[Đản Xác] [COVER] MỘT NĂM PHIÊU LƯU KÝ – Chap 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đản Xác] [COVER] MỘT NĂM PHIÊU LƯU KÝ - Chap 29

Array
(
[text] =>

Trần Kha lúng túng nhìn mọi người trong phòng ăn đều đang ngồi nhìn mình, chờ câu trả lời. Di Hân vẫn ngây thơ hỏi thêm:

– Có phải em ngủ quên không? Ái…Giai làm trò gì thế?! – Di Hân nhăn nhăn nhó nhó quay sang mắng Ngải Giai, nàng không hiểu vì sao Ngải Giai tự dưng lại véo tay nàng rồi ra hiệu cho nàng im lặng.

– Em….. – Trần Kha ấp úng, rồi vội vã gật đầu, miệng cười cười – Là em ngủ quên, Đan Ny cũng thiếp đi.

– Ngủ say thế cơ á? – Mộng Dao bồi thêm.

*Im lặng, im lặng im lặng*

Trần Kha cười không ra cười, khóc không ra khóc, tự hỏi chuyện thế thôi có cần phải điều tra kĩ vậy không? Dù gì cũng là chuyện riêng tư của nhà người ta, mấy con người này hỏi như vây trả lời sao?

– Tại Trần Kha cũng mệt quá mà, phải không Trần Kha ? – Lực Phi nhanh chóng tìm cách xóa tan bầu không khí dị nghị trong phòng.

Nhưng đâu chỉ dừng ở đấy.

– Cổ em sao có vết gì đỏ đỏ kìa?

“Keng…..”

Lần này thì đến mấy cái nĩa rơi vì câu hỏi của Di Hân.

Tạm thời Trần Kha chắc chắn là Nhất Kỳ, Ngải Giai, Lực Phi và Vương Dịch mấy tên vô duyên này đã đứng rình mò ngoài cửa đêm hôm qua, thế nên không đâu mới tự rơi thìa nĩa theo mình. Nhìn cái ánh mắt lấm la lấm lét là đủ biết.

Và….

Đây là cái tình huống gì hả trời?????

– Muỗi đốt. – Trần Kha hắng giọng, đáp cụt lủn, vội vàng cúi xuống cắm cúi ăn tiếp, mặt bỗng chốc cũng đỏ bừng lên.

– Vết muỗi đốt của em kì lạ nhỉ…. – Mộng Dao tinh quái cười, càng khiến Trần Kha muốn điên lên, rốt cuộc là Dao Dao biết hay không biết hay giả vờ đây??? Trần Kha không nói gì nữa, chỉ tiếp tục ăn, nhưng lại nhận ra có ánh mắt nhìn mình không bình thường chút nào.

Là ánh mắt của Lâm Gia Bội. Nàng đã chăm chú theo dõi biểu hiện của Trần Kha suốt từ lúc đầu đến giờ. Sự thực, một tay để dưới gầm bàn đã hơi run run, Gia Bội không ngây thơ như Mộng Dao hay Di Hân, cũng chẳng cần phải hỏi kĩ càng, chỉ cần nhìn vào biểu tình của Trần Kha, nàng đã đoán ra chuyện đêm hôm qua.

Lâm Gia Bội không khỏi thấy khó chịu, cảm giác tệ hại vô cùng, nhưng nhất định không từ bỏ ý định. Dù gì, chuyện đấy theo Gia Bội nghĩ, sớm gì cũng xảy ra, chẳng qua là sớm hay muộn thôi.

Đan Ny thuộc về Trần Kha, nhưng Trần Kha, sẽ thuộc về nàng.

Nghĩ vậy, Gia Bội lại bình thản ngồi ăn.

————–o.0————

Sau bữa ăn, Trần Kha nhanh chóng chuẩn bị một khay thức ăn nhỏ cho công chúa rồi mang lên phòng. Lúc Trần Kha vừa vào, cũng là lúc công chúa mới tỉnh dậy, nàng nhìn thấy Trần Kha mặt hơi đỏ lên vì ngượng, vội lấy chăn che thân mình.

Trần Kha cố nén cười đến nỗi vai cũng run lên bần bật, đặt đồ ăn xuống, hắng giọng hỏi:

– Hưm….Ny Ny, dậy ăn sáng.

– …………..

– …………..*Im lặng im lặng im lặng*

– …………

– …………….

– Kha….

– ?

– Ra ngoài một lúc đi. – Đan Ny giọng bỗng trở nên hiền hòa đến lạ thường, biểu cảm trên mặt cũng vô cùng ngại ngùng. Trần Kha lần đầu tiên thấy một Trịnh Đan Ny như thế này, lại thấy cực thích thú, muốn trêu chọc nàng hơn.

– Tại sao?

– Ny Ny đi thay quần áo. – Đan Ny lí nhí, nàng đang xấu hổ vô cùng nên đừng có trêu nàng! Không thể tin có một ngày Trịnh Đan Ny lại cư xử như thế này, đến chính chủ còn không nhận ra nữa. Sáng nay, lúc tỉnh dậy không thấy Trần Kha đâu, Đan Ny như thường lệ lại khó chịu muốn nhõng nhẽo. Nhưng rồi nàng nhìn thấy xuống đuôi giường, áo quần nàng vứt đầy dưới đấy,trên giường lại có mấy vết của đêm qua, thậm chí có vết đỏ. Đan Ny nhớ lại bỗng thấy toàn thân như kiến cắn, vừa lúc đang không biết làm thế nào thì Trần Kha đi vào, khiến nàng càng thêm xấu hổ.

– Ny Ny cứ thay đi, dù gì cũng thấy hết rồi mà. – Trần Kha cười hớn hở trong khi Đan Ny trợn mắt nhìn, nàng dùng chân ở trong chăn, hung hăng đạp vào người Trần Kha.

– Kha…..biến thái…

– Ny Ny hết sốt chưa? – Trần Kha mặc kệ công chúa đang ngại ngùng, cũng tiến lại gần sờ lên trán nàng, miệng lẩm bẩm – Ồ, hạ nhiều rồi đấy, gần khỏi rồi.

– ……….Nhắm mắt vào đi.

– Cái gì?

– Nhắm đi màaaaaa – Đan Ny lẫy.

– Kha thấy cũng có sao? – Trần Kha bĩu môi, dù gì cũng thấy hết rồi, nhìn thêm lần nữa cũng có mất miếng thịt nào đâu sao Đan Ny lại phải ki bo thế?
Nhớ lại thì không biết bao nhiêu lần trước là ai quyến rũ mình đây???

– Nhưng…. – Đan Ny phụng phịu, nàng chưa bao giờ lại có cảm giác như thế này? Đúng là Trần Kha nhìn thấy hết của nàng rồi, nhưng sao giờ vẫn thấy ngại vô cùng.

– Được rồi, Kha nhắm mắt, được chưa? – Trần Kha bật cười, xuống nước chiều công chúa. Trần Kha xoay người lại, mắt nhắm vào, hai tay khoanh trước ngực

– Ny Ny đi thay đi.

Trịnh Đan Ny đơ người một lúc, nàng bò lại gần Trần Kha, vòng ra đằng trước kiểm tra xem đúng là đã nhắm hay chưa. Khi chắc chắn rồi, Trứng lại tủm tỉm cười, hít hít ngửi ngửi một tí (tranh thủ thế chị ơi), không nhịn được chồm lên cắn môi Trần Kha.

– Ái…Không phải nói đi thay sao?!!!!!! – Trần Kha phẫn nộ kêu lên, hai mắt vẫn nhắm chặt.

– Nhắm vào, cấm mở! – Đan Ny uy hiếp, thích thú nhìn Trần Kha miệng càu nhàu rồi mới chịu nhặt áo choàng vội mặc vào, nhảy xuống giường, bước đi chút kì lạ vào phòng tắm.

– Ny Ny, đừng tắm kĩ quá, sẽ lại ốm đấy! – Tiếng Trần Kha vọng lên từ ngoài cửa khiến Đan Ny thấy ấm áp rất nhiều, nàng nhìn mình trong gương, cảm giác hoàn toàn khác mọi hôm.

—————-o.0———————-

Chuyến nghỉ mát cuối cùng cũng kết thúc. Sau hơn năm ngày ở lại khu suối nước nóng, cả đám kéo nhau về nhà họ Châu lấy đồ đạc rồi trở về. Lúc này, scandal của công chúa với Trần Kha đã tạm thời nguội đi chút, nguội chút thôi chứ không phải tắt hẳn nhé. Đan Ny thì đã quen với việc đi đâu cũng trốn chui trốn lủi, còn Trần Kha thì mới tập tành làm quen, nên vẫn còn rất nhiều bất lợi với việc mỗi khi ra đường là lại bị bu lấy.
Lực Phi, Gia Bội và sư phụ Châu chấu tạm thời vô gia cư, trú chân tại khách sạn trong khi chờ Ngải Giai đi tìm nhà. Nhưng có vẻ tên Lùn này rất chày mửa, cứ tìm cách thoái lui. Đơn giản ai cũng hiểu chả dại gì đi chuyển chỗ ở trong khi đang ở cùng Di Hân. Thế nên ba người kia cứ khách sạn mà thẳng tiến, cuối cùng lại dẹp vụ tìm nhà.

Trần Kha và mấy người bạn cũng nhanh chóng trở lại trường học sau hơn một tuần nghỉ học, mọi thứ vẫn vậy. Trần Kha đến trường và vẫn “tỏa nắng” như ngày nào, xem ra chuyện có người yêu hay thư đe dọa của công chúa cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến mức độ phủ sóng của bạn ấy, người người nhà nhà vẫn hâm mộ Trần Kha cho dù bạn ấy đã là hoa có chủ, ván đã đóng thuyền.

Chỉ có điều, hôm nay đi học, Trần Kha lại ít cười hơn mọi hôm, tâm tình cũng không khá bằng.

Hôm nay Đan Ny không đi học.

Nàng phải đi quay CF, cái CF mà nàng đã trốn từ tuần trước. Dù Trần Kha chẳng muốn để Đan Ny đi, nhưng vẫn bắt nàng đi, vì dù gì….cũng không thể vô trách nhiệm như thế được.
Tuy thế để nàng đi rồi lại thấy chán, trước đây một ngày học cũng không yên với công chúa. Lúc thì nàng ngồi trêu ghẹo không cho học, lúc thì nàng đòi cái này đòi cái kia, tóm lại nàng làm đủ mọi cách không để Trần Kha chú ý đến giảng viên, Trần Kha chỉ được chú ý mình nàng. Bây giờ thì Trần Kha thích làm gì tùy thích, không ai quản nữa nhưng lại mất hứng học luôn. Càng như vậy, Trần Kha càng nhận ra mình nhớ Đan Ny rất nhiều.

Trần Kha ngồi trong lớp, thở dài rụng cả lá mùa thu.
Giờ ra chơi, Nhất Kỳ chạy lên ngồi cạnh Trần Kha, bày ra một đống đồ ăn, hí hửng mời bạn Kha:

– Ăn không?

– Không. – Trần Kha lắc nhẹ đầu, từ chối đồ ăn đây đúng là lần đầu tiên.

– Kì quái, cậu cũng từ chối đồ ăn cơ à? – Nhất Kỳ nhìn Trần Kha nghi hoặc, rồi cười tinh nghịch – Mình biết mình biết.

– ………

– Đan Ny hôm nay đi quay CF với Lưu Nhuận Tích. – Sở trường chọc ngoáy của Nhất Kỳ bắt đầu phát huy.

– ……..

– Không biết là thân mật đến mức nào nhỉ….Ây da…. – Tiếp tục phát huy.

– ……… – Chính chủ vẫn im lặng là vàng, lửa bắt đầu bén.

– Mình cũng muốn đến phim trường xem họ…..

– Xin chào.

Nhất Kỳ toan mở miệng bồi thêm câu nữa thì một giọng nói quen thuộc đã vang lên, chặn họng Nhất Kỳ ta lại. Cả Trần Kha và Nhất Kỳ đều ngẩng lên, vô cùng ngạc nhiên nhìn Lâm Gia Bội đang mỉm cười đứng trước mặt.
Trần Kha nhất thời không biết phải biểu lộ cảm xúc như thế nào, theo phản xạ cho tay xuống dưới, kéo ống tay áo bên trái xuống che chiếc vòng tay.

– Gia Bội ? – Đó là câu lịch sự và hợp lý nhất mà Trần Kha nghĩ là mình nên nói, thay vì những câu cần thiết hơn như : “Sao chị lại ở đây?” hay “Chị đến tìm em?”.

– Sao em ngạc nhiên vậy Trần Kha ? – Gia Bội lại mỉm cười nhẹ nhàng, quay sang gật đầu chào Nhất Kỳ. Nhất Kỳ có vẻ tự nhiên hơn tỉnh bơ hỏi:

– Sao chị biết lớp bọn em?

– Chị hỏi Mộng Dao tên trường, nhưng lại quên lớp. Không ngờ Trần Kha nhà mình lại nổi tiếng thế, tìm cũng dễ. – Gia Bội vừa trả lời vừa ngồi xuống bàn phía trên, quay người xuống, đặt một chiếc cặp lồng lên bàn.

– Cái gì vậy? – Trần Kha nhìn vào chiếc cặp lồng, ngẩng lên hỏi, cảm giác lại trở nên kì quái.

– Là đồ ăn trưa. – Gia Bội vừa nói vừa mở ra, Nhất Kỳ nghe đến đồ ăn mắt sáng rực lên:

– Oa! Ngon quá đi, chị làm hả? …Thơm quá.

– Vẫn kém Dao Dao của em.

– À….Cái này….. – Nhất Kỳ gãi gãi đầu ngượng ngịu, không biết trả lời thế nào. Gia Bội bật cười, lại tiếp lời:

– Chu tỷ có kể bọn em ở trường thường không ăn uống đầy đủ, chị nhớ em lại bị đau dạ dày, nhưng toàn ăn uống bừa bãi, không lo đến sức khỏe nên nấu mấy món em thích cho em, Trần Kha.

Trần Kha không nói gì, chỉ cười cười, nhìn vào mấy món ăn bổ dưỡng trong khay, món nào cũng rất kì công, y như những thứ Trần Kha từng ăn khi còn ở trong cung. Nhất Kỳ cũng ngạc nhiên nhìn mấy món “cung đình” trước mặt, lại thấy kì lạ.

Trần Kha sao lại ăn những món như thế này nhỉ?? Chẳng phải cậu ta thiếu tiền đến mức phải đi làm thuê cho Đan Ny sao?
Nhất Kỳ cắn môi suy nghĩ, lại nhớ đến Ngải Giai và Lực Phi, hai người là chị Trần Kha, nhưng dường như cũng chẳng có vẻ gì là thiếu tiền, tiêu pha rất thoải mái. Ngải Giai cũng là dân ăn chơi máu mặt trong trường, bộ dạng Trần Kha cũng không tệ, nhưng sao lại đi làm ô sin cho công chúa. Nhất Kỳ lâu nay vô tư bắt đầu thấy có điểm mâu thuẫn.

Hay là….

Mình đúng là chỉ được cái tưởng tượng ba lăng nhăng, làm gì có chuyện Trần Kha ngoan vậy bị đuổi khỏi nhà phải đi kiếm tiền
Rốt cuộc Viên Nhất Kỳ cũng vẫn chỉ là Viên Nhất.

Gia Bội thấy Trần Kha chỉ im lặng, không cầm đũa cũng không có bất kì phản ứng gì từ vui vẻ đón nhận hay khó chịu từ chối, chẳng biểu lộ một cảm xúc gì. Gia Bội có hơi thất vọng, nhưng vẫn vui vẻ nói:

– Trần Kha, trước đây em vẫn rất thích mỗi khi chị mang đồ ăn đến cho em sau giờ học.

– ….Là mang đến cho bọn em. – Trần Kha ngẩng lên, mỉm cười nhẹ nhàng như chẳng có chuyện gì, sửa lại câu nói của Gia Bội – Cho cả ba bọn em.

– …..À….ừ, phải rồi. – Gia Bội hơi sững người, nàng càng ngày càng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi bên trong suy nghĩ của Trần Kha. – Em không định ăn sao?

– Em không đói…..

– Em chưa ăn gì sao lại không đói? – Gia Bội nhướn mắt nhìn Trần Kha.

– Cậu ta sáng giờ bận nhớ công chúa nên không thấy đói. – Không biết có cần phải chú thích nhân vật nào phát biểu câu này không nữa nhỉ

– À….ra vậy. – Gia Bội nắm chặt hai tay lại, cảm giác khó chịu nhưng vẫn cố bình thường, thản nhiên. – Trần Kha, ăn thử vài món thôi, ngon lắm.

Trần Kha thực sự chẳng muốn đụng đũa một tí nào, một chút còn cảm thấy không hiểu mục đích của việc Gia Bội mang đồ ăn đến đây. Trần Kha biết, trước kia, mỗi lần Gia Bội mang đồ ăn đến toàn viện lý do là cho cả bốn thầy trò học hành vất vả, nhưng thực chất chủ yếu là phần ngon nhất luôn dành cho Lực Phi. Trần Kha từng rất bấn mãn về điều đó, nhưng giờ Gia Bội lại làm vậy với mình, không biết nên cảm thấy thế nào.

Chẳng lẽ chuyện chị ấy thích mình là thật???

……..

– Trần Kha ?

– ….. – Trần Kha thở dài, tay cầm đũa lên, Gia Bội phản ứng rất tốt khi thấy vậy, nhưng cũng chẳng vui được bao lâu vì câu nói tiếp theo của Trần Kha – Từ sau chị đừng mang đến nữa, em ăn ở trường cùng bạn được rồi. Hôm nay Ny Ny không có ở đây. Nhưng lần sau nếu thấy, cô ấy sẽ không vui. Ny Ny không vui, em cũng sẽ không vui.

Nhất Kỳ tay cầm bịch snack, nhẹ nhàng cắn từng miếng một, mắt e dè nhìn Trần Kha và Gia Bội. Trần Kha bắt đầu ăn, không ai nói một lời nào nữa.

—————–o.0—————

– Ny Ny, em có mệt lắm không?

– Không. *Lạnh*

– Em uống chút nước này.

– Cám ơn.

– Em toát mồ hôi rồi, để anh lau…

– Anh nói ít đi một tí được không?

– Ơ…anh….Anh chỉ…quan tâm em thôi mà…. – Lưu Nhuận Tích hạ dần cánh tay cầm khăn trên không trung xuống, ngại ngùng nhìn Đan Ny. Tin vui nối tiếp tin vui từ lúc Đan Ny chọn Nhuận Tích đóng CF cùng, rồi cái hôm Đan Ny đột nhiên đổi thái độ với mình ở trường, Lưu Nhuận Tích như mở cờ trong bụng, tưởng rằng nàng đang dần tiếp nhận mình mà không biết mục đích chính của Đan Ny là chọc giận Trần Kha. Nhưng vui chẳng được bao lâu khi đọc tin Đan Ny thành đôi với Trần Kha, rồi sau đó là cho leo cây hơn một tuần liền để đi nghỉ mát, và giờ thì như thế này.

Đan Ny chẳng buồn nhìn Nhuận Tích như thế nào, khó chịu nói:

– Anh đang làm phiền tôi đấy.

– Anh…xin lỗi, Ny Ny…Nhưng anh chỉ….

– Trịnh Đan Ny, không phải Ny Ny. – Nàng sửa lại, mặt hơi phụng phịu, chỉ mình Kha của nàng được gọi nàng là Ny Ny thôi, Lưu Nhuận Tihcs là ai mà dám gọi nàng là Ny Ny chứ?

– Ah…Trịnh Đan Ny…Vậy em có cần anh giúp gì không? – Nhuận Tích vẫn cố tỏ ra lịch sự, đợi chờ tín hiệu tốt từ công chúa mà xem ra vô vọng quá đi.

– Có. Anh biến khỏi tầm mắt tôi 100m, NOW. – Nàng phũ như chưa bao giờ được phũ, lúc này nàng chỉ nhớ mình Kha của nàng thôi. Tại sao từ sáng đến giờ, Trần Kha vẫn không gọi cho nàng lấy một cuộc? Đan Ny lại nhớ, nếu không phải Trần Kha và quản gia Han năn nỉ, đừng hòng mà nàng hạ mình đi đóng cái CF với tên Lưu Nhuận Tích phiền phức này. Nàng nhớ là nàng có làm gì đâu mà sao tự dưng hắn bám nàng còn dai hơn đỉa?

– Trịnh Đan Ny, rốt cuộc là sao? – Nhuận Tích cảm thấy thất vọng thực sự, không kiêng nể gì nữa mà hỏi thẳng, tay còn chạm vào khuỷu tay Đan Ny, mặc cho đám phóng viên ở ngoài bắt đầu soi mói.

– Bỏ ra. – Đan Ny lịch sự lườm.

– Tại sao em lại đối xử với anh như vậy? Có phải em cũng có tình cảm với anh?

– Cái gì? Anh điên à? Mấy năm rồi anh không đọc báo ?

– Những tờ báo đó…nói sự thật ? – Nhuận Tích vốn vẫn tự an ủi mình đấy chỉ là báo lá cải, không đáng tin nhưng mà xem ra……*thở dài*

– Vậy anh nghĩ tôi đóng phim với Trần Kha trong sân trường mình ? – Đan Ny khinh khỉnh cười nhìn biểu cảm đau xót trên gương mặt Lưu Nhuận Tích, một tay nàng lấy điện thoại ra chuẩn bị bấm gọi cho Kha của nàng, nàng nhớ Kha đến phát điên mất.

– Anh có gì thua Trần Kha ? Tại sao em cho cô ta cơ hội mà không cho anh? – Nhuận Tích vẫn dai như đỉa, kéo Đan Ny lại hỏi cho bằng được thì thôi.

– Anh muốn chết à? – Đan Ny hét lên, điều Đan Ny muốn làm ngay lúc này đó chính là ném cái điện thoại vào mặt Nhuận Tích cho bõ tức. Tuy nhiên, trời còn thương cái mã đẹp trai của anh ta, Trần Kha từ đâu xuất hiện, lấp la lấp ló ở phía xa. Công chúa đã nhìn thấy ô sin của nàng, mắt nàng sáng rực lên, nàng giật mạnh tay Nhuận Tích ra, mặt vô cùng đắc ý:

– Người yêu tôi đến rồi, anh biến ngay đi.

Nhuận Tích quay lại và hiểu Trần Kha cũng đã nhìn thấy cảnh tượng không mấy dễ chịu ở phía đằng này, lông mày Trần Kha lập tức nhíu chặt lại.

Lưu Nhuận Tích, sao anh ta lại cầm tay Đan Ny chứ?

Khó chịu quá

Tên đáng ghét

Trần Kha hít một hơi, hai tay siết chặt lại, bước thẳng về phía công chúa, nở nụ cười tươi nhất có thể, giọng ngọt hơn cả mọi khi:

– Ny Ny ah~…..

Công chúa nhất thời đau tim, mặt ửng đỏ, Kha chưa bao giờ gọi nàng câu nào tình cảm hơn thế này khiến nàng ngạc nhiên vô cùng, mở to mắt nhìn Trần Kha.

– Lại đây. – Trần Kha giang rộng hai tay.

– Kha ! – Công chúa thích thú nhảy lên ôm lấy cổ Trần Kha, lại bắt đầu hít hít ngửi ngửi một cách âm thầm, nàng dụi dụi mặt vào gáy Trần Kha – Ny Ny nhớ Kha.

– …..Kha cũng thế. – Trần Kha cười híp cả mắt, ôm lại công chúa, không quên liếc nhìn Lưu Nhuận Tích đang đứng tức đỏ cả mặt. Trần Kha gật đầu – Xin chào.

Đan Ny buông Trần Kha ra, liếc nhìn biểu cảm trên mặt bạn Kha, tiếng khúc khích phát ra.

Kha……đang ghen…..

Kha của mình biết ghen

Dễ thương quá đi mất ^0^~~~

Đan Ny thấy phấn khích vô cùng, nàng vừa tủm tỉm cười vừa liếc xem Trần Kha của nàng sẽ làm gì.

– Tôi là bạn diễn của Đa….Trịnh Đan Ny… – Nhuận Tích nén tức vào lòng, lịch sự chìa tay ra với Trần Kha.

– Còn tôi là người yêu Đan Ny. *đằng đằng sát khí*

*Im lặng im lặng im lặng*

Đan Ny mặt càng đỏ hơn, biểu cảm bàng hoàng không kém Nhuận Tích, nàng chợt nhận ra lúc ghen Kha của nàng mới bá đạo làm sao, còn hơn cả nàng nữa ấy chứ.

– A….Tôi biết. – Nhuận Tích cười cười, lại có chút e dè với Trần Kha, sát khí mãnh liệt như vậy, xem ra…..Nhuận Tích nhận thấy hình như đúng là mình không có cửa nữa rồi. – Hai người có vẻ rất hạnh phúc.

– Tất nhiên….. – Trần Kha mặt vẫn không chút biểu cảm đáp lại.

– Lúc nãy….là tôi….

– Tôi thấy rồi, anh không cần phải giải thích. – Trần Kha chặn lời Lưu Nhuận Tích, khóe miệng nhếch lên, tay trái kéo sát công chúa vẫn đang mắt chữ A mồm chữ O sát vào lòng – Tôi rất thoải mái, không nghĩ gì đâu.

Đan Ny ngước nhìn Kha, nàng lầm bầm.

Suy nghĩ một đằng nói một nẻo
Cái chữ nghĩ gì hiện rõ trên trán kia kìa

– A…Vậy tốt quá…- Nhuận Tích gãi gãi đầu, đúng là không thể địch lại được Trần Kha . Lưu Nhuận Tích thở dài, tiếc nuối nhìn Đan Ny, nói – Trịnh Đan Ny, xem ra anh em mình chỉ là bạn tốt thôi.

Đan Ny không nói gì, mặt vênh ngược lên

Thần kinh, ai thèm làm bạn với anh
Tôi có Kha đủ rồi=))

Sau đó, Lưu Nhuận Tích nói thêm vài câu vớ vẩn, vội cáo lui để Trần Kha và Đan Ny :> được tự nhiên nói chuyện. Nhuận Tích vừa đi khỏi, Trần Kha đẩy nhẹ công chúa ra, mặt nặng mày nhẹ:

– Ny Ny, lúc nãy làm trò gì thế????

– Làm gì là làm gì? – Đan Ny cau mày, không đâu đẩy người ta ra rồi tra hỏi. Trần Kha ngày càng gan to, giờ không biết sợ nàng cơ đấy?

– Là…..

Trần Kha định nói thêm gì đó, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Trần Kha dừng lại, rút điện thoại trong túi quần ra, mắt nhìn vào màn hình.

Lâm Gia Bội is calling

[text_hash] => fea4d8fd
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.