Dáng Hình Thanh Âm – SkyNani/NaniSky – :21: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Dáng Hình Thanh Âm – SkyNani/NaniSky - :21:

Array
(
[text] =>

Máy bay hạ cánh xuống thành phố X khi mới chỉ mười giờ sáng. Namtan đứng đợi sẵn ở sân bay, Sky vừa gặp cô đã ngay lập tức nở ra một nụ cười. Anh đưa tay phải ra rồi sau đó lại buông xuống để đưa lên tay trái, Nani nhìn chằm chằm cho đến khi chạm phải ánh mắt của Namtan.

Cô liếc em trai mình chỉ một giây rồi quay sang nắm lấy bàn tay ấm mềm hơi gầy trước mặt. Sky nắm bàn tay của Namtan, anh nhẹ nói:

“Sky.”

“Đã biết, bên ngoài đẹp trai hơn trong ảnh.”

Sky không giấu một nụ cười tươi hơn, anh giới thiệu nhóm người mẫu với Namtan. Namtan dừng lại khá lâu khi Sky chỉ đến Jaoying. Jaoying không biết Nani là em trai của Namtan, cô trả lại Namtan một ánh nhìn hơi ngây ngô và cảnh giác, Namtan không nhịn được phải phì cười. Mọi người cùng lên xe di chuyển về khách sạn, Sky vẫn đứng cạnh Namtan nói mấy chuyện gì đó không hề liên quan tới công việc. Nani vừa tò mò vừa có ý thức ở gần người quen, cậu vô thức tiến đến gần Sky và Namtan.

Chuyện chưa nói được lâu thì Sky phải tới làm thủ tục nhận lại vài thứ máy móc nhỏ anh gửi kèm theo, vừa định nhấc chân đi thì Nani đã giật lấy tấm phiếu trên tay anh đi trước. Sky không đuổi theo, anh chỉ đứng nhìn bóng lưng Nani lẫn trong hàng người đi qua đi lại tấp nập trên sân bay. Namtan nhìn theo ánh mắt của Sky, cô tủm tỉm cười.

“Hóa ra hai người quen nhau thật. Em còn tưởng anh nói đùa.”

Sky di chuyển vu vơ mũi giày của anh. Chắc có ai đó đang ước gì đừng quen để không khó xử.

“Vô tình thôi, anh và Nani là hàng xóm. Mấy ngày đầu anh còn tưởng phòng cậu ấy bỏ hoang.”

“Quen anh rất tốt, mẹ em thấy nó chịu bước ra ngoài suýt nữa đã mở tiệc ăn mừng.”

“Vậy sao?”

Sky mơ hồ nghĩ có chút hối hận, nếu khi đó đừng hẹn Nani ra ngoài, hoặc ít nhất đừng mời cậu vào chiến dịch này. Chỉ ngày nào cũng gặp Nani cạnh con mèo béo, mùa hè thấy cậu nửa nằm nửa ngồi phơi nắng trên sân thượng, mùa đông thỉnh thoảng gọi cậu sang uống rượu nói chuyện phiếm đến nửa đêm, như một người bạn hiếm có Sky không bao giờ gặp trong giới có khi sẽ tốt hơn nhiều.

Nani quay lại với chiếc túi đựng đồ của Sky trên vai mình. Sky đưa tay định đỡ nhưng Nani đã phớt lờ bàn tay của anh, cậu đi cùng Sky và Namtan ra bãi đỗ xe mà không hề nhìn đến vẻ mặt buồn cười của Sky ở bên cạnh. Jaoying đã đi trước với File. Hiếm hoi có một phút không có cô bé đứng cùng Nani, cậu trở nên trẻ con hơn bình thường khi nói chuyện với Namtan. Đến lượt Namtan thấy buồn cười, cô thì không nói làm gì nhưng Sky rõ ràng là người lạ, vậy mà Nani vẫn thoải mái bày ra giọng nói quen thuộc của mình với người nhà.

Namtan dùng gót giày đá nhẹ lên bắp chân Nani rồi hất đầu về phía trước:

“Sao không giới thiệu bạn gái?”

“Ai cơ?”

“Jaoying.”

Nani bật cười.

“Chị nghĩ là vì sao? Vì em ngại, vì em sợ cÔ ấy ngại, vì em không nói cho cô ấy biết chị là chị gái em? Sai hết rồi, vì cô ấy không phải bạn gái của em nên chưa giới thiệu.”

“Đã ngủ cùng nhau chưa?”

Namtan hỏi rất tỉnh, Nani đánh mạnh vào vai cô không kiêng nể nhưng sau cùng lại nhìn quanh như sợ bị ai phát hiện:

“Tipnaree!”

Namtan xoa xoa vai mình nhăn nhó:

“Chưa ngủ thì nói là chưa, đánh làm gì?”

“Đã hôn chưa?”

Nani dừng sững lại, Sky liếc mắt sang nhìn cậu. Câu vừa rồi là Sky hỏi, so với Namtan thì đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Sky bắt gặp ánh mắt của Nani, anh phất tay rồi lại hơi nhăn nhó, chắc hẳn vì chạm đến tay mình.

“Vậy là chưa hôn rồi. Đã ôm chưa?”

Hàng lông mày của Nani nhíu rất khẽ, Sky gật đầu.

“Rồi sao? Nhanh hơn tôi tưởng.”

Sky lại quay sang nói chuyện phiếm cùng Namtan, trên môi anh hiện ra nụ cười rất khó đoán. Gò má của Nani ửng hồng lên, cậu không nghĩ Sky có thể hiểu được mình nói gì chỉ bằng nhìn vào mắt, nhưng anh thật sự đã hiểu. Không biết vì sao lại cảm thấy xấu hổ vì câu chuyện bình thường đó, Nani chỉ tập trung vào con đường phía trước. Giọng nói của hai người bên cạnh vẫn rì rầm vang lên, Nani tập trung vào âm thanh của Sky. Cái gọi là tiến – trình – yêu – đương của một người trưởng thành thật ra rất đơn giản, bắt đầu bằng việc quen biết nhau, sau đó tiến tới những động chạm vô tình rồi dần dần là cố ý, đến cuối cùng là xác nhận bằng một hành động nào đó mà bạn bè không bao giờ làm với nhau. Jaoying rất nhanh quen với việc hẹn hò với Nani, cậu cũng vậy. Nhưng giống như một người bạn hơn là người yêu, dù hai người có cầm tay hay ôm chia tay ngay trước cửa nhà. Cảm giác không giống với Sky, Nani biết điều đó, nhưng cũng như Sky, cậu hiểu rằng hai người thật sự không có cùng một thế giới. Sẽ chia tay rất nhanh, Nani chắc chẳn là như vậy. Rồi sẽ có một ngày mấy câu chuyện nhạt dần vì không có cãi vã, túi không lớn nhưng không biết đựng thứ vì Sky sẽ đi suốt ngày đêm và gặp những người khác tốt đẹp hơn, vì hai người chẳng có cách nào gặp nhau trên cùng một con đường dù rất đông người xuôi ngược mỗi ngày. Nani ngay từ đầu đã được ấn định là sẽ đi một con đường khác, chỉ là lỡ rẽ sang một cách ngoài dự tính khi gặp Sky. Cậu không thích một thứ không chắc chắn, Sky lại không thích bất cứ điều gì chắc chắn. Nani xốc lại túi xách của Sky bên vai mình. Cái máy móc gì rất nặng, Sky bị thương đến như thế vẫn tự mình xách ra sân bay. Chẳng thể tin được chuyện anh bị thương ở quán bar dù chính miệng Nani đặt ra giả thiết đó, Nani liếc qua quầng thâm dưới mắt của Sky rồi lại thở dài. Cậu đặt bàn tay còn trống lên bụng mình xoa nhẹ. Không có bệnh tình gì cụ thể, nhưng trong bụng lại nhói từng cơn.

Xe của công ty đưa nhóm mấy người Sky về khách sạn. Phòng đến lúc đó mới được đặt, Sky không khỏi nghi ngờ khi nhìn cả quản lý ra tiếp chuyện với Namtan. Khách sạn không lớn nhưng rất xinh xắn, Sky vừa nhìn quanh đã nghĩ đến chuyện hay là sắp xếp bối cảnh để cho Nani và Jaoying chụp ngay tại đây.

Hai ngày của Nani được Sky sắp xếp theo chủ đề Bước vào thế giới của nhau, để Jaoying sống cùng với con người và công việc của Nani một ngày, ngày còn lại để Nani xem thử như thế nào là công việc của một người mẫu. Anh vẫn còn chăm chú nhìn vào vườn cây ở bên ngoài những khung cửa kính lớn, nghĩ không biết sẽ có bao nhiêu xinh đẹp nếu như Nani ngồi ở bàn gỗ dịch sách trong vườn cây đó, bên cạnh là Jaoying đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm khi trời bên ngoài đang trở lạnh dần dần. Hợp với Nani thật, Sky nghĩ thầm.

Nhìn lại thấy Jaoying đang thích thú đứng nghe Nani giảng giải về mấy bức tranh trang trí trên tường, Sky vô thức cho tay vào túi để lấy máy ảnh mới nhận ra rằng túi còn đang ở trên vai Nani. Anh bước tới từ sau lưng Nani kéo quai túi xuống, không ngờ được Nnai chưa nhìn là ai đã theo phản xạ nắm lấy cổ tay Sky bẻ ngoặt. Sky đau đớn rên lên một tiếng, Nani quay lại nhìn thấy thì ngay lập tức giữ lấy để Sky không bị ngã ra sau. Nhìn vẻ mặt khổ sở của anh mà Nnai cảm thấy lòng cũng co lại, cậu vừa định ôm cánh tay Sky xem thử thì đến lượt Sky theo phản xạ mà đỡ lấy chiếc túi chuẩn bị trượt từ vai Nani xuống.

“Cái này là sinh mạng của tôi, nhất định phải giữ.”

Bên trong túi xách có máy ảnh Sky đang dùng, cũng có máy ảnh anh mua sau khi bỏ đi khỏi nhà vì quyết định không trở thành bác sĩ. Những tưởng bố mẹ sẽ không bao giờ ủng hộ, nhưng họ trước mặt đuổi Sky đi, sau lưng lại giấu nhau cho anh tiền để mua máy ảnh mới. Nhiều năm trôi qua, chiếc máy đã vượt quá số ảnh chụp giới hạn nên Sky chỉ mang theo bên mình như kỉ niệm. Nani lúng túng vừa kéo túi xách lên vừa nắm lấy cổ tay Sky khẽ vuốt.

“Xin lỗi,..xin lỗi. Có đau nhiều lắm không?”

“Xin lỗi,..xin lỗi. Có đau nhiều lắm không?”

Chỗ bị Nani nắm vào cũng rất đau, Sky cố gắng nén cơn đau để tránh ánh mắt tò mò của Jaoying rồi lắc nhẹ cổ tay.

“Không sao. Tôi phải tới nhận phòng.”

Nani rõ ràng vẫn không muốn buông ra.

Sky giằng nhẹ hai lần mà không được, anh nhíu mày lắc đầu. Học trò này xem ra vẫn là chưa dạy kĩ, đứng trước bạn gái mà lôi lôi kéo kéo cùng một người đàn ông không rõ ràng tính hướng là chuyện khó chấp nhận hơn cả việc dây dưa với một cô gái. Vừa đúng lúc có tiếng Namtan gọi ở quầy lễ tân, Sky dùng tay trái kéo túi xách của mình khỏi vai Nani rồi nhanh bước tới. Quản lý đứng bên kia cầm mấy chiếc chìa khóa phòng, Namtan nói:

“Khách sạn khá nhỏ nhưng tôi nghĩ mọi người sẽ thích. Có điều chỉ có mười phòng hạng tốt nhất, bây giờ sáu phòng đã có người. Mọi người muốn chia phòng như thế nào?”

Sky lướt nhìn năm người đứng đợi, anh nói nhanh:

“Man và File đương nhiên chung một phòng. Còn lại bốn người… Lego và Jaoying mỗi người một phòng. Tôi ở cùng với Nani.”

Lego vẫn còn ngái ngủ vì cuộc chơi hôm qua, cậu đang gật gà bên dưới vành mũ sùm sụp nhưng nghe đến đó cũng phải ngẩng đầu:

“Anh có vấn đề gì không? Đương nhiên là chia sáu đôi thành ba phòng, sao lại tách Jaoying và Nani ra để anh ấy ở cùng anh?”

Nani vốn không muốn động chạm gì đến Lego, vậy nhưng giọng nói xóc óc của Lego cứ dội vào tai cậu. Rời mắt vài giây khỏi cánh tay Sky, Nani nói với Lego:

“Vậy hai người có thể ở chung phòng, tôi ở phòng riêng.”

Namtan sâu sắc nhìn em trai mình, cô hơi mỉm cười nhưng chỉ chờ Sky lên tiếng. Không làm Namtan thất vọng, Sky cười nhạt nhìn Lego:

“Ở chung với Lego sẽ rất mệt, tôi không còn sức đi chụp nữa đâu.”

Câu nói đó được Sky và Lego hiểu ở một nghĩa, toàn bộ những người còn lại hiểu ngay ra nghĩa khác. Thật ra Sky luôn ở một mình những lúc đi chụp xa, kể cả ngày trước những bạn trai bạn gái ở trong ekip chụp anh vẫn chỉ ở một mình. Điều đó làm Lego thấy hơi kì lạ nhưng cậu biết mình không có quyền nói gì vào lúc này, với Lego và Sky thì chưa chắc sau chiến dịch quảng bá lần này còn có thể gặp nhau. Sky là người hết sức dịu dàng với điều kiện đừng bao giờ hạ thấp công việc của anh, mà điều này Lego không có cách quay ngược thời gian để cứu vãn.

Nani không nói gì. Cậu biết mình có thể chọn một phòng khác bất kì trong khách sạn nhưng lại cũng muốn ở cạnh để xem vết thương của Sky. Man và File đã nhanh chóng lên phòng, mọi người thắc mắc đầy trong lòng nhưng cuối cùng vẫn phải nghe theo sắp xếp của Sky vì anh là người có quyền quyết định mọi thứ.

Namtan theo sau Nani và Sky lên phòng, cô tủm tỉm cười một mình. Sky đề nghị nói chuyện với Namtan trước khi vào phòng, cô xin hai phút với Nani rồi ngay lập tức kéo cậu ra ban công nhỏ hướng ra khu vườn bên dưới.

“Sau đợt này ở lại thêm vài ngày được không? Đưa Jaoying đi chơi, bảo cô bé đi ăn với chị một bữa.”

“Không.”

Nani ngay lập tức lắc đầu. Namtan rõ ràng đoán được, có thể Nani không biết nhưng cô đã nhìn thấy hết. Không biết hai người trước mắt cô làm ra trò gì để bây giờ chia thành hai đôi riêng rẽ nhưng lại cứ nhìn nhau như thế, chuyện thú vị về em trai cô mới gặp lần đầu.

“Ở lại đi, kéo cả Sky ở lại. Chị thích anh ấy.”

“Chị nói gì vậy?”

“Dù sao Sky cũng đang không thích ai. Anh ấy đúng kiểu người chị thích, đẹp trai, chín chắn, làm việc rất có năng lực.”

Nani giận dữ nhíu chặt hàng lông mày của mình:

“Anh ta đào hoa lắm, sẽ đá chị sau ba ngày.”

Namtan nhún vai:

“Thì sao chứ? Trước khi bị đá cũng đã yêu nhau ba ngày, không phải chuyện đó quan trọng hơn sao?”

Nani nghẹn họng vì lí lẽ của Namtan, cậu đùng đùng bỏ vào phòng. Namtan cười nói với theo:

“Nhớ nhé, gọi anh ấy ra giúp chị.”

Nani sập mạnh cửa phòng. Ở bên trong, Sky đang ngồi ngay trên chiếc bàn tròn gần cửa sổ. Anh nới bớt mấy cúc áo ở cổ rồi có hơi giật mình khi nghe tiếng vang rất lớn tạo ra từ cú sập cửa của Nani. Cậu thở hắt ra, mệt mỏi ném tất cả đồ đạc lên giường rồi bước tới gài lại cúc áo của Sky. Động tác của Nani hơi mạnh bạo nhưng vẫn không hề chạm đến da anh, Sky chỉ chăm chăm nhìn cậu. Vẻ mặt của Nani rõ ràng khó chịu, Sky hỏi khẽ:

“Sao vậy?”

“Namtan muốn gặp anh.”

Sky nhoẻn cười, anh nhảy xuống khỏi bàn rồi đi ra khỏi cửa mới ngoái đầu nhìn lại.

“Nani, tôi thỉnh thoảng có đưa đẩy với đám người mẫu trong khi làm việc nhưng tuyệt đối không bao giờ có ý khác với khách hàng, cậu yên tâm đi.”

Yên tâm làm sao được, Namtan mới là người nguy hiểm ở đây. Nani vừa cầm lấy áo khoác của Sky định đưa đi cất thì lại nghe tiếng anh bên ngoài cửa:

“Nhưng sau khi làm việc thì tôi không chắc là mình hoàn toàn trong sạch.”

Nani quen thói đạp vào tường để cho Sky im lặng, rồi sau đó mới nhớ ra rằng đây không phải căn hộ cách vách của hai người.

Ở bên ngoài hành lang, vẫn là ban công cũ, Sky thong thả tựa vào lan can nhìn xuống.

“Anh muốn chụp Nani ở khách sạn này.”

Namtan nhìn theo ánh mắt của Sky thì gặp vườn cây bên dưới. Cô gõ nhẹ ngón tay vào lan can rồi nói:

“Anh làm như em muốn gì được nấy, nếu chủ khách sạn không đồng ý thì sao?”

Sky mỉm cười:

“Nani là người ít đi ra ngoài, đi tới đâu cậu ấy cũng đều nhìn quanh một vòng trước khi bắt đầu làm việc gì đó. Nhưng mà tới đây cậu ấy lại không hề nhìn.”

“Anh đã tới đây bao giờ chưa? Anh cũng không nhìn.”

Sky dứt ánh mắt khỏi khu vườn bên dưới, anh nhìn thẳng về phía Namtan. Hai người chỉ nhìn nhau vài giây trước khi Sky nói như thể trước mặt anh không phải là chị gái của người nào kia:

“Anh bận nhìn Nani.”

Namtan cười lớn. Thẳng thắn như vậy là rất tốt, em trai cô là người tuyệt đối lằng nhằng vòng vo. Chính vì vòng vo nên một đoạn tình cảm tận bảy năm trời vẫn không thể có kết thúc, tốt nhất là tìm một người như Sky. Hai người nói chuyện thêm một lúc lâu, đến khi tạm biệt thì đã gần tới lúc ăn trưa. Sky đẩy cửa bước vào phòng, anh tưởng Nani sẽ nói gì đó về chuyện Namtan hoặc ít nhất tỏ thái độ không hài lòng với anh nhưng cậu chỉ đứng đợi cùng một chai Verital 35 trong tay mình. Sky không thấy Nani nói gì, anh thong thả mở cúc áo đã được Nani gài kín lúc trước rồi tới bên giường ngồi xuống. Căn phòng thiết kế theo kiểu cổ, giường hơi thấp, Sky phải hơi duỗi một chân. Nani nhìn theo cử động của anh rồi cuối cùng cũng ngập ngừng ngồi xuống.

“Đưa tay ra đây.”

Sky đưa bàn tay trái ra, Nani nhăn mặt gạt tay anh xuống.

“Đừng đùa.”

Sky hơi cúi đầu để mắt nhìn xuống ngang tầm Nani rồi nói:

“Muốn gọi anh xưng em thì cứ gọi thẳng ra đi, đừng xưng hô trống không như thế.”

“Không muốn, đưa tay ra đây.”

Cánh tay phải đưa ra, Sky chống tay còn lại ra sau giường khẽ cười. Cổ và tai Nani đã đỏ bừng, con người này thật sự không bao giờ nói dối được.

“Ừ, không muốn thì thôi.”

Nani nắm lấy cổ tay Sky, nhẹ nhàng lật áo anh lên. Cậu định sờ vào chỗ da đỏ tím nhưng sau đó lại thôi, chỉ khẽ thổi rồi dùng một tay loay hoay mở nắp chai Verital.

“Cậu định làm gì?”

Nani ngước mắt lên một giây rồi lại cúi xuống.

“Ở đây không có dầu xoa bóp, trong chai này có thành phần là tinh dầu hoa hồng. Lúc bị thương vì sao không đi bệnh viện?”

“Trời tối nên tôi đã nghĩ không sao.”

Sky nhìn qua nhãn chai nước hoa, thấy đề tên Nani. Cậu ấn xuống để nước hoa làm thành một lớp ẩm mờ trên tay Sky rồi mới vỗ nhẹ. Sky hơi nhăn mặt, mùi hương của riêng Nani lại tỏa ra từ cánh tay anh, là mùi của gỗ thông, hơi đậm mùi hoa hồng và có cả mùi gì đó như là…

“Hương cuối là gì?”

“Jasmine.”

Sky ho lên vài tiếng, Nani xoa thêm hai lần rồi cũng đứng dậy. Anh không nghĩ ra Nani lại dùng hoa nhài trong thành phần nước hoa của riêng mình, dù biết rằng nó còn có tác dụng thư giãn và xoa dịu thần kinh. Hương nước hoa ngập đầy căn phòng ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài, Sky cởi hết một lượt cúc áo rồi mở chăn ra nằm xuống.

“Cảm ơn cậu, chút nữa mọi người cứ đi ăn trước. Tôi mệt, đi ngủ vài tiếng rồi sẽ làm việc sau.”

Nani ngẫn nhìn Sky thoải mái nhắm mắt trên giường, chưa đầy năm phút sau anh đã mở mắt khi cậu mở tủ tìm áo.

“Cậu không giận chuyện tôi lại không để cậu ở chung phòng với Jaoying sao? Ở trong tiểu thuyết bao giờ cũng có kiểu nam nữ chính ở trong hoàn cảnh bắt buộc phải chung phòng trong một đêm rồi nảy sinh tình cảm gì đó.”

Cánh cửa tủ đóng lại, Nani quay lưng tựa vào cửa tủ nhưng lại tránh đi không nhìn Sky. Sky gác cánh tay không bị thương ra sau đầu, vạt áo anh tách đôi để lại một khoảng hở kéo dài từ ngực xuống bụng.

“Chúng ta lại học tiếp thôi, có hai điều hôm nay cần dạy cậu. Thứ nhất là không bao giờ ở chung phòng với một cô gái khi chưa xác định tình cảm trừ trường hợp bắt buộc, bởi vì cô ấy hoặc sẽ nghĩ cậu nóng vội suồng sã hoặc sẽ nghĩ cậu đã thật sự yêu cô ấy rồi. Tôi sợ cậu không có ý kiến gì nếu tôi để cậu và Jaoying ở chung một phòng nên đã quyết định mà không hỏi ý kiến trước, tôi xin lỗi. Thứ hai là đừng bao giờ dùng nước hoa của riêng mình đem đi áp lên da người khác. Tôi biết cậu không có ý gì ngoài việc tay tôi đang có vấn đề,nhưng tôi không thể không nghĩ rằng đó là một hành động đánh dấu chủ quyền vô cùng tinh tế. Vì đó là mùi hương đặc trưng của cậu, qua vài lần sẽ làm tôi nghiện không bỏ được.”

Sky với tay lên công tắc ở mặt dưới của tủ đầu giường tắt bớt đèn, chỉ để lại cây đèn ngủ. Anh trở mình rồi nói:

“Và cậu có thể quên đi điều thứ hai. Điều thứ hai tôi dạy cậu rất có thể chỉ nằm ở trong giáo trình “làm sao để hẹn hò với Sky”.”

Trong một nỗ lực cố gắng để vuốt xuống tất cả cảm giác nghẹn cổ vì giọng nói xa lạ chỉ để giải thích chứ không còn bất cứ dịu dàng trêu chọc như xưa, Nani lục lọi tìm quanh một chiếc áo trước khi thấy tin nhắn của Vie rằng cô đã đến nơi và hẹn mọi người tập trung đi ăn trưa dưới sảnh khách sạn. Nani bước ra khỏi phòng còn định quay lại hỏi xem Sky muốn ăn gì thì đã thấy anh nhắm mắt. Sống mũi nhỏ nâng lên hạ xuống theo từng nhịp thở, cánh tay tím bầm ở trên tấm chăn màu cỏ úa nhìn hơi đáng sợ nhưng lại mang hương hoa chỉ riêng Nani mới có, cậu khẽ khàng đóng lại cửa phòng. Nếu như lúc chọn phòng Sky cố ý sắp xếp cho Nani và Jaoying ở riêng, e rằng cậu sẽ không bao giờ ngủ nổi một đêm.

[text_hash] => c8e2bfa4
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.