying, cô chưa vội bước vào. Tháo đôi giày cao gót màu bạc dưới chân rồi khẽ kéo tà váy ngắn, Jaoying ngẩng nhìn Nani.
“Nhìn thấy em như vậy, anh có còn nghĩ em hợp với mùi hoa linh lan nữa không?”
Nani mỉm cười gật đầu. Cậu vừa chào tạm biệt thì Jaoying đã dang tay ra.
“Ôm chúc ngủ ngon một cái nào.”
Hành lang trống không, Nani bất giác nhìn về phía phòng mình trước khi vòng tay ôm lấy Jaoying. Trên người cô có mùi nước hoa lẫn với mùi khói thuốc và một thứ mùi gì đó chỉ quán bar mới có, Nani hơi nhăn mũi rồi nhanh chóng buông ra.
Cậu tới trước cửa phòng mới phát hiện phòng còn khóa. Xuống lễ tân lấy chìa khóa rồi trở lên, Nani gặp Lego từ phòng mình bước ra. Hai người trao đổi một ánh mắt rồi thôi, cậu mở khóa bước vào căn phòng im lặng.
Chiếc giường trống không, không có người nói đùa, mùi tinh dầu hoa hồng vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Nani cứ như vậy mà nằm xuống gối, hương hoa vào ban đêm gây nghẹn thở vô cùng.
Nani mang tâm trạng rối rắm của mình sang cả ngày hôm nay. Jaoying trang điểm đẹp hơn Sky rất nhiều, nhưng điều đó không có nghĩa là lớp trang điểm đó phù hợp với cậu. Sky nhìn Nani bước ra ngoài mà trên khuôn mặt thoáng một nét cười, anh quay ra chỉ đạo tăng độ sáng của đèn lên một chút. Trang điểm như thế này mới đúng tiêu chuẩn của người mẫu, đèn flash ánh lên cũng không làm mất chiều sâu khuôn mặt. Phía trang phục cũng đã chuẩn bị xong, Sky đùa rằng nhìn Nani và Jaoying giống như mẫu quảng cáo sản phẩm dưỡng da chứ không phải nước hoa, vì hai người chỉ mặc đồ tông trắng. Vườn cây bao quanh là kính nhưng vẫn có chỗ để cho cây phát triển, thậm chí còn có một ngôi nhà nhỏ chắc hẳn để cho chủ vườn. Nani tự nhiên bước vào trong nhà lấy một quyển sách trên giá ra đặt vào chồng sách để sẵn trên bàn dài giữa vườn làm đạo cụ, Sky nheo mắt nhìn theo nhưng không nói gì. Jaoying tốn nhiều thời gian trang điểm, Sky đi tới bên cạnh Nani ghé đầu nhìn qua vai cậu. Quyển sách cũ mèm nhiều chỗ đã long gáy, Sky nói thì thầm:
“Cậu đọc gì đấy?”
“Anh đi uống thuốc đi.”
Hơi thở của Sky phả vào cổ Nani nóng rực, không cần sờ thử cậu cũng biết là Sky đang sốt.
Sky lắc đầu, anh đột nhiên tựa hẳn cắm vào vai Nani không để ý những người xung quanh. Mọi người cũng không ai nhìn Sky, phần vì quá quen với chuyện anh thân mật với người mẫu, phần vì biết Nani và Jaoying cơ bản đã coi như là bạn trai bạn gái. Cách một lớp áo, cằm và cổ Sky vẫn làm Nani rùng mình vì chênh lệch nhiệt độ. Sky nói bằng giọng rất nhỏ, Nani không ghé đầu cũng không dám quay sang nhìn Sky, cậu vờ như chăm chú đọc quyển sách dưới tay mình.
“Tôi vừa uống ba mươi phút trước.”
Nani lắc đầu định nói Sky không cần phải tự hành hạ mình như thế vì mọi người đều có thể chờ anh, Sky đã lại tiếp tục lên tiếng. Giọng nói anh mềm nhẹ đều đều.
“Bốn ngày làm việc trước kết quả rất tốt, hôm nay cậu chỉ cần là cậu như những ngày đi với tôi là được rồi.”
Nani cụp mắt nhìn xuống. Chiếc ghế cậu ngồi khá cao lại nằm trong góc, bên cạnh cậu lòa xòa một bụi liên kiều thảo buồn cười vô cùng khi nở hoa vàng óng vào lúc chớm đông. Tay Sky đặt nhẹ lên thành gỗ làm chậu cây, Nani nhìn quanh rồi buông một bàn tay xuống chà xát lòng bàn tay của mình vào lòng bàn tay người ở sau lưng đang buông thõng.
“Giống những ngày đi với anh là thế này, thế này…”, Nani nắm lấy mấy ngón tay nóng rực, “hay là thế này?”
Ekip xung quanh vẫn tiếp tục chuẩn bị, không một ai ngừng lại để xem người mẫu và nhiếp ảnh gia đang bàn luận gì về concept chụp lần này. Nani với lấy quyển concept đặt trước mặt, Sky chỉ vu vơ vào bản vị trí đặt ánh sáng đã bị chỉnh sửa rất nhiều vì thay đổi địa điểm chụp. Bên dưới bụi liên kiều thảo, hai bàn tay đan chặt vào nhau như buổi khuya ở cầu thang nhiều ngày trước. Sky cười khổ, học trò học nhanh tiến bộ quá cũng không phải điều tốt đẹp gì.
Nani không vui chút nào. Cậu biết rõ làm việc và đời thường khác nhau, nhưng vì concept của buổi chụp lại không vạch rõ ranh giới giữa thật thà hay lừa dối, không biết trong mắt Sky thì Nani và Jaoying là người yêu hay là người mẫu với nhau. Nani cũng biết chính mình là người đã nói rằng sau này hãy không liên quan đến nhau nữa, hãy dừng những cử chỉ hay lời nói mờ ám lại, nhưng Sky có thể bình thản nói với Nani rằng hãy đối xử với Jaoying giống như khi đi cùng anh thì rõ ràng anh không hề có một chút vướng bận nào trong lòng về cậu. Kì thực chính Nani cũng không hiểu được, Sky quá quen với việc để bạn trai bạn gái mình đứng trước ống kính cùng người khác. Trên tất cả, anh vẫn là nhiếp ảnh gia phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ thành bại của một buổi chụp.
Sky miết nhẹ ngón cái lên mu bàn tay của Nani. Mấy ngón tay mát lạnh hơi mềm mại, anh nhắm mắt một giây sau đó lại tiếp tục lật một trang dưới quyển concept. Sky cười cười chỉ cho Nani chi tiết gì trong đó anh cũng không để ý, đột nhiên trong lòng lại nghĩ hay là bây giờ mình làm việc chưa bao giờ có tiền lệ trong đời nhiếp ảnh gia. Hay là bỏ buổi chụp đi, bồi thường hợp đồng với Namtan, đem Nani đi ra khỏi ánh mắt của người khác. Nói chỉ là nói như vậy, Sky dụi đầu một lần vào cổ Nani trước khi rời khỏi cậu. Giọng nói của anh vẫn dịu dàng uể oải, Sky hỏi Nani rằng có còn muốn chụp hay không.
“Đương nhiên là phải chụp chứ.”
“Ừ, vậy được rồi. Nhớ là chỉ cần cậu là cậu như những ngày đi cùng tôi thôi, nhớ đấy.”
Có thể cầm tay, có thể ôm nhưng đừng để hôn. Không biết Nani có hiểu không, Sky quay sang kiểm tra máy móc của mình và máy chuẩn bị cho hai người mẫu. Jaoying bước ra mười lăm phút sau đó với bộ dạng đơn thuần nhẹ nhõm, Sky cười hài lòng rồi quay đi khi bắt gặp nụ cười hài lòng khác trên môi Nani. Jaoying thế chỗ Sky lúc trước, cô ngồi cạnh Nani nhìn vào tập bản thảo sách của cậu. Sky bấm vu vơ cũng có thể cho ra ảnh đẹp, có điều anh nhìn cách nào cũng chỉ muốn tấy lớp trang điểm trên mặt Nani đi.
Đây có phải là cuộc sống mà em muốn hay không? Sky đã thầm hỏi Nani cả trăm lần vào ngày hôm đó. Trong một khu vườn nhỏ đầy những bụi cây lạ lẫm, bên khóm liên kiều thảo nở hoa vàng, Nani ngồi ở bàn gỗ dài dịch sách. Ánh sáng mơ hồ chiếu qua mấy lớp kính, đèn được đặt ở bên ngoài như một vầng mặt trời nhân tạo khi trời đã vào đông. Tay áo của Nani được kéo cao lên, trong tiếng sột soạt của cây bút chạy trên mặt giấy, Jaoying thỉnh thoảng nghiêng người hỏi Nani về một chi tiết nào đó trong sách.
Cô bé tựa người vào lưng Nani, đến khi mỏi thì nằm gối đầu lên chân cậu. Jaoying che cả quyển sách lên đầu rồi nhắm mắt.
Tay phải của Nani miệt mài viết, tay trái cậu đưa ra che bớt ánh sáng chiếu lên mắt Jaoying những khi không bận lật trang.
Kịch bản cũng đã định sẵn rồi, Nani đưa tay vuốt tóc Jaoying. Bàn tay vừa cầm lấy tay Sky nhẹ nhàng lướt trên mái tóc đen mềm của cô người mẫu nhỏ vừa ân cần vừa thờ ơ, Sky đi vòng quanh bấm máy không kịp nghỉ.
Đây hẳn là người em muốn có, như một viên kem mát lạnh ngày hè, hoặc là, như cô mèo béo em vẫn thương chơi đùa mọi ngày trên sân thượng nhỏ. Từ mười giờ trưa đến năm giờ chiều, Nani sống như là dịch giả Hirunkit, nhưng ở một căn phòng có nhiều ánh sáng hơn. Cho đến khi Sky tuyên bố ngày chụp kết thúc, Nani còn kịp dịch vài mươi trang sách.
Đèn trong vườn bật sáng lung linh làm Sky tiếc rẻ nhưng chính anh cũng không thể trụ được lâu hơn, cách bốn tiếng Sky đã phải uống thuốc hạ sốt một lần. Ekip đặt bữa tối ở ngay trong vườn, cả người mẫu lẫn nhân viên đều ngồi xen kẽ với nhau. Sky nói rằng mình bận kiểm tra lại ảnh chụp rồi sẽ ăn cùng mọi người sau, anh ôm máy tính vào căn nhà nhỏ trong vườn đóng cửa lại. Nani nhìn theo bóng Sky khuất sau cánh cửa gỗ rồi cúi xuống trò chuyện với Vie. Cậu gắp đồ ăn cho Jaoying và Vie, bản thân vẫn không hề đụng đũa. Đã mấy ngày như vậy, cảm giác dạ dày đã sắp bị bào mòn vì không bao giờ ăn đúng bữa nhưng Nani vẫn không thể ăn được khi có đầy người lạ quanh mình. Vie bưng một chiếc dĩa đi vòng quanh ấy đồ ăn cho Sky, Nani lặng lẽ quan sát những thứ Vie vừa lấy. Sky trong ấn tượng của Nani không có gì không ăn được, hoặc vì anh chỉ nấu những thứ anh có thể ăn. Vie lấy đủ số đồ ăn trong dĩa, cô trở lại bên cạnh Nani ngồi rồi ghé tai cậu vui vẻ trò chuyện.
“Em có từng ăn cơm với Sky bao giờ chưa?”
“Em có.”
“Cậu ấy buồn cười lắm. Nói là đi kiểm tra lại ảnh nhưng chắc chắn đã ngủ trong phòng kia rồi, Sky không có thói quen ăn chung với người lạ.”
Nani tròn mắt nhìn Vie. Biết ngay biểu hiện của cậu sẽ là như thế, Vie gật đầu xác nhận.
“Không bao giờ ăn chung, lúc mới làm việc cho cậu ta chị còn tưởng nhiếp ảnh gia bị bệnh chán ăn hay làm cao kén chọn. Mấy ngày nay Sky bị ốm là phụ, không đi ăn với mọi người vì không thể ăn mới là lí do chính.”
Dẫu biết rằng có rất nhiều chuyện không thể ngờ tới khi nói về Sky, Nani chưa bao giờ nghĩ đến chuyện anh lại không thể ăn cùng người lạ. Một người quảng giao như Sky lại có thói quen giống y như mình, Nani đột nhiên hiểu ra lí do vì sao Sky có thể nấu ăn ngon như thế. Bữa ăn đã gần tàn nhưng không ai rời khỏi, mọi người còn bàn với nhau đủ mọi chuyện trên đời. Vie dợm đứng dậy để đưa đồ ăn vào cho Sky, Nani ngăn cô lại rồi lấy thêm vài thứ.
“Em đưa vào cho anh ấy.”
Vie chỉ vừa khựng lại nhìn Nani, cậu đã nghiêng người nói thầm vào tai cô. Không có chuyện gì phải giấu Vie, Nani luôn cảm thấy thân thuộc với cô có lẽ nhờ vào mối liên hệ trong những cuốn sách có cậu làm dịch giả và cô làm độc giả.
“Vie, em cũng không ăn được trước mặt người lạ.”
Nani cầm theo chỉ một đôi đũa rồi bước đi. Cậu gõ cửa ngôi nhà nhỏ vài lần mà không nghe tiếng động, cuối cùng đành lần ra đường cửa sau. Cửa sau bị lấp dưới mấy khóm liên kiều thảo rất lớn cũng đang nở hoa vàng rực rỡ. Không biết bố trồng kiểu gì để cho liên kiều có hoa vào tháng mười hai như vậy, Nani vừa nghĩ vừa vặn nắm đấm cửa bước vào. Cửa sau không bao giờ khóa vì không có mấy ai biết tới, Nani lần tay lên tường bật đèn trước khi đặt chân lên sàn. Ở trên chiếc ghế bành giữa nhà, Sky không ngủ mà lướt xem gì đó trên máy tính. Một tay anh chống lên cằm, tay kia Sky để yên trên bàn phím để thỉnh thoảng lại ấn phím cho hình ảnh chạy qua. Nạn gõ vào tủ gỗ đựng hạt giống một tiếng, Sky ngẩng lên rồi lại cúi đầu xuống. Cậu đặt dĩa đồ ăn lên bàn bếp rồi đi vào phòng tắm rửa mặt. Mất rất nhiều công sức mới tẩy hết được lớp trang điểm trên mặt, đến lúc bước ra thì hai má của Nani đã đỏ bừng. Cậu lấy thêm hai chiếc bát trên kệ, tự nhiên mở vòi nấu nước nóng rồi lục tủ tìm trà. Tìm mãi cũng chỉ ra được trà hoa cúc, Nani pha tạm hai gói nhỏ, lại bưng tất cả tới trước mặt Sky. Sky nhìn hai đũa hai bát như những lúc hai người ăn chung với nhau đặt trên bàn, anh không vội cất máy tính đi mà chỉ mỉm cười.
“Ngại quá, Vie kể cho cậu nghe rồi đúng không? Cảm ơn cậu, cậu để đó là được rồi.”
Nani uống một ngụm trà rồi dùng vẻ mặt nghiêm túc nhất của mình chỉ để lau sơ đôi đũa.
“Ngại quá, đồ ăn này không phải cho anh.”
Nói rồi cậu cúi xuống ăn phần mình trên dĩa, không nhìn đến Sky thêm lần nào nữa. Sky hơi buồn cười vì rõ ràng Nani muốn nhìn xem anh phản ứng thế nào, cuối cùng cũng gấp máy tính lại rồi cầm đũa lên. Hai người ăn trong im lặng như những ngày bình thường, thỉnh thoảng Nani lại vươn đũa sang gắp lấy thứ gì đó trong bát của Sky mà cậu thích. Cảm giác thân thuộc làm Sky thấy đồ ăn dễ nuốt hơn rất nhiều dù cổ họng đang khô cháy vì cơn sốt chưa lui.
Dĩa đồ ăn nhanh chóng được xử lí hết, Nani lại bưng về phía bồn rửa. Khi cậu quay trở về phòng khách, Sky đã ngồi thong dong tựa vào lưng ghế uống trà. Nani vừa lau tay vừa đi tới, cậu buông khăn lau lên thành ghế rồi ngồi xuống cạnh Sky. Đưa một bàn tay mát lạnh sờ vào trán Sky, Nani thở ra một hơi dài vì không còn nóng như buổi sáng. Sky vẫn thoải mái uống trà, anh đột nhiên nói:
“Cậu có thích dịch sách không?”
“Đương nhiên là thích.”
Đến một giai đoạn nào đó con người sẽ phải làm những chuyện mình không thích, nhưng không phải với Nani. Bốn năm liền làm một công việc, nếu không phải là vì thích thì sẽ khó mà làm được. Sky gật đầu, anh gạt tay Nani xuống khỏi trán mình.
“Tôi cũng vậy, thích chụp ảnh đến phát điên. Lần đầu tiên tôi chụp tạp chí, suốt một ngày không ăn gì mà tôi cũng không nhớ được. Đang bị ốm nhưng chỉ cần thấy máy ảnh là sẽ quên mất mình đang ốm, cậu không cần phải lo làm gì.”
Nani co mấy ngón tay của mình lại, cậu nắm lấy cốc trà nóng rồi nhanh chóng đặt xuống bàn.
“Ai lo cho anh chứ.”
“Không lo cho tôi, chẳng lẽ cậu lo tôi bệnh thì sẽ không chụp cậu và Jaoying đẹp như bình thường? Yên tâm đi, tôi là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.”
Sky nhướn mày, Nani im lặng không trả lời. Anh cười lớn rồi đưa tay phẩy nhẹ một lọn tóc trên trán Nani chỉ để cho vui, người như thế này chụp không đẹp cũng khó.
“Cậu và Jaoying rất đẹp, đứng với nhau cũng rất đẹp đôi. Tôi chỉ cần còn sức cầm máy thì tự khắc ảnh sẽ đẹp, cậu không cần phải lo.”
Đúng là há miệng mắc quai, Nani bực dọc uống một ngụm trà lớn, cậu ngồi lặng yên trên ghế. Nhìn vẻ mặt xuôi xị của Nani, Sky lại tiếp tục trêu cậu:
“Tôi nói thật, ảnh rất đẹp, khi nào cậu chụp ảnh cưới…”
“Sky.”
Nani gọi một câu, Sky ngay lập tức dừng lại câu nói của mình. Âm thanh ở bên ngoài cách một cánh cửa vẫn còn ồn ã, có lẽ cả ekip vẫn đang ngồi uống với nhau trong vườn.
“Hmm?”
“Hôm nay… tôi không thích trang điểm như vậy.”
“À”, Sky mỉm cười. “Tôi không có ý kiến, vì đó hoàn toàn là cảm quan của Jaoying. Nhưng nếu là tôi thì..”
Sky gạt bớt tóc trên trán Nani ra. Anh dùng tay trái chống cằm, tay phải Sky nhẹ di chuyển trên khuôn mặt vẫn còn hơi mịn bột phấn. Nani rửa mặt theo cách của đàn ông bình thường, cậu không dùng đồ tẩy trang chuyên dụng.
“Cậu hoàn toàn có quyền nêu ý kiến nếu đó là Jaoying, hai người hiểu nhau mà. Còn khi làm việc với trang điểm chuyên nghiệp và cậu không thấy thích, cậu có thể tìm đến tôi chẳng hạn. Tôi có quyền can thiệp, tôi chính là người đưa ra quyết định cuối cùng.”
Sky đưa tay cọ má Nani. Anh chăm chú nhìn vào khuôn mặt trước mắt mình rồi nói:
“Cậu cũng cần tự học trang điểm trong trường hợp không hài lòng. Vẽ lông mày tốn rất nhiều thời gian để học nếu muốn cho hai bên đối xứng nhau, nhưng mà ví dụ như kem nền thì chỉ cần dùng tay vỗ nhẹ như thế này là được. Phấn mắt không được quá đà, cậu cười đẹp nhất khi không đụng gì đến mắt.”
Ngón tay Sky ấm nóng. Bình thường khi không sốt, ngón tay của anh đã mang nhiệt độ ấm hơn bình thường, lúc này mấy đầu ngón tay nhẹ nhàng vỗ lên da Nani làm cho cậu chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn anh không thể tránh. Sky dừng mấy ngón tay lại bên môi Nani. Anh miết ngón cái đều lên đó, từ khi bắt đầu bài học trang điểm, Sky chỉ nhìn vào đôi môi có hơi sưng lên cũng vì cậu chà xát mạnh tay.
“Ngày mai cậu hãy thử bôi một lớp mật ong lên thay son môi xem sao.”
Cánh môi dưới bị vướng phải ngón tay của Sky, Nani chỉ có thể mấp máy:
“Để làm gì?”
“Mật ong có độ bóng vừa đủ, giúp dưỡng môi, và, ngọt.”
“Để làm gì?”
Sky buông tay ra, anh cụp mắt xuống. Đã nói rằng điều gì Nani cần biết thì nên cho cậu biết, nụ hôn đầu Jaoying chuẩn bị không phải là diễn, Nani không thể bị động trong những hoàn cảnh như thế này. Nghĩ sao nói vậy, Sky ngẩng đầu lên cười cười:
“Để hôn.”
Nani bị dội ngược vì một câu của Sky, cậu khẽ mấp máy môi nhưng mặt đã đỏ rần vì hiểu lầm rằng Sky lại bắt đầu trò cợt nhả. Sky nhìn Nani chăm chú bằng đôi mắt hơi đỏ, anh dụi mắt rồi nói nhẹ nhàng:
“Nếu cậu không biết thì sẽ không công bằng với cậu, và tôi cho rằng cậu cũng cần có thời gian chuẩn bị nên là… shoot hình ngày mai, ở phần cuối, Jaoying muốn quay về ngày đầu tiên gặp cậu. Cậu còn nhớ ngày hôm đó không?”
Ấn tượng sâu sắc nhất về ngày hôm đó trong lòng Nani chính là Sky trang điểm cho cậu nhưng mãi mà không tô xong một chút son bóng lên môi.
“Hôm đó vì lỗi của tôi mà hai người không chạm môi nhau được, ngày mai tôi sẽ đền. Nhưng mà cậu có biết cách hôn không?”
Những tưởng Nani sẽ lắc đầu nói không biết vì Nani chỉ yêu cô bạn thân nhưng chưa kịp nói, Sky không ngờ đến chuyện Nani gật đầu.
“Tôi biết lí thuyết.”
Sky cười mà mắt vẫn chăm chăm nhìn vào môi cậu.
“Lý thuyết không phải là chạm môi vào nhau rồi dừng đâu. Lý thuyết là lúc đó môi cậu phải mềm và ngọt, cậu không nên bắt đầu bằng cách ấn môi vào. Nên bắt đầu từ môi dưới, cậu cần ngậm vào rồi giữ yên vài giây để xem phản ứng của người đó. Nếu người đó không phản đối, cậu hãy dời môi ra. Lại tiếp tục từ môi dưới, ở tầm chiều cao của Jaoying thì cậu hãy nghiêng đầu. Chú ý làm sao để răng cậu chỉ chạm vào môi cô ấy, đừng chạm răng vào nhau. Cậu sẽ biết cô ấy muốn hôn mình khi nào cô ấy nâng cằm lên một chút, khi đó hãy dùng một tay giữ lấy khoảng trống từ má tới sau đầu cô ấy, tay kia kéo sát eo vào.”
Nani đã cảm thấy nóng bừng vì ánh mắt của Sky. Anh vẫn chỉ nhìn vào một điểm duy nhất, từng lời nói của anh tác động đến Nani không khác gì một bờ môi vô hình cũng đang nghiền ngẫm phân tích môi cậu.
“Cậu có thể vuốt ve má và cố cô ấy lúc hôn nhưng tuyệt đối giữ yên tay đặt ở eo. Cậu di chuyển tới bất kì nơi nào cô ấy cũng sẽ bị phân tâm và bối rối, nhất là khi hai người hôn nhau lần đầu. Cậu cao thế này, nếu như cô gái cậu hôn thấp hơn cậu một cái đầu, cậu có thể bế cô ấy lên nhưng hãy để lần sau. Ngày mai là lần đầu, cậu chỉ cần dùng môi, chưa cần dùng lưỡi.”
Sky không nhìn vào bờ môi hơi hé ra của Nani nữa. Anh lại cầm lấy chiếc máy tính đặt lên đùi, vừa khởi động lại máy Sky vừa nói:
“Lý thuyết là như vậy, còn thực hành thì trông chờ cả vào cậu thôi. Tôi có thể nắm tay và ôm cậu khi cậu không thích, nhưng không thể hôn cậu làm ví dụ kể cả khi cậu cho phép. Dù sao Jaoying cũng không phải là người quá ngây thơ, cô bé đó…”
Nani cố gắng nhớ lại những gì Sky đã nói bằng cách ngay lập tức dùng môi mình chặn đứng mấy lời nói của anh. Anh nói dùng một tay ôm má, được rồi, vậy thì có thể thay bằng một bàn tay giữ sau cần cổ hơi thô ráp vì phần tóc mới cạo sau gáy lấm chấm xanh mờ. Ngậm vào môi dưới rồi buông ra? Nani không muốn buông chút nào, cậu chỉ dùng môi day nhẹ rồi lướt lên môi trên vụng về gặm cắn. Môi Sky có vị trà hoa cúc nhàn nhạt, Nani suýt nữa đã theo bản năng dùng lưỡi tách môi anh ra để tiến sâu vào. Sky không nói rằng khi hôn sẽ phát ra âm thanh gì, nhưng Nani lại một lần nữa lắng nghe tiếng hôn. Tiếng thở hơi gấp gáp, tiếng va chạm khăng khít của hai đôi môi, tiếng rên rất khẽ của Sky khi cậu vô tình cắn vào khóe môi anh, tất cả đều lạ lẫm nhưng rõ ràng kích thích.
Sky sửng sốt đến quên cử động, lần đầu tiên trong đời anh để mặc cho ai đó tự nhiên dùng môi vẽ ra hình dáng môi mình mà lại bị cuốn theo. Nani chọn anh để thực hành ngay sau bài học lí thuyết, anh một lần nữa lại là kẻ đầu têu, biết nói sao bây giờ? Sky nghiêng đầu giữ lấy cổ tay của Nani, anh vừa định buông máy tính ra để kéo sát cậu về phía mình thì bên ngoài đã có tiếng đập cửa.
“Sky, Sky Wongravee! Cậu chết trong đó rồi phải không?”
Đúng là sắp chết thật, Sky cau có nghĩ thầm. Nani không đợi đến tiếng gọi thứ hai, cậu dời môi ra rồi vô thức liếm đôi môi còn loang loáng nước.
“Thực hành như vậy là đủ. Cảm ơn anh, ngày mai tôi sẽ cố gắng hôn thuần thục hơn.”
Sky nhíu mày nhưng rất nhanh đã nở ra một nụ cười. Anh quệt ngón cái lên môi mình rồi ghé tai Nani thì thầm trước khi đứng dậy mở cửa:
“Đúng rồi, ngày mai nhớ hôn anh thuần thục hơn.”
[text_hash] => 428cc80b
)