Array
(
[text] =>
Trần Kha mặt đã nhăn nhó nay lại càng nhăn hơn, theo phản xạ ấn nút từ chối, định cất điện thoại vào túi quần thì chiếc máy lần nữa lại rung lên. Đan Ny nhìn phản ứng của Trần Kha, nàng tò mò cúi xuống nhìn vào màn hình điện thoại, thấy chữ Gia bội, sắc mặt Đan Ny lập tức thay đổi. Trần Kha lưỡng lự hồi lâu, không biết nên nghe hay không, cuối cùng cũng ấn nút từ chối rồi tắt máy, tự nhủ tí nữa rảnh sẽ gọi lại cho Gia bội sau. Đan Ny mỉm cười, nàng ôm lấy cánh tay bạn Đậu , hỏi nhỏ:
– Sao Kha không nghe?
– Không có chuyện gì quan trọng nên không nghe. – Trần Kha bĩu môi, liếc nhìn phản ứng hí hửng của công chúa, máu nóng lúc nãy lại lên – Đan Ny, lúc nãy Nhuận Tích với Ny Ny là sao?
– Là sao? – Công chúa mắt chớp chớp hỏi lại.
– Là…Nhuận Tích vừa cầm tay Ny Ny, trong cảnh quay có đoạn đó sao?
– Không có cầm tay….
– …..
– Chỉ có ôm nhau thôi.
Trần Kha trợn tròn hai mắt nhìn công chúa phát biểu hồn nhiên, bắt đầu tưởng tượng cảnh Lưu Nhuận Tích ôm công chúa vào lòng….
– Cái gì???!!!!!!!! *nhảy cẫng lên*
Đan Ny nhìn bộ dạng của Trần Kha , nàng phá ra cười đến nắc nẻ trong khi Trần Kha mặt mày đỏ bừng bừng. Không nhịn được, Đan Ny nhón gót chân lên hôn vào má Trần Kha, thỏ thẻ:
– Không biết là ai nhất quyết ép Ny Ny đi đóng, giờ thì mò đến đây bày đặt ghen tuông.
Trần Kha từ trên không trung trở lại mặt đất, trong lòng có chút xấu hổ, lại hối hận vô cùng. Biết thế này đã bảo nàng ở nhà, trước đây dù từng khó chịu với Nhuận Tích một lần, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ có lần thứ hai và lần này cảm giác còn kinh khủng hơn lần trước đến vậy.
Đúng là càng ngày càng lún sâu…..
Trần Kha thở dài, thừa nhận:
– Kha hối hận rồi. Ny Ny đừng đóng nữa có được không?
– Không được. – Đan Ny lắc lắc đầu, từ trước tới nay toàn là Trần Kha khiến nàng bực bội, giờ nàng sẽ để Trần Kha nếm trải xem cảm giác đó khó chịu ra sao – Đan Ny đóng được một nửa rồi. Không được dừng.
– ….Nhưng mà…. – Trần Kha trưng ra cái bản mặt như sắp khóc đến nơi, cúi đầu thảm hại – Thôi được rồi, nốt lần này thôi.
Đan Ny cười tít mắt với ô sin của mình, nàng kéo tay Kha lại ghế ngồi. Sự xuất hiện của Trần Kha ở trường quay thu hút không ít sự chú ý của đám phóng viên và nhân viên trong đoàn. Nhưng công chúa mặc kệ, nàng vẫn như chốn không người ngồi vào lòng Trần Kha. Việc Trần Kha chủ động đến thăm nàng khiến nàng vui không để đâu cho hết, chung quy ô sin của nàng càng ngày càng biết quan tâm đến nàng hơn. Đan Ny dù hiểu rõ là Kha nhớ mình mới đến, nhưng vẫn muốn nghe chính miệng Trần Kha nói, liền hỏi:
– Kha !
– ?
– Sao lại đến đây?
– …..Kha đến thăm Ny Ny. – Trần Kha cười cười, lấy một miếng hoa quả và bón cho công chúa. Nàng đẩy ra, không chịu ăn, tiếp tục tra tấn:
– Thế thôi à?
– Ừ, chỉ thế thôi.
– ……..
– …..Là Kha nhớ Ny Ny nên đến, vừa ý chưa công chúa?
– Rồi. – Đan Ny bật cười khanh khách, ăn thêm miếng nữa, vừa nhai vừa hỏi – Sao Kha biết Ny Ny ở đây?
– Nhất Kỳ chỉ. Đan Ny, quay có mệt lắm không?
– *gật đầu mãnh liệt*
– Mệt thế cơ à?
– Kha đến không mệt nữa. – Gò má Đan Ny khẽ ửng hồng lên, giọng nàng hạ xuống khi nói đến đây. Đan Ny cúi xuống hôn nhẹ vào má Trần Kha rồi vội vã giấu mặt vào vai Kha để cảm nhận cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng này.
– ………
– Kha…. – Công chúa vẫn úp mặt vào vai Trần Kha, lên tiếng.
– Sao thế?
– Kha sẽ mãi ở cạnh Ny Ny như thế này chứ?
– ………..
– ……..Kha ~….
– Ừ, nhất định rồi, Kha là người hầu của Ny Ny mà. Không ở cạnh tiểu thư…thì đi đâu? – Trần Kha cố nặn ra nụ cười tự nhiên nhất có thể, xoa xoa lưng công chúa dỗ dành, lòng khẽ nhói đau, từng lời của sư phụ lại văng vẳng bên tai….
– Ny Ny biết…..~~ – Đan Ny cười khúc khích, dụi dụi vào cổ Trần Kha – Nếu Kha mà bỏ đi…..Ny Ny cắn chết.
– …….*Câm nín câm nín câm nín* Yên tâm, *cắn răng* sẽ không có chuyện đó đâu…. – Vừa nói vừa tự an ủi bản thân. – Ny Ny, ăn tiếp không?
– Ahh…….
—————o.0——————
Ngày thứ 120
Thời gian thắm thoắt trôi nhanh……
Thôi dẹp, nói ngắn gọn, vèo cái ngoảnh lại đã được 120 ngày, Trần Kha khẽ thở dài, nặng nề không muốn xé tờ lịch trên tường. Mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, tuyết đã phủ trắng xóa mặt sân, chiếc hồ lớn phía trước nhà cũng đóng băng. Chỉ còn vài ngày nữa là đến giáng sinh.
Thực ra thì trước giờ Trần Kha chẳng biết Giáng Sinh là cái gì hết, hàng năm chỉ biết đến lễ Tất Niên và Hoa Đăng đầu năm. Nhưng dạo gần đây phải thích nghi với cuộc sống hiện đại, bạn Kha cũng dần dần hiểu, lễ giáng sinh đại loại cũng giống như lễ đón năm mới, cũng toàn thấy đỏ là đỏ, thay vì đi chúc câu : Chúc mừng năm mới, người ta đi chúc: Giáng Sinh vui vẻ. Và thay vì lì xì, người ta đi tặng quà cho nhau hoặc đợi một ông già nào đấy đến đến bỏ quà vào cái tất.
Tại sao lại bỏ vào tất mà không phải vào quần hay áo nhỉ?
Trong mắt Trần Kha, đấy chính là lễ giáng sinh. Và hiển nhiên là phải có quà. Tuần trước, Ngải Giai đã bí mật đi sắm cả một bộ túi xách vali màu đen cho Di Hân, Nhất Kỳ và Vương Dịch cũng đặt quà từ nước ngoài về. Còn mình Trần Kha vẫn chưa biết nên tặng cho công chúa cái gì mới phải, nàng cái gì cũng có, tìm một món quà làm công chúa vui thật sự rất khó. Trần Kha nghĩ ngợi một hồi, liền tìm Mộng Dao:
– …….Kha Kha ? Vẫn sớm em gọi có chuyện gì?
– Dao Dao, giáng sinh nên tặng gì cho Đan Ny? – Trần Kha đề cập luôn vào vấn đề chính.
– Quà giáng sinh á? – Mộng Dao ngạc nhiên – Có rất nhiều thứ chẳng hạn như…
– Nhưng….Đan Ny là công chúa, nếu tặng tầm thường quá thì….liệu cô ấy có thích không?
– …….Đi với chị.
Và thế là, ngay sáng hôm đó, nhân dịp công chúa đi quay phim, Trần Kha trốn nàng lẻn đi vay nợ lãi suất cao từ Ngải Giai rồi lẽo đẽo theo quân sư Mộng Dao. Cả một buổi sáng, Mộng Dao dẫn Trần Kha đi hết khu trung tâm mua sắm này đến trung tâm mua sắm khác nhưng vẫn chẳng tìm được một món quà gì thích hợp cho công chúa.
– Trần Kha, cái váy Dior này được đấy.
– Đan Ny thiếu gì quần áo.
– Hay mua nước hoa Victoria Secret?
– Là cái gì? Đan Ny thơm sẵn rồi.
– Em thấy đôi giày Channel này thế nào?
– Đi đau chân lắm, không tốt cho Đan Ny.
– Túi xách hiệu Salvatore?
– Có phải mua cho Chu tỷ đâu mà chị chọn màu đen?
– Thế chiếc nhẫn kim cương này?
– Bọn em chưa có ý định kết hôn.
Vân vân và mây mây.
– Trần Kha, rốt cuộc em muốn mua gì tặng công chúa của em đây? Chị cũng kiệt sức rồi đấy. – Mộng Dao sau cùng không thể bước nổi chân nữa, thả phịch người xuống chiếc ghế nghỉ trong trung tâm thương mại, miệng không ngừng càu nhàu.
– ……Em chẳng thích món nào cả. – Trần Kha chán nản nói, sự thật là mấy món hàng hiệu kia rất đẹp, mặc lên người công chúa chắc chắn là vô cùng thích hợp, nhưng không biết tại sao, Trần Kha lại thấy đấy không phải món quà giáng sinh khiến công chúa vui. Lần đầu tiên đi chọn quà cho người yêu thật khó khăn quá đi.
– Chứ không phải vì em không đủ tiền à? *nhướn mắt*
– *đụng chạm*
– Được rồi được rồi chị đùa thôi. – Mộng Dao xua xua tay, cầm cốc trà sữa lên, vừa uống tay vừa hí hoáy nhắn tin. – Chị có hẹn rồi.
– Với Nhất Kỳ hả? – Trần Kha bật cười nhìn Mộng Dao đang lườm nguýt mình – Nhớ mua quà cho em.
– Biết rồi, chị đã bàn với Nhất Kỳ, giờ đi đây….- Mộng Dao sắp xếp lại đồ đạc, nói xong lại thấy hớ, nói thế chả khác nào khai đúng là nàng đi với Nhất Kỳ rồi còn gì?
– Chị cứ đi đi, tí em tự về. – Trần Kha mỉm cười, tự nhủ sẽ dành nguyên một ngày hôm nay để đi chọn quà cho Đan Ny, sau đấy sẽ tính đến hôm đó nên làm những gì cho thật ý nghĩa.
Vì chính bản thân biết, liệu còn có dịp Giáng sinh thứ hai nữa không.
– Em vẫn định đi tìm à? – Mộng Dao thở dài nhìn em gái – Trần Kha, chị nghĩ cái Đan Ny cần không phải vật chất đắt tiền, vì là công chúa, nên biết đâu….Càng đơn giản lại càng ý nghĩa?
– …………… – Trần Kha nhất thời á khẩu.
– Thế nhé, chị đi đây. Đừng quên đêm giáng sinh tổ chức tiệc ở nhà Chu tỷ. 9h – Chaeyoung nói xong liền vội vã rời đi.
Còn lại một mình, Trần Kha ngồi ngẩn người suy nghĩ gì đó rồi đứng lên, ra khỏi khu trung tâm thương mại và đi đến khu chợ lớn ở trung tâm thành phố. Vừa đi Trần Kha vừa suýt xoa vì lạnh, mắt liếc qua từng gian hàng quà tặng rực rỡ. Sau cùng, Trần Kha lại chú ý đến một cửa hàng nhỏ nặn đất sét Nhật Bản bên đường. Tiến lại gần, Trần Kha cúi xuống xem những món đồ nhỏ bé làm từ đất sét vô cùng dễ thương. Khóe miệng khẽ mỉm cười, Hoàng thân chợt nghĩ đến liệu công chúa có thích những thứ đơn giản như thế này không nhỉ?
– Cô muốn nặn hình gì? – Cô gái bán hàng vui vẻ hỏi Trần Kha. Nhưng khi lại gần, cô gái trẻ không khỏi ngạc nhiên thốt lên – Cô là…Trần Kha?
– A….tôi…. – Trần Kha đặt hình đất sét xuống, nhìn vào bảng tên cô gái trẻ: Từ Vy. Cười cười, nói – Tôi muốn mua quà giáng sinh…
– À… – Cô gái gật gù như kiểu ta đây biết rồi – Mua cho Đan Ny phải không?
Trần Kha lại rơi vào tình huống khó xử nữa, sao chuyện của bạn ấy ai ai cũng biết là thế nào???
Thì là như thế chứ là thế nào
– Có rất nhiều kiểu, tượng để trang trí này, móc điện thoại đôi này, bình hoa, hình Giáng Sinh,…. Hoặc làm hình của chính mình nữa, Trần Kha thích hình nào tôi sẽ ưu tiên làm cho.
– Tôi…. – Trần Kha cắn cắn môi, suy nghĩ gì đó miên man lắm rồi gãi gãi đầu – Tôi tự nặn được không? Ý tôi là…cô hướng dẫn tôi nặn được chứ?
– A! – Từ Vy khá ngạc nhiên, nhìn Trần Kha đỏ mặt liền hiểu ra bạn Kha muốn tự tay mình làm ra sản phẩm đây. – Thành ý quá đi, đích thân Trần Kha làm, chuyện này mà…
– Cô đừng tiết lộ được chứ? – Trần Kha vội nói.
– ….Tôi biết – Từ Vy tủm tỉm cười, nhưng lại e dè hỏi lại – Nhưng….Trần Kha chưa nặn bao giờ, có lẽ sẽ hơi lâu hơn đấy…
– Cái này… Không sao tôi còn cả ngày mà. – Trần Kha mỉm cười đứng dậy, định bước theo cô nàng vào trong cửa hàng thì có tiếng người quen vang lên.
– Trần Kha?
Trần Kha quay người lại, là Gia bội
– Sao em lại ở đây? – Ánh mắt Gia bội lóe lên sự vui mừng xen lẫn ngạc nhiên khó tả, thật trùng hợp, trong lúc nàng đang đi dạo phố cho khuây khoải, không nghĩ sẽ gặp Trần Kha ở đây, thật đúng là trời không phụ lòng người. Gia bội bước đến, nhìn vào gian hàng, hỏi – Em định mua quà?
– Ừm. – Trần Kha đáp, nhận thấy Từ Vy đang nhìn cả hai, liền quay sang nói – Vào thôi.
– Vậy còn… chị ấy? – Từ Vy mỉm cười hỏi lại Trần Kha, chưa kịp lên tiếng Gia bội như sợ Trần Kha sẽ từ chối vội trả lời:
– Chị cũng đang rảnh, vào xem cùng được chứ?
Trần Kha nheo nheo mắt nhìn Gia bội, trong lòng có chút phức tạp, muốn nói không thích nhưng rồi lại thôi, thờ ơ nói:
– Tùy chị.
Gia bội mỉm cười, bước theo Trần Kha vào trong cửa hàng.
—————-o.0————–
Cả một ngày hôm đó, Trần Kha chỉ tập trung vào việc tập nặn với tô vẽ ở cửa hàng. Thực sự là chẳng dễ như vẫn nghĩ, cũng may có Từ Vy và Gia bội cũng từng học qua nặn gốm chỉ bảo, Trần Kha nhà ta không gặp quá nhiều khó khăn. Nhưng lại quá tập trung đến nỗi lúc nhìn ra ngoài, mặt trời đã đi ngủ lúc nào không hay. Nhìn đồng hồ 8 giờ tối, Trần Kha sực nhớ cả ngày hôm nay mải mê vẫn chưa gọi điện cho Đan Ny, liền vội vã đứng dậy, cởi tạp dề, chạy lại lục túi áo khoác. Quả nhiên khi nhìn vào màn hình điện thoại thật muốn lạnh cả sống lưng.
22 cuộc gọi nhỡ, 7 tin nhắn
Ôi mẹ ơi….
Trần Kha nuốt nước miếng, mở từng tin một ra.
“Kha đang làm gì thế? Hôm nay chưa gọi cho Ny Ny “
” Sao lại không nghe điện thoại?”
“Kha đang ở đâu?”
” Sao vẫn chưa về??!”
“Nhấc máy đi”
“Trần Kha ?!”
“…….”
Thật sự là cái nội dung tin nhắn càng lúc càng ngắn đi. Trần Kha lẩm bẩm vài câu, mặc vội áo khoác vào, Từ Vy thấy vậy liền hỏi:
– Trần Kha về sao?
– Ừ muộn rồi. –Trần Kha ngẩng lên đáp – Từ Vy, mai tôi lại qua, được chứ? Tại….vẫn chưa xong.
– Tất nhiên, lúc nào cũng được. – Từ By vừa vui vẻ trả lời, vừa cúi xuống cẩn thận cầm tác phẩm dang dở của Trần Kha lên – Tôi sẽ giúp Kha cất cái này.
– Cám ơn, tôi về nhé. – Trần Kha kéo áo rồi chạy vội ra cửa, chân vừa định bước xuống thềm, liền quay đầu lại – Gia bội, em về trước.
– Em không ăn tối sao? – Gia bội bật dậy, thấp thoáng vui mừng.
– Thôi khỏi. Tuyết dày lắm, chị về cẩn thận. Vậy nhé. – Trần Kha đáp cụt lủn, chạy vụt đi. Gia bội không khỏi thất vọng, tay nắm chặt lấy gấu áo, mất lúc lâu nhận ra ánh mắt Từ Vy đang nhìn mình, liền mỉm cười gượng gạo rồi cũng chuẩn bị ra về.
———————o.0———————–
– Cháu đi đâu mà về muộn thế Trần Kha ? – Quản gia Trương lo lắng bước tới giúp Trần Kha đang chật vật cởi chiếc áo khoác dày cộp ướt sũng vì tuyết, trên tóc cũng toàn thấy tuyết là tuyết. Cái chính là, lý do để quản gia đáng kính lo lắng chẳng phải thương hoa tiếc ngọc gì bạn ấy mà là cái người ở trên tầng đang giận phở đá cặp lồng.
– Cháu có tí việc. Đan Ny đâu bác? – Trần Kha cười cười,hai tay xoa xoa vào nhau, đúng là lạnh quá mà.
– Tiểu thư ở trên tầng.
– Cháu lên trước.
– Trần Kha.
– Dạ?
– ……Cẩn thận, từ chiều đến giờ không một ai trong chúng ta dám lên đó đâu.
*ực*
– Dạ?….
– Nhớ mặc thêm áo ấm, trên đó lạnh hơn cả ngoài trời nữa đó. – Quản gia Trương tình thương mến thương nhìn Trần Kha như nhìn đứa con ruột của mình, lòng tràn ngập đau xót.
– V…Vâng, cháu nhớ rồi.
– Trần Kha…..Cẩn thận vẫn hơn. – Quản gia Trương chắc chắn dặn dò lần hai.
– Dạ. – Trần Kha cố nặn ra một nụ cười đáp lại, từng bước một lò dò, dừng trước cánh cửa phòng Đan Ny, định tiến vào lại dừng bước.
Khoan
Hay để băng tan bớt rồi vào nhỉ?
Giờ mà nhìn thấy bộ dạng nhem nhuốc này của mình
Càng khó tìm lý do giải thích
Tốt nhất về phòng đã rồi sang
Nghĩ là làm, Trần Kha dịch người sang cánh cửa phòng bên cạnh, nhẹ nhàng nhẹ nhàng mở chốt, tiến vào, hồi hộp đến độ nhắm chặt cả hai mắt.
“Cạch”
Tiếng cửa đóng vang lên, Trần Kha dựa trán vào cửa, không thấy động tĩnh gì chứng tỏ có người phát hiện, liền thở phào một tiếng.
– Đã đi đâu?
o.0
*rụng rời rụng rời*
Vừa quay người lại, đã thấy một khối băng lù lù trên giường mình. Trần Kha nhìn tấm lưng thẳng đứng của công chúa, mái tóc nâu dài rủ xuống hai vai nàng, mặt nàng hướng ra cửa sổ, tuyệt nhiên không nhúc nhích.
Thật là lạnh quá mà!
– Ny Ny về lúc nào thế? – Trần Kha hồi lâu mới dám lên tiếng, lên xong lại hối hận thà không nói gì còn hơn là hỏi một câu vớ vẩn như vậy.
– Trả lời.
– …..Kha bận chút việc. – Trần Kha vừa đáp vừa tiến lại gần công chúa, bước ra đằng trước mặt nàng. Chỉ thấy một gương mặt lạnh như băng tuyết từ từ ngẩng lên nhìn mình, ánh mắt phát ra đầy tia lửa giận dữ. Nàng lần này giận tuyệt đối không nhẹ rồi. Trần Kha gãi gãi đầu cười trừ, cứ nghĩ câu hỏi tiếp theo của nàng sẽ là: “Bận việc gì?”. Nhưng…
– Tại sao không gọi điện? – Đan Ny nhìn thẳng vào mắt Trần Kha, hỏi quyết liệt.
– ….Mãi quá nên quên mất.
– …… – Khóe môi Đan Ny khẽ cong lên – Tại sao không nhấc máy?
– Để điện thoại trong túi áo nên không biết. Ny Ny à, Kha…..
– Đủ rồi. – Đan Ny chưa để Trần Kha có một lời giải thích liền đứng lên, toan bước thẳng về phòng. Trần Kha thấy vậy vội giữ chặt tay nàng lại, rồi lại không biết nói gì.
– Ny Ny à…Không hỏi vì sao Kha đi lâu thế ư?
– Không cần phải hỏi.
– Ny Ny ~…
– Trả lời đi. – Nàng lạnh lùng nói.
– Thực ra…..Không trả lời được. – Thế bảo người ta hỏi làm cái gì hả giời?? Trần Kha rốt cuộc là con gì vậy?
– Vậy sao còn bắt hỏi? – Đan Ny không nhịn được quay phắt người lại, bốn mắt đối chất Trần Kha – Rốt cuộc là Kha đã làm gì? Ở đâu? Nhớ ra một cuộc điện thoại khó khăn thế cơ à?
– ……..
– ………
– Kha sai rồi. – Trần Kha cắn môi, thực sự là ngoài câu này không biết phải nói gì nữa, không thể nói rằng đi chọn quà cho nàng mà quên được. Như vậy còn gì là Giáng sinh đây?
– ….Kha…..Không còn câu nào khác?– Đan Ny hất mạnh tay Trần Kha ra, cũng không thèm cắn không thèm đánh, chỉ đứng im một lúc,Trần Kha vẫn không nói gì. Nàng phẫn nộ quát lên:
– Một câu giải thích cũng không thèm nói phải không?
Nói rồi nàng quay người đi, tiến thẳng về phòng mình.
“Rầm!!!!”
Đóng sầm cửa lại.
[text_hash] => eebf1f23
)