Chương 11
\”Anh, các anh? Đây là có chuyện gì?\”
Mặc dù trong đầu có thiên ngôn vạn ngữ nhưng Thiên Ái chỉ có thể hỏi ra một câu. Hai người đối mặt với câu hỏi tràn ngập khẩu khí chất vấn của cậu, càng kìm lòng không đặng si mê nhìn biểu hiện kinh ngạc của Thiên Ái, khuôn mặt hồng hồng, ánh mắt kích động, còn có biểu tình kinh ngạc bất giác lộ ra, tất cả đều làm hai người nhất nhất nhớ ở trong lòng, vĩnh viễn đều không quên.
\”Không có chuyện gì, em muốn gặp chúng ta, chúng ta đã tới rồi, Tiểu Ái, em mất hứng sao?\”
\”Đúng vậy! Ái Ái, em không vui khi thấy chúng ta sao?\”
Bị hai người xảo diệu dời đi vấn đề trọng tâm, còn bị hỏi ngược lại, Thiên Ái đối mặt hai người thương cảm nghi vấn càng không nói nên lời. Tuy rằng trong lòng luôn có một loại cảm giác bị lừa gạt, thế nhưng Thiên Ái đè xuống tình tự phức tạp trong lòng, lạnh giọng nói: \”Các người không phải không cần tôi sao? Nhanh cút đi, tôi muốn ngủ!\”
Thiên Ái nói xong, lãnh khốc kéo chăn qua, muốn nhắm mắt lại ngủ, nhưng Lạc Tư ở bên cạnh đâu thể cứ như vậy để cậu ngủ, ôn nhu mà hữu lực đem Thiên Ái từ trong chăn kéo ra, đem cậu đặt trong lòng mình. Thiên Ái cũng không có khả năng cứ như vậy đi vào khuôn khổ, mà Lạc Tư cũng mặc kệ để cho cậu ở trong lòng mình giãy dụa, trên khuôn mặt tuấn mĩ mang theo tà mị, nhìn Thiên Ái bởi vì giãy dụa mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
\”Anh làm gì chứ? Ngô… . . . Không… . . .Anh… . . . Buông… . . .Ân…\”
Nhìn đôi môi căng mọng của Thiên Ái, Lạc Tư rốt cuộc áp chế không được dục vọng bản thân, lướt qua một chút mỹ vị trong lòng, cúi đầu, dưới ánh mắt không thể tin được của Thiên Ái cùng nhãn thần trêu tức của Lý Ân, hung hăng cướp đoạt nụ hôn đầu của cậu.
Đôi môi mềm mại mang theo mùi mật ong, tốt đẹp y như trong tưởng tượng, cố sức mút lấy hai phiến môi mềm mại, mang theo kỹ xảo cao siêu, làm Thiên Ái quật cường không chịu thả lỏng từ từ xụi lơ trong lòng mình, Lạc Tư tận dụng thời cơ, kiên định lại mềm nhẹ tách hai cánh môi phấn nộn, đầu lưỡi lửa nóng cứ như vậy tham nhập khoang miệng tràn ngập mùi thơm, tận tình cướp đoạt.
Vừa tiến vào trong miệng Thiên Ái, Lạc Tư thỏa thích cùng đầu lưỡi mềm dây dưa, đầu lưỡi bị mút lấy làm Thiên Ái không khỏi phát sinh rên rỉ tinh tế. Đợi Lạc Tư có chút tận hứng, buông tha đầu lưỡi đã xụi lơ vô lực, ngược lại tấn công lên hàm trên mẫn cảm, tới lúc Lạc Tư thỏa mãn, Thiên Ái đã rơi vào trạng thái thoát lực.
\”Ngô…. Anh… Anh…Anh… Chết tiệt…. Các người là… Đồ…. Hỗn, hỗn trướng… . . .\”
Chưa từng mắng ai, Thiên Ái anh anh đến nửa ngày cũng chỉ có thể nói ra mấy từ như vậy mắng hai người, mà hai người bị mắng lại vui vẻ không gì sánh được mà tiếp thu, nhất là Lạc Tư vừa được nếm chút mỹ vị, cười đến thực đắc ý!
\”A a! Ái Ái thật khả ái ~ Muốn mắng chúng ta mà không được, ha hả…. Thế giới này cũng chỉ có em có thể khơi mào tình dục của bọn ta!\”
\”Tiểu Ái… Chúng ta tới…. Ứng với nguyện vọng của em… Đến để yêu em… Nói như vậy em hiểu chưa? Được rồi! Lại ăn cơm, như vậy thân thể Tiểu Ái mới có thể khỏe mạnh!\”